Mẹ tôi

don_ki_ho_te

New member
[color=green:56a6c7b57e]Đêm nào cũng vậy, trước lúc đi ngủ, mẹ lại đến bên giường tôi, đưa hai bàn tay ôm lấy khuôn mặt tôi, và hôn lên trán chúc tôi ngủ ngon. [/color]

[color=green:56a6c7b57e]Tôi cũng không nhớ từ khi nào, tôi bắt đầu cảm thấy khó chịu vì bàn tay thô ráp của bà chạm vào da mình. Và một đêm, tôi đã lớn tiếng với bà: "Mẹ đừng có chạm vào con, tay mẹ nhám quá!". Bà chẳng nói gì nhưng mãi về sau này, tôi đã không có cơ hội nhận được cử chỉ âu yếm đó của bà nữa. Hối hận về những lời đã thốt ra nhưng vì lòng kiêu hãnh, tôi đã không nói lời xin lỗi với mẹ.

Nhiều khi, tôi cảm tưởng như chuyện vừa mới xảy ra, hay nhiều khi là lâu lắm rồi. Nhưng cảm giác có lỗi vẫn luôn ám ảnh tôi.

Tôi lúc này đã là một phụ nữ có gia đình. Mẹ của tôi giờ đã bước sang tuổi 70 và đôi bàn tay mà có lần tôi đã cho là quá thô ráp kia vẫn làm nhiều điều cho tôi và gia đình nhỏ của tôi. Mẹ là bác sĩ gia đình của chúng tôi. Bà luôn là người làm dịu cơn đau bao tử của cô cháu gái hay cầm máu đầu gối bị trầy xước của cậu cháu trai... Mẹ là đầu bếp nấu món mì ngon nhất thế giới... Mẹ luôn có cách làm cho vết tương dính trên chiếc áo sơ mi trắng biến đâu mất..., điều mà tôi không bao giờ có thể.

Trong suốt cuộc đời mình, bàn tay của mẹ đã làm hằng nghìn công việc không tên. Và đương nhiên là không có những hỗ trợ điện tử như lò vi ba hay máy giặt như bây giờ.

Giờ đây, các con của tôi đã lớn và đi xa. Mẹ đã gần về với bố. Và đêm nay, đêm lễ Vu Lan, tôi được ngồi bên mẹ. Trong trí nhớ của tôi, câu nói cáu kỉnh trẻ con ngày ấy lại quay về: "Mẹ đừng có chạm vào con, tay mẹ nhám quá". Cầm bàn tay của mẹ trong tay mình, tôi đã nói với mẹ rằng tôi thật sự hối tiếc... Nhưng mẹ chẳng hiểu tôi đang nói gì. Mẹ đã quên hết mọi chuyện. Mẹ đã tha thứ cho tôi ngay cả khi tôi chưa nói lời xin lỗi.[/color]
 
bác nào muốn biết xuất xứ của ngày lễ Vu Lan thì vô đây : http://www.quangduc.com/VuLan/231xuatxuvulan.html
 
Bác ui cho em gửi ké một bài thơ về mẹ (trên báo )vào topic này ha,thanks pác

[color=red:6d87eeb005] MẸ[/color]


[color=blue:6d87eeb005] Chiều nay đi làm về
Nhận được lá thư quê
Mắt rưng rưng ngấn lệ
Thấy lòng buồn tái tê

Ngôi nhà tranh siêu vẹo
Núp trong con hẻm nghèo
Mùa mưa vừa sụp đổ
Cảnh càng thêm cheo leo

Mẹ gài da bọc xương
Mắt quầng thâm mất ngủ
Chạy miếng ăn chưa đủ
Lấy tiền đâu làm nhà

Họ hàng thì ở xa
Em thơ còn nhỏ quá
Người ta tuy khá giả
Nhưng mình đâu được nhờ

Nhà đổ cũng làm ngơ
Vờ như là ko thấy
Cũng có chồng thật đấy
Mà như ko có chồng
Có chồng cũng như ko
Có chồng như ở giá

Thương mẹ đời vất vả
Lặn lộl tấm thân cò
Mưa nắng đều nhỏ giọt
Dành tất cả hco con

Ơn mẹ cao bằng non
Nghĩa mẹ cao bằng núi
Đời mẹ nhiều buồn tủi
Không một phút yên vui
Bao đắng cay ngọt bùi
Lặn trong đời của mẹ

Con xin được chia sẻ
Để vơi bót nỗi đau
Và hi vọng ngày sau
Con sẽ về bên mẹ

Đuợc thấy mẹ vui vẻ
Bên ngôi nhà mới xây
Và mơ ước từ đây
Mẹ sống đời bình lặng[/color]
 
Tự dưng vào đây em nhớ ra bài này:

[color=blue:35567105cf]Сколько звезд на ясном небе!
Сколько колосков в полях!
Сколько песенок y птицы!
Сколько листьев на ветвях!
Только солнце - одно на свете.
Только мама - одна на свете.
[/color]

Bài thơ này hình như đã được dịch ra tiếng Việt & phổ nhạc cho thiếu nhi nhưng mà em không nhớ lắm:
"Trên trời cao có muôn vàn ánh sao"
...............
Và mẹ em, chỉ có một trên đời "

Em nhớ mỗi câu đầu và câu cuối :( (tại qua tuổi mẫu giáo lâu quá rồi!)
 
Trên trời cao có muôn vàn ánh sao
Trên đồng xanh có muôn vàn bông lúa
Chim trên cành có muôn vàn tiếng ca
Cây trên cành có muôn vàn lá hoa
Nhưng mặt trời chỉ có một mà thôi
Và mẹ em chỉ có một trên đời...


Chẳng biết có đúng không nữa...
 
Tặng các bạn 2 bài thơ mình sưu tầm được :


Mẹ ơi nhớ Tết năm nào
Mẹ mua guốc mới ướm vào chân con
Con đi lếch thếch trên giường
Đợi ngày mồng một ra đường mới tinh
(Hằng Phương)


LÒNG MẸ


Gái lớn ai không phải lấy chồng
Can gì mà khóc, nín đi không!
Nín đi, mặc áo ra chào họ
Rõ quý con tôi, các chị trông!

Ương ương dở dở quá đi thôi!
Cô có còn thương đến chúng tôi
Thì đứng lên nào! Lau nước mắt
Mình cô làm bận mấy mươi người.

Này áo đồng lầm, quần lĩnh tía
Này gương, này lược, này hoa tai
Muốn gì tôi sắm cho cô đủ
Nào đã thua ai, đã kém ai?

Ruộng tôi cày cấy, dâu tôi hái
Nuôi dạy em cô tôi đảm đương
Nhà cửa tôi coi, nợ tôi giả
Tôi còn mạnh chán! Khiến cô thương!

Ðưa con ra đến cửa buồng thôi,
Mẹ phải xa con, khổ mấy mươi!
Con ạ! đêm nay mình mẹ khóc
Ðêm đêm mình mẹ lại đưa thoi./.

Nguyễn Bính
1936
---------------------------------------------


Mẹ ơi, con sợ lắm mẹ ạ ...
 
tykva nói:
Trên trời cao có muôn vàn ánh sao
Trên đồng xanh có muôn vàn bông lúa
Chim trên cành có muôn vàn tiếng ca
Cây trên cành có muôn vàn lá hoa
Nhưng mặt trời chỉ có một mà thôi
Và mẹ em chỉ có một trên đời...


Chẳng biết có đúng không nữa...

Đúng rồi đấy Tykva ạ!(NNN không có biểu tượng phân biệt giới tính nên em không biết gọi thế nào cả. Tykva là chị hay anh ạ? em mới tham gia nên cũng không rõ lắm :) )

Đây là bài thơ em rất thích!
Bài này mẹ em gửi nên cũng không biết tên&tác giả!

[color=blue:6e376cce52]Mẹ biết
Con đã bắt đầu tuổi yêu
Mẹ biết
Con đã bắt đầu tuổi nhớ
Mối tình đầu bao giờ chẳng thiêng liêng đẹp đẽ
Các chàng trai săn đón quanh con
Tấm lưới thần đã được chăng lên
Chú nhện nhỏ thể nào không mắc lưới
Tấm lưới của Tình Yêu nhẹ nhàng như gió thổi
Con mắt thường chẳng nhìn thấy được đâu
Những bó hoa những sự chăm sóc ban đầu...
Đường thì xa mà con thì nhỏ dại
Mẹ nhìn con lòng không khỏi lo thầm
Giá như là con ở chiến trường
Mẹ còn có thể là lá chắn
Nhưng Tình Yêu giữa cuộc đời trắc ẩn
Sẽ làm con điêu đứng say mê
Con sẽ quên những lời mẹ dặn dò
Kinh nghiệm sống của người này không dạy được kẻ khác
Chỉ có điều, con gái của mẹ ơi
Nếu con gặp được người con yêu nhất
Đừng bao giờ để mất nghe con... [/color]
 
[color=green:51a4b1ed61]LÒNG MẸ

Bế đứa con trai vừa mới chào đời lên, bà mẹ nhè nhẹ đong đưa đôi tay và hát :

Thương con mẹ thương con
Yêu con mẹ yêu con
Yêu suốt một cuộc đời
Đến ngày con lớn khôn...

Đứa bé càng lúc càng lớn lên. Khi được hai tuổi, nó chạy chập chững bước thấp bước cao nô đùa quanh nhà, lôi sách vở trên kệ xuống để nghịch phá. Nó bày đủ thứ đồ chơi ra sàn nhà. Nó tè trong quần. Nó ị trên giường. Nó khóc. Nó la. Và bà mẹ đôi lúc phải thốt lên: "Cái thằng này, con làm mẹ điên mất !"

Nhưng đêm đến khi nó ngủ thật say, bà mẹ đến bên nôi trìu mến nhìn nó và khẽ hát :

Thương con mẹ thương con
Yêu con mẹ yêu con
Yêu suốt một cuộc đời
Đến ngày con lớn khôn...

Đứa bé tiếp tục lớn lên thành một thằng nhóc chín tuổi. Nó không hề thích ăn uống đúng giờ. Nó không bao giờ muốn tắm rửa. Khi bà ngoại đến thăm, nhiều lúc nó lại buông giọng gắt gỏng với bà. Và bà mẹ đôi lúc muốn đưa nó đi đâu cho khuất mắt.

Nhưng đêm đến khi nó ngủ thật say, bà mẹ rón rén đến bên giường, kéo tấm chăn đắp lên người nó và khẽ hát :

Thương con mẹ thương con
Yêu con mẹ yêu con
Yêu suốt một cuộc đời
Đến ngày con lớn khôn...

Ngày qua ngày, thằng bé đến tuổi dậy thì. Nó dẫn về nhà những thằng bạn kỳ quặc. Nó ăn mặc những bộ đồ kỳ quặc. Nó nhún nhảy một cách kỳ quặc theo những bản nhạc cũng rất kỳ quặc. Và bà mẹ đôi lúc có cảm giác như thể nó đang ở trong sở thú.

Nhưng đêm đến chờ nó ngủ thật say, bà mẹ nhẹ nhàng mở cửa phòng riêng của nó, bước đến hôn lên trán nó và khẽ hát:

Thương con mẹ thương con
Yêu con mẹ yêu con
Yêu suốt một cuộc đời
Đến ngày con lớn khôn...

Thằng bé kỳ quặc tiếp tục lớn lên thành một thanh niên trưởng thành. Nó rời nhà lên thành phố để làm việc và sống trong một phòng trọ. Thỉnh thoảng bà mẹ đón xe lên thăm nó. Những lần như thế, bà phải ngồi trước cửa phòng trọ và chờ đến tận khuya thì thấy nó say khươt trở về. Bà dìu nó vào phòng, lau mặt cho nó rồi đỡ nó lên giường. Sau đó bà lắc đầu ngao ngán nhìn nó. Nhưng khi nó ngủ say, đượm buồn, bà khẽ hát:

Thương con mẹ thương con
Yêu con mẹ yêu con
Yêu suốt một cuộc đời
Đến ngày con lớn khôn...

Và rổi đứa con lập gia đình và hoạ hoằn lắm nó mới về thăm bà. nó còn phải bươn chải để chăm lo cho mái ấm riêng của nó. Thời gian trôi qua và lạnh lùng khắc những nếp nhăn lên khuôn mặt già nua ngày càng hốc hác của bà mẹ. một hôm, thấy yếu trong người, bà gọi điện bảo đứa con về thăm. Nó lái xe về thăm bà và ngủ lại nhà một đêm. Tối đó, bà nằm trong giường và khẽ hát:

Thương con mẹ thương con
Yêu con mẹ yêu con
...

Nhưng cơn ho khan khiến bà không hát được trọn bài hát thuở nào. Đêm đó bà lặng lẻ qua đời.

Sau đám tang, đợi tối đến, khi đứa con của mình thật ngủ say, người đàn ông vừa mất mẹ bước đến hôn lên trán nó và khẽ hát:

Thương con mẹ thương con
Yêu con mẹ yêu con
Yêu suốt một cuộc đời
Đến ngày con lớn khôn...

Hát xong, hắn lặng lẽ khóc một mình.

Ca Dao
Dịch từ Internet
[/color]
 
[color=green:e06e68e6bc]MẸ KẾ

Tôi thường nghĩ rằng “cha mẹ kế” là từ dùng để chỉ những người đàn ông và đàn bà lấy nhau khi đã có con cái riêng, lý do đơn giản là chúng ta cần phải gọi họ bằng một cái tên gì đó. Chắc chắn từ “kế” rất quan trọng nhưng người ta thường không nghĩ thế, với họ “cha mẹ” mới có ý nghĩa thực sự. Đó là những gì tôi cảm thấy khi trở thành mẹ kế của bốn đứa con chồng tôi.

Chúng tôi kết hôn đã sáu năm, khi các con anh vẫn còn nhỏ và bây giờ đang ở tuổi vị thành niên. Dù sống chủ yếu với mẹ ruột, chúng vẫn có nhiều thời gian sống cùng chúng tôi. Nhiều năm qua, chúng tôi đã học cách thích nghi với nếp sống mới của gia đình và đối xử tử tế với nhau. Chúng tôi đi nghỉ cùng nhau, dùng những bữa cơm gia đình, cùng làm bài tập, chơi bóng chày và xem phim bên nhau. Tuy nhiên tôi cứ cảm thấy mình giống như kẻ ngoài cuộc, tệ hơn là một kẻ xâm phạm gia đình riêng của người khác. Có một lằn ranh ngăn cách rõ ràng mà tôi không thể nào vượt qua được. Tôi không có riêng cho mình một đứa con nào, những kinh nghiệm làm mẹ của tôi chỉ giới hạn trong bốn đứa con của chồng và tôi thường tội nghiệp mình không bao giờ có được sợi dây liên kết thiêng liêng giữa mẹ và con.

Khi đám trẻ phải dời đến một thành phố khác cách năm giờ xe chạy, chồng tôi rất buồn và nhớ chúng. Nhờ có internet chúng tôi có thể gởi thư cho nhau, kể cả trò chuyện với nhau mỗi khi chúng tôi cùng vào mạng. Mỉa mai thay, những dụng cụ liên lạc hiện đại này cũng là những dụng cụ làm người ta dễ xa nhau hơn.Chúng tôi cần biết bao sự tiếp xúc trực tiếp giữa người và người không qua máy móc. Những khi bức thư trên màn hình chỉ đề “Ba” tôi thấy như bị bỏ quên, không ai nhớ đến mình. Còn khi tên tôi cùng xuất hiện với anh ấy, niềm vui không thể diễn tả được, tôi cảm thấy mình cũng là một thành viên trong gia đình họ. Tuy vậy cũng còn khoảng cách nào đó cần phải vượt qua, ngay cả trên đường dây điện thoại.

Một buổi tối cũng khá khuya, chồng tôi ngủ gà gật trước tivi, còn tôi đang kiểm tra mình có thư hay không, máy tính báo tôi có một tin nhắn. Đó là của Margo, con gái kế lớn nhất của tôi. Con bé cũng thức khuya, cũng đang ngồi trước máy tính ở một nơi cách năm giờ xe chạy. Giống như đã làm nhiều lần trước đây, chúng tôi trò chuyện qua lại, chia sẻ cho nhau những tin tức mới nhất. Khi chúng tôi tán gẫu như thế này, con bé không cần biết tôi hay là ba của nó ngồi phía bên kia bàn phím - nếu như nó không hỏi. Tối nay con bé cũng không hỏi và tôi cũng không cần nêu đích danh mình. Sau khi nghe xong kết quả thi đấu bóng chuyền, chi tiết về buổi khiêu vũ sắp tới ở trường, bài tập lịch sử phải nộp, tôi nói đã khuya rồi và nên đi ngủ. Margo trả lời: “Được rồi, lần sau nói tiếp! Thương nhiều”.

Khi đọc dòng chữ này, cảm giác buồn bã xâm chiếm khắp người tôi. Hẳn là con bé nghĩ nãy giờ mình viết cho ba. Con bé và tôi chưa bao giờ dùng những từ thương yêu, đầy tình cảm như thế. Cảm thấy tội lỗi vì đã không làm sáng tỏ, nhưng cũng không muốn làm con bé xấu hổ, tôi gửi lại đơn giản: “Thương con! Chúc con ngủ ngon!”.

Tôi lại nghĩ về gia đình họ, về không gian riêng tư mà tôi là một kẻ xâm phạm. Một nỗi đau trống rỗng nhói lên trong tim tôi. Sau đó, ngay khi những ngón tay tôi chạm vào nút bấm, ngay khi màn hình chuẩn bị chuyển sang màu đen, thông điệp cuối cùng của Margo xuất hiện: “Chúc ba ngủ ngon dùm con”. Nước mắt ràn rụa, tôi với tay tắt máy tính.
[/color]

HT_st
 
LÒNG TRUNG THỰC

Vào một buổi chiều chủ nhật nắng vàng ấm áp tại Oklahoma City, Bobby Lewis, một người cha tuyệt vời, đưa hai đứa con trai nhỏ đi đến sân chơi thiếu nhi. Anh đến quầy bán vé và hỏi 'Giá vé bao nhiêu vậy anh?'

Người bán vé trả lời 'Ba đô cho anh và ba đô cho trẻ em trên sáu tuổi. Nếu mà bé nào bằng hoặc dưới sáu tuổi thì vào cửa tự do. Các con của anh bao nhiêu tuổi rồi?'

Bobby trả lời 'Bé này 3 tuổi và bé này 7 tuổi, vậy tôi phải trả cho anh 6 đô.'

Người bán vé kêu lên 'Anh trúng xổ số hay sao? Nếu anh nói đứa con lớn của anh 6 tuổi anh có thể tiết kiệm được 3 đô. Tôi đâu có nhận ra được.' Bobby trả lời 'Đúng, anh không nhận ra được nhưng những đứa trẻ này nhận ra được.'

Trong mọi lúc, nhất là những lúc khó khăn, khi mà đạo đức trở nên quan trọng hơn tất cả, bạn hãy làm sao để trở thành gương mẫu cho mỗi người bạn đang cũng làm việc và cùng sống.

(st)
 
[color=green:f4c7b83ef3]MÓN QUÀ MỘT NỬA

Tôi lên 10 tuổi và anh Nick 14 tuổi. Ngày các bà mẹ đã sắp tới. Chúng tôi chuẩn bị mua quà tặng mẹ. Đây là lần đầu tiên trong đời chúng tôi làm việc này. Chúng tôi nghèo, nhưng món quà phải cho ra quà chứ. Hai anh em chúng tôi sung sướng đi làm thêm để có tiền mua quà tặng mẹ.

Khi chúng tôi nghĩ đến việc dành cho mẹ một sự ngạc nhiên thì chúng tôi càng phấn chấn hơn. Chúng tôi bàn chuyện với bố và bố tự hào lắm. Bố nói :

-Ý kiến của các con rất hay. Các con sẽ làm cho mẹ hạnh phúc lắm đấy.

Qua gịong nói của bố, chúng tôi biết bố đang nghĩ gì. Bố rất ít khi tặng quà cho mẹ trong cuộc sống hôn nhân của hai người. Mẹ đã làm việc vất vả suốt ngày trong nhà để chăm sóc cho chúng tôi. mẹ nấu nướng, giặt quần áo, làm mọi việc nội trợ mà không hề kêu ca. Mẹ không cười nhiều, nhưng khi mẹ cười, nụ cười thật rạng rỡ. Bố hỏi:

- Các con địng tặng quà gì nào ?

- Mỗi đứa tặng quà riêng bố ạ - Tôi trả lời.

Anh Nick nói với bố:

- Bố hãy nói với mẹ về chuyện này để mẹ phấn khởi chờ đợi nhé.

Bố đáp :

- Đó là một ý tưởng lớn xuất phát từ những cái đầu nhỏ bé đấy !

Nick bật cười. Anh đặt tay lên vai tôi và nói : "Bố cũng nghĩ vậy, em à".

Tôi đáp:

- Không em không nghĩ thế. Nhưng món quà của em sẽ nói lên điều đó.

Trong những ngày sau, chúng tôi cũng tỏ ra bí mật với mẹ. Khuôn mặt mẹ rạng rỡ hơn khi mẹ làm việc. Hình như mẹ chưa biết gì và mẹ thường cười nhiều hơn. Dáng điệu của mẹ đấy ấp tình yêu thương.

Nick và tôi bàn về món quà sẽ mua. Anh bảo:

-Anh em mình "bật mí" cho nhau biết là sẽ mua quà gì nào?

Sau khi suy nghĩ cẩn thận, tôi mua một cái lược có đính vài viên đá lấp lánh. Những viên đá này trông như kim cương vậy. Anh Nick rất thích món quà của tôi nhưng anh không nói anh sẽ mua gì.

- Chúng ta sẽ tặng quà khi nào anh nhắc em nhé.

Tôi ngạc nhiên hỏi lại :

- Lúc nào hả anh ?

- Bí mật mà, vì phải có chuyện gì đó đi kèm với món quà của anh. Em đừng hỏi thêm!

Sáng hôm sau, khi mẹ tôi chuẩn bị chùi sàn nhà, anh Nick bảo tôi lấy quà để tặng mẹ. Mẹ đang quì gối chùi sàn nhà. Mẹ dùng giẻ cũ cẩn thận chùi từng vết bẩn. Đây là công việc mẹ ghét nhất. Anh Nick đưa quà của nha ra. Mặt mẹ trở nên tái nhợt khi mẹ nhìn thấy món quà. Đó là một cái chổi chùi nhà có tay cầm và giẻ quấn sẵn. Mẹ nói giọng xúc động:

- Chổi chùi nhà... Một quà tặng nhân ngày các bà mẹ đây, chổi chùi nhà!

Những giọt nước mắt lăn trên đôi má anh tôi. Anh lẳng lặng cầm cái chổi và bước xuống cầu thang. Tôi cũng bỏ lược vào túi và chạy theo anh. Anh khóc và tôi cũng bắt đầu khóc.

Anh Nick nức nở:

- Con không tặng quà này nữa.

Bố đáp :

- Không đây là món quà tuyệt vời. Chính bố đã không nghĩ đấn món quà này.

Không nói lời nào, bố chà xà phòng vào sàn và dùng chổi chùi sạch sàn nhà. Bố nói với mẹ:

- Em để cho Nick làm tiếp đi. Một phần quà của con là chùi sàn nhà sạch mà. Đúng không Nick?

Hơi chút xấu hổ, Nick hiểu ra.

Nhưng mẹ đã nói giọng thông cảm:

-Việc này hơi nặng cho con đấy, vì con chưa quen mà.

Giờ thì tôi mới hiểu bố, Bố nói:

- Ồ, có cái chổi này thì công việckhông vất vả nữa. tay con vẫn sạch và con không phải quỳ gối để làm đâu.

Nói xong, bố thử làm cho mọi người xem.

Mẹ ôm anh Nick

- Ồ, mẹ cảm ơn con, con ạ.

Mẹ hôn anh. Rồi bố hỏi tôi:

- Còn quà của con đâu?

Anh Nick nhìn tôi. Tôi thấy cái lược của mình không giá trị như cái chổi của anh, dẫu sao nó cũng có những viên đá lấp lánh như kim cương. Tôi nói buồn bã:

- Chỉ bằng nữa cái chổi thôi.

Và anh Nick nhìn tôi trìu mến.
[/color]

CON YÊU MẸ !!!!!!!!!!!!
 
[color=red:650b3f0dde]Mẹ tôi[/color]

(Một câu chuyện cảm động của một tác giả vô danh nhận được qua e-mail của một người bạn ở Malaysia, mong được chia sẻ với mọi người)
[color=blue:650b3f0dde]
Suốt thời thơ ấu và cả khi lớn lên, lúc nào tôi cũng ghét mẹ tôi. Lý do chính có lẽ vì bà chỉ có một con mắt. Bà là đầu đề để bạn bè trong lớp chế giễu, châm chọc tôi.
Mẹ tôi làm nghề nấu ăn để nuôi tôi ăn học. Một lần bà đến trường để kiếm tôi làm tôi phát ngượng. Sao bà lại có thể làm như thế với tôi? Tôi lơ bà đi, ném cho bà một cái nhìn đầy căm ghét rồi chạy biến. Ngày hôm sau, một trong những đứa bạn học trong lớp la lên: “Ê, tao thấy rồi. Mẹ mày chỉ có một mắt!”.
Tôi xấu hổ chỉ muốn chôn mình xuống đất. Tôi chỉ muốn bà biến mất khỏi cuộc đời tôi. Ngày hôm đó đi học về tôi nói thẳng với bà: “Mẹ chỉ muốn biến con thành trò cười!”.
Mẹ tôi không nói gì. Còn tôi, tôi chẳng để ý gì đến những lời nói đó, vì lúc ấy lòng tôi tràn đầy giận dữ. Tôi chẳng để ý gì đến cảm xúc của mẹ. Tôi chỉ muốn thoát ra khỏi nhà, không còn liên hệ gì với mẹ tôi. Vì thế tôi cố gắng học hành thật chăm chỉ, và sau cùng, tôi có được một học bổng để đi học ở Singapore.
Sau đó, tôi lập gia đình, mua nhà và có mấy đứa con. Vợ tôi là con nhà gia thế, tôi giấu nàng về bà mẹ của mình, chỉ nói mình mồ côi từ nhỏ. Tôi hài lòng với cuộc sống, với vợ con và những tiện nghi vật chất tôi có được ở Singapore. Tôi mua cho mẹ một căn nhà nhỏ, thỉnh thoảng lén vợ gởi một ít tiền về biếu bà, tự nhủ thế là đầy đủ bổn phận. Tôi buộc mẹ không được liên hệ gì với tôi.
Một ngày kia, mẹ bất chợt đến thăm. Nhiều năm rồi bà không gặp tôi, thậm chí bà cũng chưa bao giờ nhìn thấy các cháu. Khi thấy một bà già trông có vẻ lam lũ đứng trước cửa, mấy đứa con tôi có đứa cười nhạo, có đứa hoảng sợ. Tôi vừa giận vừa lo vợ tôi biết chuyên, hét lên: “Sao bà dám đến đây làm con tôi sợ thế? Đi khỏi đây ngay!”. Mẹ tôi chỉ nhỏ nhẹ trả lời “Ồ, xin lỗi, tôi nhầm địa chỉ!” và lặng lẽ quay đi. Tôi không thèm liên lạc với bà trong suốt một thời gian dài. Hồi nhỏ, mẹ đã làm con bị chúng bạn trêu chọc nhục nhã, bây giờ mẹ còn định phá hỏng cuộc sống đang có của con hay sao?
Một hôm, nhận được một lá thư mời họp mặt của trường cũ gởi đến tận nhà, tôi nói dối vợ là phải đi công tác. Sau buổi họp mặt, tôi ghé qua căn nhà của mẹ, vì tò mò hơn là muốn thăm mẹ. Mấy người hàng xóm nói rằng mẹ tôi đã mất vài ngày trước đó và do không có thân nhân, sở an sinh xã hội đã lo mai táng chu đáo.
Tôi không nhỏ được lấy một giọt nước mắt. Họ trao lại cho tôi một lá thư mẹ để lại cho tôi:[/color]
[color=red:650b3f0dde]“Con yêu quý,
Lúc nào mẹ cũng nghĩ đến con. Mẹ xin lỗi về việc đã dám qua Singapore bất ngờ và làm cho các cháu phải sợ hãi. Mẹ rất vui khi nghe nói con sắp về trường tham dự buổi họp mặt, nhưng mẹ sợ mẹ không bước nổi ra khỏi giường để đến đó nhìn con. Mẹ ân hận vì đã làm con xấu hổ với bạn bè trong suốt thời gian con đi học ở đây.
Con biết không, hồi con còn nhỏ xíu, con bị tai nạn và hỏng mất một bên mắt. Mẹ không thể ngồi yên nhìn con lớn lên mà chỉ có một mắt, nên mẹ đã cho con con mắt của mẹ. Mẹ đã bán tất cả những gì mẹ có để bác sĩ có thể thay mắt cho con, nhưng chưa bao giờ mẹ hối hận về việc đó. Mẹ rất hãnh diện vì con đã nên người, và mẹ kiêu hãnh vì những gì mẹ đã làm được cho con. Con đã nhìn thấy cả một thế giới mới, bằng con mắt của mẹ, thay cho mẹ..
Mẹ yêu con lắm,
Mẹ...".[/color]

(St)
 
Tôi có lần đã đọc bài thơ "Mẹ" của nhà thơ Đỗ Trung Quân, và tôi thấy rất cảm động. Không biết có bạn nào nhớ không ạ?
 
[size=18:7822e7b74d]Nhớ Mẹ [/size]

[color=indigo:7822e7b74d]Con biết nói sao những ngày xa mẹ
Rưng rứt lòng buồn dấu kín trong tim
Con cuộn mình theo cuộc đời dâu bể
Giông tố theo nhau đưa đẩy nổi chìm

Nhớ mẹ những đêm chảy dài nước mắt
Ướt gối chăn mềm con khóc thương thân
Giận cuộc đời và hờn mình quay quắt
Để mẹ trông chờ ngày tháng bâng khuâng

Tóc bạc như sương mỏi mòn trông ngóng
Đường quê xưa dài thẳm mong chờ
Ai đi, về, ai san sẻ mộng mơ
Con vẫn bặt tin xa biền biệt

Nhớ mẹ những đêm u-sầu da diết
Mẹ chắt chiu ôm giữ một mình
Sóng động bao lần đời mình thua thiệt
Đắng cay mẹ dìm trong nỗi lặng thinh

Con nhớ mẹ nhớ từng chiều đông giá
Tuổi thơ ngồi ôm lưng mẹ thương yêu
Đường may xưa mối chỉ nọ chắt chiu
Con với mẹ một hình một bóng

Con nhớ mẹ những chiều thu gió lộng
Bờ sông xưa mẹ ngồi giặt áo hồng
Mẹ gánh nước trong đầy lu con tắm
Cải thu vàng mẹ ươm dảy ngoài song

Ôi con nhớ ngày chiến tranh dài đẳng
Mẹ thẩn thờ buồn thức trắng trong đêm
Anh con đi ngoài tuyến trận triền miên
Mẹ ráng dấu nổi ưu sầu khôn tận

Mẹ quẩn quanh bên vườn rau bờ cỏ
Để nỗi thương con trang trãi một mình
Mẹ dấu lòng bằng những lặng thinh
Ngày tháng xác xơ quằn vai mẹ gánh

Thương cho mẹ suốt một đời lận đận
Những trang buồn như kết tuyệt vần thơ
Mẹ dìu dắt con vào vùng ảo mộng
Mẹ thi nhân đem đời sống dệt mơ

Năm tháng trôi qua cuộc đời lãng bạc
Con nhớ mẹ hiền tan tác lòng con
Nước mắt chảy theo bao niềm khao khát
Ôm mẹ vuốt ve như tuổi còn son

Nhưng sao nghìn trùng xa xôi biền biệt
Đời cứ trôi theo dòng nước chảy xuôi
Con đi mãi dù lòng bao nắm nuối
Ngược dòng sao? con lạc mất đường về.[/color]

Tác giả: ???
 
Raiva nói:
Tự dưng vào đây em nhớ ra bài này:

[color=blue:96e0c4a0b6]Сколько звезд на ясном небе!
Сколько колосков в полях!
Сколько песенок y птицы!
Сколько листьев на ветвях!
Только солнце - одно на свете.
Только мама - одна на свете.
[/color]

Bài thơ này hình như đã được dịch ra tiếng Việt & phổ nhạc cho thiếu nhi nhưng mà em không nhớ lắm:
"Trên trời cao có muôn vàn ánh sao"
...............
Và mẹ em, chỉ có một trên đời "

Em nhớ mỗi câu đầu và câu cuối :( (tại qua tuổi mẫu giáo lâu quá rồi!)

Bài này đã được nhạc sỹ Trương Quang Lục phổ nhạc, qua phần dịch thơ của Thuý Toàn


[color=darkblue:96e0c4a0b6][size=18:96e0c4a0b6]Chỉ có một trên đời[/size]

Nhạc: Trương Quang Lục
Lời thơ Nga, Thuý Toàn dịch


Trên trời cao có muôn vàn ánh sao,
Trên đồng xanh có muôn ngàn cây lúa.
Chim trên cành có muôn ngàn tiếng ca.
Cây trong rừng có muôn ngàn đoá hoa

A a a...

Riêng mặt trời chỉ có một mà thôi
Và mẹ em chỉ có một trên đời,
riêng mặt trời chỉ có một mà thôi!
Và mẹ em chỉ có một trên đời![/color]
 
NGÀY CỦA MẸ đã qua rồi nhưng khi đọc topic này dongmien vẫn muốn gửi vào đây bài này:

NGÀY CỦA THIÊN THẦN
agelic_smiles

Khi tôi hỏi bất kì một ai, đúng thế, bất-kì-một-ai-có-Mẹ, rằng: "Mẹ bạn nấu ăn có ngon không?"
Thì câu trả lời đương nhiên lúc nào cũng là: "Mẹ tôi nấu ăn ngon lắm!" - Một lời khẳng định hùng hồn mà gần như tôi chưa bao giơ găp phải ngoại lệ !

Tại sao trong mắt những đứa con thi hình ảnh Mẹ luôn gắn liền với căn bếp, với những bữa ăn ngon và dù con nhỏ xíu hay con đã trưởng thành thì Mẹ vẫn luôn luôn là người đầu bếp tuyệt vời nhất ?

Có lẽ bởi vì Mẹ là người duy nhất trên thế gian hiểu rõ khẩu vị của con, người duy nhất có thể nấu những món con thích nhất theo đúng cách mà con muốn ! Chỉ Mẹ mà không phải là ai khác....

Tôi vẫn còn nhớ như in khi mình còn nhỏ, năm nào bố cũng đưa chị em tôi ra biển chơi ! Bên cạnh Bố to khổng lồ, đứng trứơc biển tôi nghĩ mình có thể vượt biển trời mênh mông để đến với những "vùng đất xa tít đằng kia". Nhưng trong những chuyến đi ấy, không bao giờ có Mẹ. Và khi tôi từ biển trở về, lúc nào Mẹ cũng đang nấu cơm chờ bố con tôi. Ừ, biển của Mẹ là nhà bếp !!!

Sau này, có những ngày du học ở xứ người, ngồi một mình ăn miếng bánh mì khô khốc, tôi bỗng thấy nước mắt chấp chới trên mi, và muốn khóc quá đỗi ! Bởi tôi thèm quá được ăn cơm của Mẹ ! Chỉ cần là Mẹ thì một quả trứng rán cũng thành ngon !

Có ai đó đã nói rằng: Con người cầu nguyện Thượng dế ban cho mình một thiên thần và Thượng đế đã cho con người có Mẹ ! Tôi tin điều đó lắm. Nhưng vào ngày chủ nhật của tuần thứ hai trong tháng thứ 5 - Ngày Của Mẹ - sắp đến này, liệu tôi có thể lần đầu tiên nấu cho thiên thần một bữa thật tuyệt, thật ngon không? Ngon như những bữa cơm mà ngày xưa và bây giờ thiên thần vẫn mang đến cho tôi ?

Còn các bạn thì sao ? Sẽ dự định làm gì để biểu lộ tình cảm, sự biết ơn, thương yêu và kính trọng đối với thiên thần của các bạn ? Nhân NGÀY CỦA MẸ, nào ! Các bạn và tôi - tất cả chúng ta hãy cùng cầu chúc sức khoẻ và hạnh phúc mãi đến với Mẹ - những thiên thần tuyệt vời đang hiện diện trên cõi đời này nhé !

(Nguồn: hoathuytinh.com)
 
MẸ VÀ CUỘC HÀNH TRÌNH CỦA BẠN


· Khi bạn bước chân vào thế giới này, mẹ đã ôm bạn trong tay. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách khóc như một nữ thần báo tử.

· Khi bạn 1 tuổi, mẹ đút từng miếng ăn và chăm sóc cho bạn. Bạn cám ơn mẹ bằng cách khóc suốt đêm dài.

· Khi bạn 2 tuổi, mẹ tập cho bạn đi. Bạn cám ơn mẹ bằng cách bỏ chạy đi khi mẹ gọi.

· Khi bạn 3 tuổi, mẹ làm cho bạn tất cả những bữa ăn với tình yêu. Bạn cám ơn mẹ bằng cách quăng đĩa xuống sàn.

· Khi bạn 4 tuổi, mẹ cho bạn một vài cây bút màu. Bạn cám ơn mẹ bằng cách dùng chúng tô lên bàn ăn.

· Khi bạn 5 tuổi, mẹ diện cho bạn vào những ngày lễ. Bạn cám ơn mẹ bằng cách ngã ùm vào đống bùn gần nhất.

· Khi bạn 6 tuổi, mẹ dắt tay bạn đến trường. Bạn cám ơn mẹ bằng cách la lên: “Con không đi”.

· Khi bạn 7 tuổi, mẹ mua cho bạn một quả bóng. Bạn cám ơn mẹ bằng cách ném nó qua của sổ nhà bên cạnh.

· Khi bạn 8 tuổi, mẹ cho bạn một cây kem. Bạn cám ơn mẹ bằng cách để nó chảy cả vào lòng bàn tay.

· Khi bạn 9 tuổi, mẹ cho bạn đi học piano. Bạn cám ơn mẹ bằng cách chẳng bao giờ ngó ngàng đến việc thực hành.

· Khi bạn 10 tuổi, mẹ làm tài xế cho bạn suốt ngày, từ đi chơi bóng đá đến tập thể dục rồi hết tiệc sinh nhật này đến sinh nhật khác. Bạn cám ơn mẹ bằng cách khi đến nơi nhảy ra khỏi xe và chẳng hề quay lại.

· Khi bạn 11 tuổi, mẹ dẫn bạn cùng bạn bè của bạn đi xi-nê. bạn cám ơn mẹ bằng cách xin ngồi ở hàng ghế khác.

· Khi bạn 12 tuổi, mẹ răn bạn không được xem những chương trình tivi nào đó. Bạn cám ơn mẹ bằng cách đợi cho đến khi mẹ rời khỏi nhà rồi bật lên xem.

· Khi bạn 13 tuổi, mẹ đề nghị bạn cắt tóc. Bạn cám ơn mẹ bằng cách bảo rằng mẹ không biết thế nào là sành điệu.

· Khi bạn 14 tuổi, mẹ cho bạn đi trại hè xa nhà một tháng. bạn cám ơn mẹ bằng cách quên chẳng viết lấy một lá thư.

· Khi bạn 15 tuổi, mẹ đi làm về và chờ đợi sự chào đón của bạn. Bạn cám ơn mẹ bằng cách khóa cửa phòng ngủ.

· Khi bạn 16 tuổi, mẹ dạy bạn lái chiếc xe của mẹ. Bạn cám ơn mẹ bằng cách lấy nó chạy bất cứ khi nào có thể.

· Khi bạn 17 tuổi, mẹ đang đợi một cuộc gọi quan trọng. Bạn cám ơn mẹ bằng cách tán dóc trên điện thoại đến giữa đêm.

· Khi bạn 18 tuổi, mẹ đã khóc trong ngày lễ tốt nghiệp của bạn. Bạn cám ơn mẹ bằng cách đi chơi với bạn bè đến chiều tối.

· Khi bạn 19 tuổi, mẹ trả tiền học phí cho bạn, lái xe đưa bạn đến trường đại học, mang túi xách cho bạn. Bạn cám ơn mẹ bằng cách tạm biệt mẹ bên ngoài dãy phòng tập thể để khỏi lúng túng trước mặt bạn bè.

· Khi bạn 20, mẹ hỏi bạn đã gặp gỡ ai chưa. Bạn cám ơn mẹ bằng cách đáp: “Đó không phải là chuyện của mẹ”.

· Khi bạn 21, mẹ đề nghị bạn những nghề nghiệp nào đó cho tương lai, bạn cảm ơn mẹ bằng cách trả lời: “Con không muốn giống mẹ.”

· Khi bạn 22, mẹ ôm bạn tại ngày lễ tốt nghiệp. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách hỏi xem mẹ có thể tặng bạn 1 chuyến du lịch Châu Âu không.

· Khi bạn 23, mẹ sắm sửa tất cả đồ đạc cho căn hộ đầu tiên của bạn.Bạn cảm ơn mẹ bằng cách nói rằng những người bạn của mẹ thật xấu xí.

· Khi bạn 24, mẹ gặp vị hôn phu của bạn và hỏi về những kế hoạch tương lai của bạn. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách giận dữ và càu nhàu: “Con xin mẹ đấy!”

· Khi bạn 25, mẹ lo lễ cưới cho bạn, mẹ khóc và bảo rằng mẹ yêu bạn biết bao. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách dọn đến sống ở 1 nơi xa tít.

· Khi bạn 30, mẹ gọi bạn và khuyên bảo về việc chăm sóc trẻ con. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách bảo rằng: “Mọi việc giờ đã khác xưa rồi.”

· Khi bạn 40, mẹ gọi để nhắc bạn nhớ sinh nhật của 1 người bạn thân. Bạn cảm ơn mẹ bằng câu trả lời: “Con thật sự bận mẹ ạ!”

· Khi bạn 50, mẹ ngã bệnh và cần bạn chăm sóc. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách tìm đọc sách về đề tài “Cha mẹ trở thành gánh nặng cho con cái như thế nào”.

Và rồi một ngày kia, mẹ lặng lẽ ra đi. Tất cả những điều bạn chưa bao giờ làm sụp đổ tan tành. “Hãy ru con ngủ, ru con qua suốt đêm dài. Bàn tay đưa nôi …có thể cai trị cả thế giới.”

Ta hãy dành một giây phút nào đó để báo hiếu và tỏ lòng kính trọng với người ta gọi là Mẹ, dù rằng một số người có thể sẽ không nói điều đó thẳng với mẹ mình. Chẳng điều gì có thể thay thế mẹ được. Hãy trân trọng từng giây phút, dẫu rằng đôi khi mẹ không phải là người hiểu ta nhất trong những người bạn của ta, có thể không đồng ý với những suy nghĩ của chúng ta, nhưng người ấy vẫn là mẹ bạn!!!

Mẹ sẽ luôn ở bên bạn; lắng nghe những phiền muộn, niềm vui cũng như những nỗi thất vọng của bạn. Hãy tự hỏi chính mình: “Mình có dành đủ thời gian cho mẹ để lắng nghe những phiền muộn và buồn chán của người nội trợ suốt ngày ở trong bếp không ???”

Yêu thương và kính trọng mẹ, dù rằng bạn có thể có cách nhìn khác về mẹ. Khi mẹ ra đi, những kỉ niệm yêu mến của quá khứ và cả nuối tiếc sẽ ở lại.

Đừng xem những điều gần gũi nhất với trái tim bạn là hiển nhiên. Yêu mẹ hơn bản thân mình, vì cuộc đời bạn sẽ vô nghĩa nếu không có Người
(Hạt giống tâm hồn - First News)
 
"CHUYỆN CÂY TÁO"
Ngày xửa ngày xưa có một cây táo to. Một cậu bé rất thích đến chơi với cây táo mỗi
ngày. Nó leo lên ngọn cây hái táo ăn, ngủ trưa trong bóng râm.
Nó yêu cây táo và cây cũng rất yêu nó. Thời gian trôi qua, cậu bé đã lớn và không
còn đến chơi với cây táo mỗi ngày.
Một ngày nọ, cậu bé trở lại chỗ cây táo với vẻ mặt buồn rầu, cây táo reo to :
- Hãy đến chơi với ta.
- Cháu không còn là trẻ con, chảu chẳng thích chơi quanh gốc cây nữa.
Cháu chỉ thích đồ chơi thôi và cháu đang cần tiền để mua chúng.
- Ta rất riếc là không có tiền, nhưng cậu có thể hái tất cả táo của ta và dêm bán. Rồi
cậu sẽ có tiền.
Cậu bé rất mừng. Nó vặt tất cả táo trên cây và sung sướng bỏ đi, Cây táo lại buồn
bã vì cậu bé chẳng quay lại nữa.
Một hôm, cậu bé – giờ đã là một chàng trai – trở lại và cây táo vui lắm :
- Hãy đến chơi với ta.
- Cháu không có thời gian để chơi. Cháu còn phải làm việc nuôi sống gia đình. Gia
đình cháu đang cần một mái nhà để trú ngụ. Bác có giúp gì được cháu không ?
- Ta xin lỗi, ta không có nhà. Nhưng cậu có thể chặt cành của ta để dựng nhà.
Và chàng trai chặt hết cành cây. Cây táo mừng lắm nhưng cậu bé vẫn chẳng quay
lại. Cây táo lại cảm thấy cô đơn và buồn bã.
Một ngày hè nóng nực, chàng trai – bây giờ đã là người cao tuổi – quay lại và cây
táo vô cùng vui sướng.
- Hãy đến chơi với ta.
- Cháu đang buồn vì cảm thấy mình già đi. Cháu muốn đi chèo thuyền thư giãn một
mình. Bác có thể cho cháu một cái thuyền không ?
- Hãy dùng thân cây của ta để đóng thuyền. Rồi cậu chèo ra xa thật xa và sẽ thấy
thanh thản.
Chàng trai chặt thân cây làm thuyền. Cậu chèo thuyền đi.
Nhiều năm sau, chàng trai quay lại.
- Xin lỗi, con trai của ta. Nhưng ta chẳng còn gì cho cậu nữa. Không còn táo.
- Cháu có còn răng nữa đâu mà ăn.
- Ta cũng chẳng còn cành cho cậu leo trèo.
- Cháu đã quá già rồi.
- Ta thật sự chẳng giúp gì cho cậu được nữa. Cái duy nhất còn lại là bộ rễ đang
chết dần mòn của ta – cây táo nói trong nước mắt.
- Cháu chẳng cần gì nhiều, chỉ cần một chỗ ngồi nghỉ. Cháu đã quá mệt mỏi
sau những năm đã qua.
- Ôi, thế thì cái gốc cây già cỗi này là một nới rất tốt cho cậu ngồi dựa vào và
nghỉ ngơi.
Hãy đến đây với ta.
Chàng trai ngồi xuống và cây táo mừng rơi nước mắt.








Đây là câu chuyện của tất cả chúng ta. Cây táo là cha mẹ chúng ta.
Khi chúng ta còn trẻ, ta thích chơi với cha mẹ. Khi lớn lên, chúng ta bỏ họ
mà đi và chỉ quay trở về khi ta cần họ giúp đỡ. Bất kể khi nào cha mẹ vẫn
luôn sẵn sàng nâng đỡ chúng ta để ta được hạnh phúc.
Bạn có thể nghĩ cậu bé đã rất bạc bẽo với cây táo, nhưng đó cũng
là cách mà chúng ta đang đối xử vơi cha mẹ mình đấy!
 
LÁ THƯ NGƯỜI MẸ

"Nguời mẹ luôn là nơi chở che khi giông tố cuộc đời ập đến với đứa con của mình"
- Khuyết danh -
Con thân yêu !

Lâu rồi mẹ không nhận được thư con. Lần về thăm nhà, dù con không nói và cố tỏ ra vui mừng nhưng mẹ đã linh cảm con đang gặp phải một chuyện gì đó không may, con đang rất buồn, thất vọng và đuối sức. Mẹ không lên thăm con vào lúc này vì mẹ biết con sẽ không thổ lộ với mẹ, muốn tự vượt qua và sự có mặt của mẹ đôi khi sẽ làm con yếu lòng hơn mà thôi.

Cuộc sống vốn không bằng phẳng khi con từng mong ước thời còn đi học hay trên ghế giảng đường. Mọi chuyện đều có thể xảy ra, một cách bất ngờ nhất. Mẹ chợt thấy mình có lỗi với con khi luôn dành cho con tình yêu thương, chăm sóc mà chưa chuẩn bị cho con tinh thần và cách đối mặt khi điều bất hạnh xảy đến. Mẹ không muốn những khó khăn, nỗi đau mà mẹ đã từng trải qua hay đã từng biết sẽ lại đến với con. Mẹ không sắp xếp được những cảm xúc, suy nghĩ và những điều mẹ muốn nói với con trong thư này có thể rộng hơn những gì con đang gặp phải nhưng con hãy đọc và giữ nó - nó có thể sẽ còn cần cho con sau này.

Con hãy đón nhận mọi sự việc bằng sự dũng cảm nhìn thẳng vào sự thật. Con đừng chạy trốn vị trí của mình mà hãy biết phân tích với đúng bản chất những gì đã diễn ra, hãy tự tin vượt lên, khắc phục và mạnh dạn đấu tranh với những trở ngại bằng tấm lòng thực sự, bằng sự hướng thiện và nhìn rõ những gì mình chưa hoàn thiện. Con đừng bao giờ bỏ cuộc với cảm giác cuộc sống không còn lối thoát trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Cuộc sống không thể trở thành bế tắc hoàn toàn một khi con người còn tin vào chính mình.

Hãy biết chấp nhận và tha thứ. Đừng cố gắng bới móc lỗi lầm của người khác, hãy biết tha thứ nhưng nên nghiêm khắc nhìn lại mình. Con hãy cho mà không cần nhận lại hay tính toán thiệt hơn. Ngay cả khi cần được an ủi nhất, con hãy giang rộng vòng tay và chia sẻ, nâng đỡ những người cần cảm thông giúp đỡ xung quanh – vì trong lúc chia sẻ với người khác con sẽ tìm lại sức mạnh và niềm tin cho chính mình. Đừng quá thương hại mình. Tự thương hại sẽ làm giảm sức mạnh vốn có của con.

Con hãy nhớ rằng còn nhiều người yêu thương con và cuộc sống của con có giá trị và ý nghĩa với người khác. Con đừng ngại mở lòng với tình yêu vì chỉ có tình cảm thật sự mới giúp con tìm được chính mình. Hãy chia sẻ niềm vui và nỗi buồn với người con yêu quý. Tình yêu luôn là điều kỳ diệu ! Để vượt qua những thử thách, khó khăn hãy gìn giữ những kí ức, kỷ niệm đẹp. Một khi lòng yêu thương, tình yêu gặp trắc trở hay có sự đổi thay, mất mát thì con đừng vội xoá đi những gì đã từng là của con. Con luôn hiểu là tình yêu trong con không hề mất, nó luôn hiện hữu trong tâm hồn con dù cho có thể nó có lúc không còn tồn tại. Khi người khác mang trái tim họ ra đi thì trái tim người ở lại vẫn còn nguyên vẹn nhưng người ta có khuynh hướng tự dằn vặt, tự hành hạ cho đến khi trái tim của mình rướm máu, đau đớn tột cùng mới nhìn nhận lại sự việc. Con hãy cố gắng đừng để mất theo những điều không đáng mất khác như sức khoẻ, thời gian, niềm tin ở chính mình và các mối quan hệ khác....

Cuộc sống của con liên quan đến nhiều người. Hãy luôn tin ở con người và khám phá những điều tốt đẹp riêng biệt ở từng người. Dù vậy cũng không nên đặt tất cả niềm tin của con vào một người hay một sự việc mà con chưa nắm vững và nhìn thế giới qua lăng kính đó để con không phải vất vả khi trở về với chính mình nếu có sự đổi thay vì bất cứ lí do gì.

Con đừng ngại đối diện với nỗi buồn, sự thất vọng và cô đơn - đôi khi sự cô đơn thực sự sẽ giúp con hiểu và chiêm nghiệm được nhiều điều bổ ích, sâu sắc, đừng đắm chìm triền miên trong sự than trách yếu đuối. Con đừng vội đi tìm một điều gì chưa chắc chắn thay thế - vì con vẫn sẽ phải quay lại vấn đề chưa giải quyết được đôi khi phức tạp hơn hay với tâm thế không tốt như ban đầu. Con hãy bắt tay vào công việc mà con yêu thích ngay cả lúc con chán nản nhất và không muốn làm việc, vì chỉ có công việc thực sự chứ không phải sự nhàn rỗi sẽ giúp con tìm lại được niềm vui và niềm tin cuộc sống.

Đừng quá lệ thuộc vào những định ước khuôn mẫu. Như con đã từng biết: "Mất tiền là không mất gì - mất sức khoẻ là mất nhiều, còn mất danh dự là mất tất cả" nhưng với ý chí nhiều người đã chiêm nghiệm và thực hiện được trong thực tế cuộc sống khác với câu châm ngôn ấy: "Mất tiền thì bạn sẽ có thể làm lại được ra tiền - mất sức khoẻ bạn có thể tìm lại được sức khoẻ của chính mình - mất danh dự bạn vẫn có thể khôi phục lại được danh dự nếu con có niềm tin và thời gian - mất niềm tin bạn vẫn có thể tìm lại được niềm tin bằng sự cố gắng, nghị lực và tình cảm con người - và chỉ khi bạn thôi không còn cố gắng nữa hay buông xuôi bạn mới có khả năng mất tất cả."

Thước đo cho sự thành công hay giá trị của con người khác không phải là giá trị về vật chất hay danh vọng. Những giá trị về tinh thần hay niềm tin mới có giá trị lâu dài. Cuộc đời như hành trình leo núi đầy khó khăn. Hãy luôn hướng về phía trước - đừng quay lại quá lâu với những gì con đã vượt qua đã làm được, hay đã thất bại. Hạnh phúc là cảm giác thực trên từng chặng đường bước tiếp. Bất kỳ thời điểm nào đều có thể là điểm khởi đầu tốt nhất cho con !

Những câu nói chưa suy nghĩ kỹ có thể bị hiểu nhầm, gây tổn thương người khác hay làm mất đi sự tự tin nên hãy suy nghĩ kỹ, tìm hiểu kỹ về những điều, những dự định sắp làm, những gì con sắp hứa hay những điều con sẽ nói. Đừng ngại nói lời xin lỗi chân thành hay nhìn nhận những gì mình chưa làm được, chưa hoàn thiện.

Ngay cả lúc thất vọng nhất, con hãy luôn nghĩ về những điều con từng ước mơ, hãy mạnh dạn và hãy tự tin, trầm tĩnh, vững vàng. Con hãy làm theo cách, đi những con đường mà con đã suy nghĩ là đúng dù có thể chưa ai đi. Sự thử thách càng lớn thì khi vượt qua được thế đứng và tầm nhìn càng cao.

Đừng quá tự dằn vặt hay nuối tiếc những gì đã qua, về những gì con đã làm. Không vấp ngã trong cuộc sống là một điều tốt, nhưng vấp ngã mà đứng dậy bước đi vững vàng thì là một điều càng tốt hơn. Cuộc đời ai cũng có lần vấp ngã, sai lầm người ta sẽ có được kinh nghệim sống quí giá hơn. Không ai đánh giá một giai đoạn vừa qua như một cách sống sau này của con sẽ thế nào. Tất cả tuỳ thuộc vào con.

Con vẫn có thể nghe lời mẹ khuyên, học tập kinh nghiệm từ người khác, từ những câu chuyện con biết được, từ trong sách vở, báo chí, bè bạn và người thân - nhưng khi chính con trải qua rồi thì điều đó mới thực sự là của con. Có khi thử thách nghiệt ngã và khó khăn như một điều may mắn vì người ta lớn lên, truởng thành thực sự chính bằng kinh nghiệm và nghị lực đối đầu với khó khăn chứ không ai trưởng thành lên chỉ bằng lý thuyết hay kinh nghiệm của người khác. Trong bất kỳ thời điểm nào con hãy trân trọng với những gì đang có và hãy cảm nhận mọi khía cạnh của cuộc sống. Con đừng quy kết cho số phận mà hãy cố hết sức mình.

Con chớ quên tình cảm luôn là nguồn động viên lớn nhất, con đừng quên những điều bình dị, những nơi chốn thân thương từng gắn bó với tuổi thơ của mình, những kỷ niệm đẹp, cả những người bạn mà không còn gặp lại, những câu chuyện từng làm con xúc động sâu sắc - tất cả những điều đó tưởng chừng sẽ làm đau con hơn nhưng chính những điều đó sẽ giúp con vượt qua khó khăn bằng đôi chân và tâm hồn của chính mình. Nên học hỏi từ người khác nhưng đừng lấy người khác làm thước đo giá trị của mình vì con luôn phải là con với tất cả những điều bình dị và thật riêng của mình. Vượt qua được nỗi buồn sẽ giúp con tìm ra giá trị mới mà trước đây con chưa từng nhận ra.

Con đừng mong muốn tất cả mọi người phải hiểu mình, chỉ cần chính con hay một người hiểu là đã đủ cho con rồi. Hãy sống thật với cảm xúc của chính mình, những giọt nước mắt những lời chân thật từ trái tim trong một lúc nào đó sẽ giúp con vơi nhẹ nỗi buồn xúc cảm tổn thương. Hãy trầm tĩnh và bao dung với những người đã gây cho con nỗi đau.

Mỗi ngày sẽ là một ngày mới với những điều tốt lành và bất ngờ nhất sẽ đến cùng với sự cố gắng của mình. Những gì đã qua sẽ trở thành vốn sống của con. Cuộc sống không có điều gì mất đi mà không mang đến cho ai đó điều gì mới mẻ, bổ ích hơn. Nếu con chưa tìm được thì con hãy suy nghĩ sâu sắc, tĩnh lặng để nhận ra điều đó và đừng lãng phí thời gian một khi con đã hiểu. Những gì con cho đi hôm nay từ trái tim chắc chắn con sẽ nhận lại được từ trái tim - ngày mai hoặc sau này. Và con đừng chỉ cầu mong, mơ ước không mà hãy hành động. Hãy sống giản dị, chân thành và thật lòng.

Con hãy tin là cuộc sống luôn có luật nhân quả, sẽ luôn không công bằng, có trước có sau với tất cả mọi người, với những gì con đang thực lòng suy nghĩ, đang làm và đang hướng đến hôm nay. Chính con mới là người hiểu rõ được những điều con có thể làm được và nên làm. Con hãy tin vào điều kỳ diệu và nhiệm màu của tâm hồn con người, của cuộc sống - và nhất là tin vào chính con. Một ngày mới sẽ mở ra cho con.

Mẹ tin ở con.

Người bạn của con.

Mẹ.

(Hạt giống tâm hồn - First News)
 
Back
Top