Em xinh em mặc áo nào cũng xinh (Bogdanovich)
Trang viên của Ivan Petrovich Berestov ở vào một trong những tỉnh xa xôi của chúng ta. Thuở trẻ lão tòng ngũ trong quân cận vệ, đến đầu năm 1797 hồi hưu, trở về trại ấp riêng của mình và từ bấy giờ không rời khỏi nơi ấy nữa. Lão kết hôn với một phụ nữ quí tộc nghèo, bà ta chết kỳ ở cữ, giữa lúc lão đang đi săn. Chẳng bao lâu công việc trại ấp đã làm cho lão khuây khỏa. Lão cho xây nhà theo bản đồ án thiết kế tự vẽ lấy, dựng lên một xưởng dệt dạ trong trại ấp của mình, tăng lợi nhuận lên gấp ba lần, và bắt đầu tự cho mình là kẻ thông minh nhất trong vùng. Về ý nghĩ này của lão thì những bạn láng giềng cũng không ai phản đối; họ vẫn thường cùng gia đình và đem theo cả chó nữa đến nhà lão ăn uống. Ngày thường lão mặc áo nhung ngắn, ngày hội lão khoác chiếc áo lễ bằng dạ do nhà lão dệt ra. Lão tự tay ghi lấy những khoản chi tiêu và chẳng đọc gì hết ngoài tập "Tin tức của Pháp viện tối cao". Nói chung, mọi người yêu mến lão, mặc dù họ vẫn cho là lão hợm mình. Không giao hảo với lão thì chỉ có Grigory Ivanovich Muromsky, kẻ láng giềng gần nhất. Lão này là một tay quí tộc Nga chính cống. Lão đã vung phí gần hết phần lớn gia tài ở Moscow, và đến khi góa vợ lão về ở cái trại ấp cuối cùng còn sót lại. Nơi đây, lão cũng tiếp tục vung phí, nhưng lại theo một cách thức khác. Lão chăm bón một khu vườn theo kiểu Anh và đã ném vào đấy gần hết các khoản thu nhập còn lại, Lũ giư ngựa nhà lão ăn mặc theo kiểu joker bên Anh. Con gái lão cũng có một người đàn bà Anh chăm nom. Đồng ruộng của lão cũng trồng trọt theo kiểu Anh: nhưng với cách trồng lạ, lúa mì Nga không mọc.
Và mặc dù đã giảm bớt các khoản chi tiêu đi khá nhiều, thu nhập của lão Grigory Ivanovich cũng vẫn không tăng thêm lên được. Và tuy ở thôn quê mà lão vẫn tìm được cách chồng chất thêm những món nợ mới. Tuy vậy, người ta vẫn không thể xem lão như là một người ngốc vì lão là người đầu tiên trong các địa chủ của tỉnh đã đem trại ấp của mình giao cho Hội đồng giám hộ trông nom, một hành động mà thời ấy người ta cho là khó hiểu và táo bạo. Trong số những người chê bai lão này thì Berestov là người rõ ra khe khắt nhất. Thù ghét mọi sự canh tân là một nét đặc thù trong bản tính của Berestov. Lão không thể nào giữ được bình tĩnh khi nói đến thói sùng Anh của kẻ láng giềng và luôn luôn tìm dịp chỉ trích thói ấy. Những khi đưa khách đi xem các trại ấp, hễ khách có khen ngợi cách quản lý của lão, thì lão cười ranh mãnh trả lời: "Thưa vâng, ở nhà tôi không phải như ở nhà ông láng giềng Grigory Ivanovich. Tội gì mà lại phá sản theo lối Anh! Tốt hơn là hãy no đủ theo lối Nga cũng đươc rồi". Những lời lẽ châm chọc tương tự như thế, được các ngài láng giềng sốt sắng đem đến tai Grigory Ivanovich với những lời bổ sung và giải thích thêm. Cũng giống hệt như các nhà báo của chúng ta, lão sùng Anh này không thể kiên nhẫn chịu đựng những lời phê bình. Lão phát khùng lên và mệnh danh nhà phê bình ác khẩu kia là đồ quê mùa, đồ gấu.
Quan hệ giữa hai trại ấp đang trong tình trạng ấy thì con trai lão Berestov về làng. Anh chàng này đã từng học qua trường đại hoc X. và có nguyện vọng muốn tòng ngũ. Nhưng cha chàng không đồng ý. Mà phuc vụ trong hàng văn quan thì chàng trai trẻ này cảm thấy là hoàn toàn không có khả năng. Hai cha con chẳng ai chịu ai, và chàng Alexey trong khi chờ đợi vẫn bình tĩnh sống cuộc đời quí tộc nông thôn, để sẵn bộ ria để chờ dịp.
Alexey quả là một trang thanh niên tuấn tú. Nếu cái thân hình cân đối của chàng mà không được bó trong bộ quân phục, nếu đáng lẽ xuất hiện trên mình ngựa mà chàng lại đem cả tuổi trẻ gò lưng trên bàn giấy văn phòng thì thật là đáng tiếc. Nhìn thấy chàng đi săn, luôn luôn phóng ngựa ở hàng đầu, chẳng thèm để ý đến đường sá, những người láng giềng đều nhất trí bảo rằng anh chàng này chẳng bao giờ trở nên một ông chánh văn phòng cho ra hồn được. Các cô tiểu thư để mắt đến chàng, có những cô còn nhìn chàng mê mệt nữa là khác. Nhưng Alexey ít lưu ý đến họ, và họ đoán sở dĩ chàng lãnh đạm chắc là vì chàng đã có nhân tình, nhân ngãi ở đâu rồi. Quả có như thế, họ đã chuyền ray nhau một địa chỉ chép lại từ một bức thư mà chàng đã gửi đi: "Gửi Akulina Petrovna Kuroskaya ở Moscow, trước tu viện Alexeevsky, nhà bác thợ đồng Saveliev, trân trọng nhờ chuyển thư này. A. N. R".[/i]
Trang viên của Ivan Petrovich Berestov ở vào một trong những tỉnh xa xôi của chúng ta. Thuở trẻ lão tòng ngũ trong quân cận vệ, đến đầu năm 1797 hồi hưu, trở về trại ấp riêng của mình và từ bấy giờ không rời khỏi nơi ấy nữa. Lão kết hôn với một phụ nữ quí tộc nghèo, bà ta chết kỳ ở cữ, giữa lúc lão đang đi săn. Chẳng bao lâu công việc trại ấp đã làm cho lão khuây khỏa. Lão cho xây nhà theo bản đồ án thiết kế tự vẽ lấy, dựng lên một xưởng dệt dạ trong trại ấp của mình, tăng lợi nhuận lên gấp ba lần, và bắt đầu tự cho mình là kẻ thông minh nhất trong vùng. Về ý nghĩ này của lão thì những bạn láng giềng cũng không ai phản đối; họ vẫn thường cùng gia đình và đem theo cả chó nữa đến nhà lão ăn uống. Ngày thường lão mặc áo nhung ngắn, ngày hội lão khoác chiếc áo lễ bằng dạ do nhà lão dệt ra. Lão tự tay ghi lấy những khoản chi tiêu và chẳng đọc gì hết ngoài tập "Tin tức của Pháp viện tối cao". Nói chung, mọi người yêu mến lão, mặc dù họ vẫn cho là lão hợm mình. Không giao hảo với lão thì chỉ có Grigory Ivanovich Muromsky, kẻ láng giềng gần nhất. Lão này là một tay quí tộc Nga chính cống. Lão đã vung phí gần hết phần lớn gia tài ở Moscow, và đến khi góa vợ lão về ở cái trại ấp cuối cùng còn sót lại. Nơi đây, lão cũng tiếp tục vung phí, nhưng lại theo một cách thức khác. Lão chăm bón một khu vườn theo kiểu Anh và đã ném vào đấy gần hết các khoản thu nhập còn lại, Lũ giư ngựa nhà lão ăn mặc theo kiểu joker bên Anh. Con gái lão cũng có một người đàn bà Anh chăm nom. Đồng ruộng của lão cũng trồng trọt theo kiểu Anh: nhưng với cách trồng lạ, lúa mì Nga không mọc.
Và mặc dù đã giảm bớt các khoản chi tiêu đi khá nhiều, thu nhập của lão Grigory Ivanovich cũng vẫn không tăng thêm lên được. Và tuy ở thôn quê mà lão vẫn tìm được cách chồng chất thêm những món nợ mới. Tuy vậy, người ta vẫn không thể xem lão như là một người ngốc vì lão là người đầu tiên trong các địa chủ của tỉnh đã đem trại ấp của mình giao cho Hội đồng giám hộ trông nom, một hành động mà thời ấy người ta cho là khó hiểu và táo bạo. Trong số những người chê bai lão này thì Berestov là người rõ ra khe khắt nhất. Thù ghét mọi sự canh tân là một nét đặc thù trong bản tính của Berestov. Lão không thể nào giữ được bình tĩnh khi nói đến thói sùng Anh của kẻ láng giềng và luôn luôn tìm dịp chỉ trích thói ấy. Những khi đưa khách đi xem các trại ấp, hễ khách có khen ngợi cách quản lý của lão, thì lão cười ranh mãnh trả lời: "Thưa vâng, ở nhà tôi không phải như ở nhà ông láng giềng Grigory Ivanovich. Tội gì mà lại phá sản theo lối Anh! Tốt hơn là hãy no đủ theo lối Nga cũng đươc rồi". Những lời lẽ châm chọc tương tự như thế, được các ngài láng giềng sốt sắng đem đến tai Grigory Ivanovich với những lời bổ sung và giải thích thêm. Cũng giống hệt như các nhà báo của chúng ta, lão sùng Anh này không thể kiên nhẫn chịu đựng những lời phê bình. Lão phát khùng lên và mệnh danh nhà phê bình ác khẩu kia là đồ quê mùa, đồ gấu.
Quan hệ giữa hai trại ấp đang trong tình trạng ấy thì con trai lão Berestov về làng. Anh chàng này đã từng học qua trường đại hoc X. và có nguyện vọng muốn tòng ngũ. Nhưng cha chàng không đồng ý. Mà phuc vụ trong hàng văn quan thì chàng trai trẻ này cảm thấy là hoàn toàn không có khả năng. Hai cha con chẳng ai chịu ai, và chàng Alexey trong khi chờ đợi vẫn bình tĩnh sống cuộc đời quí tộc nông thôn, để sẵn bộ ria để chờ dịp.
Alexey quả là một trang thanh niên tuấn tú. Nếu cái thân hình cân đối của chàng mà không được bó trong bộ quân phục, nếu đáng lẽ xuất hiện trên mình ngựa mà chàng lại đem cả tuổi trẻ gò lưng trên bàn giấy văn phòng thì thật là đáng tiếc. Nhìn thấy chàng đi săn, luôn luôn phóng ngựa ở hàng đầu, chẳng thèm để ý đến đường sá, những người láng giềng đều nhất trí bảo rằng anh chàng này chẳng bao giờ trở nên một ông chánh văn phòng cho ra hồn được. Các cô tiểu thư để mắt đến chàng, có những cô còn nhìn chàng mê mệt nữa là khác. Nhưng Alexey ít lưu ý đến họ, và họ đoán sở dĩ chàng lãnh đạm chắc là vì chàng đã có nhân tình, nhân ngãi ở đâu rồi. Quả có như thế, họ đã chuyền ray nhau một địa chỉ chép lại từ một bức thư mà chàng đã gửi đi: "Gửi Akulina Petrovna Kuroskaya ở Moscow, trước tu viện Alexeevsky, nhà bác thợ đồng Saveliev, trân trọng nhờ chuyển thư này. A. N. R".[/i]