Tôi muốn cải chính mình ở đoạn này.Người Nga giờ trở thành những người tự do.
Bởi thực ra bản thân xã hội Nga cũng đang trong quá trình chuyển đổi, và còn xa những chuẩn mực của nền dân chủ phương Tây ở cái nghĩa tự do cá nhân.
Ở đây thì tôi đã diễn đạt hoàn toàn không đúng.Vấn đề ở chỗ tại sao họ vẫn không làm gì để các dân tộc khác cũng trở nên tự do như họ
Bởi, về thực chất, tất cả những gì nếu có thể coi là thành công trong những năm gần đây ở Việt Nam, đều chỉ bắt đầu từ khi Liên Xô tan vỡ, khi phái đoàn cao cấp cuối cùng của Việt Nam trước đó sang Moscow với lời đề nghị xin vay kinh phí cho dự án cải tổ kinh tế và liên doanh dầu khí vào năm 1983, và đã bị Gorbachiov thẳng thừng từ chối, để dẫn tới việc buộc phải tự do hóa cơ chế hoạt động kinh tế vốn là độc quyền nhà nước, dựa vào đầu tư của tư bản nước ngoài và và sau là khu vực tư nhân trong nước, và luật doanh nghiệp được thông qua chỉ vào năm 2001 (Ở Nga là 1991).
Còn về nước Nga, hay người Nga, thì các bạn phải hiểu rằng, dưới thời Putin, nước Nga công khai trở thành một quốc gia thuần túy khai thác dầu mỏ. Và lợi nhuận kếch xù thu từ sản xuất và xuất khẩu chủ yếu dầu mỏ và khí đôt tập trung chủ yếu vào tay các tập đoàn tư bản do thái Nga. Còn bản thân người Nga, trong đại đa số đám đông của họ, chỉ thuần túy làm công ăn lương, với mức tăng thu nhập hoàn toàn không phụ thuộc vào họ.
Lương chính thức của bà trưởng khoa ngoại quốc của trường đại học lớn nhất nước Nga MGU là $220/tháng, và bạn thử làm bài tính chi tiêu của bà, với chế độ giá cả cao từ 5-10 lần so với Việt Nam. Và nếu Putin giữ đúng lời hứa tăng lương, thì từ 01.01.2006 lương bà sẽ là $249, chẳng hạn: sự khác nhau khủng khiếp!
Và nếu bạn đi học ở Nga, nhất là diện nhà nước, thì số phận của bạn phụ thuộc vào ý đỏng đảnh của bà, và bạn cứ thử đến chỗ bà khi có vấn đễ mà không có phong bì đút lót!
Còn cánh dân tự do, hiển nhiên mỗi người có những cơ hội khác nhau, song không ai thuê bạn vào làm, và trả đồng lương đến mức để bạn trở nên giầu có như chính ông chủ!
Để hiểu được nước Nga, chỉ cần bạn đến thành phố St. Peterburg với một di sản lớn lao từ quá khứ, vậy mà thành phố không sao phát triển được. Thậm chí một ngành kinh tế mũi nhọn là du lịch thì lại không những không tăng, mà còn ghi nhận sự suy giảm lượng khách du lịch trong những năm cuối.
Cách đây 3 năm, ở Berlin tôi tình cờ xem chương trình TV của Việt Nam dành cho những người Việt ở nước ngoài kể về một đoàn học sinh người Bỉ, Mỹ và Canada sang Việt Nam vào kỳ nghỉ hè của họ. Phim chiếu cảnh họ sống tại một làng nào đó ở miền bắn VN, và học...làm nghề thợ mộc. Tôi nhớ, sau đó phim còn kể chuyện một đầu bếp người Pháp ở Metropole lấy vợ Việt Nam. Họ sống sung sướng trong một tòa biệt thự Pháp ở Hà Nội, với những đứa con mang hai dòng máu.
Tình huống tương tự, song với một cặp vợ chồng ở Hòn Gai, với vợ là một phụ nữ người Nga hàng ngày đi bán bia hơi ngoài đường, còn chồng là một cự lao động xuất khẩu ở Liên Xô cũ, và là phế nhân do một tai nạn nào đó. Cảnh nhà nghèo khổ, cô con gái nói thông thạo hai thứ tiếng luôn đau ốm, gia đình người vợ Nga thì phản đối cuộc hôn nhân......
Tôi nhìn thấy trong những câu chuyện đời thường đó một ý nghĩa biểu tượng nhất định. Một tình huống, song những số phận hoàn toàn khác nhau.
Song không bao giờ tôi muốn kể cho bà trưởng khoa người Nga rằng, đồng sự của bà ở Việt Nam sống trong các biệt thự 3-4 tầng riêng, bởi bà chẳng bao giờ thèm tin, và cũng chẳng bao giờ bà có đủ tiền để đi du lịch VN để tận mắt chứng kiến chuyện có thật.
Tôi cũng chẳng bao giờ kể cho thanh niên Nga biết về việc những học sinh các nước như tôi vừa kể đến nghỉ hè ở nông thôn VN để tìm hiểu, làm giầu có cho mình sự hiểu biết về văn hóa của một dân tộc khác, và tiện thể làm quen với nghệ thuật làm đồ gỗ của VN.
Bởi họ chẳng bao giờ tin là cần học hỏi gì đó ở đâu, rằng chính văn hóa dưới hình thức các làng nghề, truyền thống được truyền qua gen, vào bàn tay lao động, để làm ra sản phẩm bán được như người Trung Quốc đang làm để vực dậy đất nước mình.
Một dân tộc như vậy phải chăng là tấm gương cho Việt Nam?
Khi đến St. Peterburg vào năm 2002, khi ra khỏi nhà ga, nhìn những đám đông người tất tưởi, ăn mặc kém tính "sân khấu" như người Moscow, đi lại nhếch nhác trên đại lộ Nhevskii, tôi hiểu được rằng, sau 300 năm sau, kể từ khi Piotr Đệ Nhất sáng lập thành phố châu Âu duy nhất ở nước Nga, đứng trước nước Nga vẫn là những vấn đễ như thế, vấn đễ của sự cần thiết phải đưa người Nga ra nước ngoài học nghề, tiếp thu những truyền thống văn hóa mới, thậm chí khiếu khiếu thẩm mỹ ăn uống...
Nước Nga cần sống cho chính bản thân mình, tập trung vào phát triển con người.
Và nước Nga càng ít can thiệp vào thế giới bên ngoài bao nhiêu với cái giá của việc đổ của vô công ra nước ngoài, thì cả thế giới và chính bản thân người Nga chỉ có tốt thêm bấy nhiêu.
Về mặt văn hóa, người Nga không có những phẩm chất như của người anglosaxon với chủ nghĩa thế giới cosmopolitan để dẫn thế giới đi theo sau mình.
Điều đó giải thích tại sao những phong trào xã hội rộng lớn được hình thành vào thời Putin như: "Идущие вместе", "Наши",v.v...với động cơ đơn giản và bức thiết là để tạo cơ hội chính thức cho người Nga (người Nga russkie, chứ không phải người Nga rossianhe) ý thức được họ bị thua thiệt như thế nào so với các dân tộc sô viết khác, để họ đoàn kết lại bên nhau lấy lại những gì bị qua khứ cộng sản làm đánh mất.
Tôi hoàn toàn ủng hộ họ ở đây.