Nhờ các bác dịch hộ bài thơ tiếng Nga của Ê-xê-nhin

Thanhxuan1974

New member
Cả nhà ơi,
Bác nào dịch hộ em bài thơ này của Ê-xê-nhin với. Em bỏ mất tiếng Nga từ lâu rồi nên bây giờ quên hết. Và cũng không có Từ điển nữa.
Hộ em nhé.
 
Để thuận tiện Nina xin dán bài thơ đó vào đây nhé Thanhxuan1974:


Сергей Есенин

Не жалею, не зову, не плачу,
Все пройдет, как с белых яблонь дым.
Увяданья золотом охваченный,
Я не буду больше молодым.

Ты теперь не так уж будешь биться,
Сердце, тронутое холодком,
И страна березового ситца
Не заманит шляться босиком.

Дух бродяжий! ты все реже, реже
Расшевеливаешь пламень уст
О моя утраченная свежесть,
Буйство глаз и половодье чувств.

Я теперь скупее стал в желаньях,
Жизнь моя? иль ты приснилась мне?
Словно я весенней гулкой ранью
Проскакал на розовом коне.

Все мы, все мы в этом мире тленны,
Тихо льется с кленов листьев медь…
Будь же ты вовек благословенно,
Что пришло процвесть и умереть.

1921
 
Thanhxuan1974 nói:
sao bây giờ lại gọi thi hào Nga Сергей Есенин là Ép-xê-nhin à các bác, hay đây là nhà thơ khác của nước Nga mà tớ không biết ?
 
Xin tha cho cái vụ dịch thơ,mà lại là thơ Exenhin nữa.Chịu.
Mà tớ cũng đang nợ một bài dịch gì đó về Moscow trên này.Xin đại xá cho.
 
Thú thực là bài này rất khó dịch. Phải "thâm nhập" vào hồn thơ của tác giả, trải nghiệm điều mà tác giả đang trải nghiệm. Tôi không dám tin là mình đã hoàn toàn sống được 100% trong không gian của bài thơ này.
Tuy nhiên không lẽ bắt bạn Thanhxuan1974 phải chờ đợi lâu, tôi mạnh dạn đưa ra bản dịch của mình, có thể tôi còn sửa nó vào một dịp khác.
Bài thơ này đã được phổ nhạc và đó là một bài hát nổi tiếng.
Hình như cụ Thúy Toàn (?) đã dịch bài này, tôi không có điều kiện tìm bản dịch đó, bạn nào có thì xin làm ơn giới thiệu.


[color=darkblue:b59c9d3dbd]Ta không tiếc nuối, kêu gào, khóc than
Rồi sẽ qua như khói vườn táo trắng
Nay đã phủ đầy tàn héo úa vàng
Ta chẳng bao giờ nữa là trai tráng

Bây giờ mi không còn đập như xưa
Ơi con tim đã sa vương lạnh lẽo.
Và đất nước bạch dương đầy gấm hoa
Không còn dụ ta chân trần muôn nẻo

Máu lãng du! Ngươi ngày càng ít hơn
trên đôi môi khơi lên ngọn lửa
Sự tươi tắn của ta đâu còn nữa
Hừng hực mắt nhìn và cảm xúc đầy dâng?

Ta bây giờ thành keo kiệt ước mong (x)
Cuộc đời ta – phải chăng là mộng ảo?
Giống như trên lưng một chú ngựa hồng
Ta vụt qua vào sáng xuân đi dạo?

Tất thảy chúng ta rồi ắt lụi tàn
Từ đám lá phong mật đang dịu rót
Nào hãy hằng xin khấn tạ ân trên
Rằng đã được phồn hoa và được chết [/color]

(x) Đã sửa theo góp ý của bạn Thanhxuan74.
 
Chào bác Phan (hình như mọi người đều gọi bác như thế, em cũng xin "mạn phép" cho thân mật!
Rất cám ơn sự nhiệt tình của bác. Em thấy bài thơ bác dịch rất hay (em phải sửa lại cái tên E-xê-nhin không bác Amigo bác ấy mắng cho chết!).
Bác bảo có thể bác sẽ còn sửa. Nếu được, em mong bác sửa rõ hơn câu: "Ta bây giờ trở nên kiệm ước mong".
Em có đọc một số bài thơ do Thúy Toàn dịch, chủ yếu là của Puskin nhưng chưa được đọc bản dịch bài này (có lẽ cũng từ lâu quá rồi em không văn thơ gì cả). Nếu bác nào có thì cứ cho em thêm để em tham khảo nhé (Nhưng thú thực, em cũng đã thích bản dịch của bác Phan nhà mình rồi!).
Cám ơn chi Nina đã " hỗ trợ" yêu cầu của em.
Chúc các bác cuối tuần vui vẻ. :lol:
 
Câu "Ta bây giờ trở nên kiệm ước mong" có lẽ nên sửa thành "Ta bây giờ thành keo kiệt ước mong", có thể rõ ý hơn chăng?

Tự tôi không thích dịch thơ lắm, vì quá khó và vì ...lười. Tôi chỉ có cảm giác hứng thú khi có ai đó thôi thúc. Vì vậy cũng nên cảm ơn bạn Thanhxuan74 đã "ra đề"!
 
Xin giới thiệu với các bác bản dịch của Hồng Thanh Quang:

Tôi không tiếc, tôi không than khóc

Tôi không tiếc, tôi không than khóc,
Mọi sự đều sương khói dần phai.
Đã chót nhuốm sắc vàng tang tóc,
Chẳng bao giờ tôi trẻ nữa lần hai.

Con tim đã lỡ làng thấm lạnh,
Gió sẽ thôi run rẩy, rộn ràng.
Và vương quốc vải màu dương liễu
Hết rủ ta nhảy nhót chân trần.

Hồn lãng tử, người càng ngày càng bớt
Thổi cháy bùng lời lẽ trên môi.
Ôi sức trẻ của ta đã mất,
Ôi tinh anh con mắt khát tung giời!

Giờ tôi kiệm cả niềm ao ước,
Đời đấy ư? Hay mộng mị em về?
Ngỡ tôi giữa sáng xuân náo nức
Trên ngựa hồng theo gió bay đi.

Ta tất cả, tất cả ta cát bụi,
Những cây phong vàng lá tan rời...
hãy vĩnh viễn thiêng liêng rạng rỡ
Những gì đến nở tung rồi tàn úa trong đời!
 
Mình soi hai bài thì thấy bản dịch của bạn Phanhoamay sát bản gốc hơn và chân chất hơn là bản của Bác Hồng Thanh Quang - có lẽ bác HTQ chuyên thơ nên họ "liến thoắng" hơn thì phải 8) .
 
Kính thưa các bác, em xin chuyển topic này về với Thi ca Nga nhé, như vậy đúng chỗ hơn

Bác Phan đúng là ... tuyệt. Nhưng bác chờ em nhé, mấy hôm trước em bận quá :), em chắc sẽ ham vui cho ra một bản dịch nữa :)
 
Thanhxuan1974 thân mến, chả biết Nina ... có đáng xưng là chị không ... thôi cứ tạm ứng nhá - các bác đừng có trách em láo đấy, em đã từng ... xưng bạn với bác Phan đấy thôi :)

Thôi không spam nữa, em xin đưa ra bản dịch của em. Thú thật với các bác là ngày xưa em hay ... khiêm tốn rởm, tức là sợ không ai dịch, nên chờ mọi người dịch rồi mới đưa bản của mình lên. Bây giờ thì hoàn toàn khác, diễn đàn này quá nhiều cao thủ, nên em mà dịch được là đưa lên ngay (chứ không thì coi chừng chả ai thèm đọc bài mình mất :D). Mà Exenhin thì vốn là rất khó dịch, nhưng em cũng liều đây:

Tôi không khóc, không than, không gọi nữa

Tôi không khóc, không than, không gọi nữa
Khói trên cành táo trắng sẽ tan thôi
Đã là tù nhân trong lồng vàng tàn úa
Tôi chẳng bao giờ còn được trẻ nữa rồi

Trái tim tôi đã nhuốm màu lạnh lẽo
Chẳng bao giờ còn đập mạnh ngỡ mùa xuân
Đất nước của bạch dương trắng xóa
Chẳng còn giục tôi đi dạo bước chân trần

Hồn lãng du! Ngươi càng ngày càng ít
Thắp lên ngọn lửa ấm môi tôi
Tình cảm lũ dâng, mắt nhìn bão táp
Sự tươi tắn của tôi giờ mất đâu rồi.

Thành keo kiệt ngay cả trong mong ước
Cuộc đời tôi? Hay tôi chỉ mơ thôi?
Như buổi sáng xuân ồn ào nào đấy
Trên ngựa hồng tôi sung sướng ra roi

Trên đời này ta chỉ là tro bụi
Rồi sẽ hòa tan vào thảm lá kia thôi
Những gì nở hoa và rồi sẽ chết
Tôi cầu mong được ban phước đời đời
 
"Nina bên lò lửa đỏ
Nhớ em, nhớ mãi không thôi..."

Chào cả nhà,
Cám ơn chị Nina đã chuyển topic về mục này. Tại "nhà" mình rộng quá, em mới vào đã "choáng ngợp", thấy "phòng" "thơ ca" là nhảy vào ngay. Khônng ngờ có thời gian, đi dạo một vòng mới thấy "cỗ bàn" nhà ta đủ cả (sướng thật!).

Chị Nina à, cứ gọi thế đi. Em nhớ câu này đã nghe từ hồi là sinh viên (nói về mấy chú nghiên cứu sinh hay đến tán các cháu sinh viên nữ lúc ấy: "Sáng chú, chiều anh, tối loanh quanh không biết gọi anh hay chú").

Cám ơn bản dịch của chị Nina. Phải có tình yêu và nhiều rung cảm thì mới dịch được những câu thơ như của chị. "Thành keo kiệt ngay cả trong mong ước.Cuộc đời tôi? Hay tôi chỉ mơ thôi?". Hay là đổi thành "Cuộc đời tôi - hay chỉ giấc mơ thôi?".

Em xin "mạo muội" tán thành ý kiến với chị Neva (chắc là chị chứ không phải anh- tại vì "đuôi a" mà!) về hai bản dịch của bác Phan nhà mình với nhà thơ HTQ. Đọc bản dịch của HTQ "cho nó" "sướng" cài lỗ tai mà thôi, không có cái "hồn" của Ê xê nhin ở đấy. Đọc bác Phan em thấy nó "sâu" hơn. Hồi sinh viên, những khi buồn, em thường hay nghe bài hát này, và đi trên đương một mình, hay sờ tay lên ngực mà thầm nói với trái tim: "Ты, теперь, не так уж, будешь биться". Bác Phan dịch câu này ở "ngôi thứ hai" thất là tuyệt vì đúng tinh thần!

Tuy nhiên, từ "không gọi" của chị Nina có lẽ chính xác hơn "không kêu gào" của bác Phan. Những lúc buồn nhớ, ta hay thầm gọi tên nhau chị Nina nhỉ.

Nhân đây em cũng post lại một bản dịch khác do bạn Thu Thảo sưu tầm (thì phải? hay tự dịch?). Từ lâu rồi, nhưng hôm nay tình cờ em mới đọc được ở trang "Xin gửi bạn yêu nước Nga". Em cũng không "ấn tượng" bản dịch này lắm. Nhưng mới biêt rằng những "cái đẹp" thường dễ mê đắm lòng người!

Nhiều lúc em cứ tự hỏi: Nếu không có những bài thơ bất tử của Puskin, Lecmontôp, Exenhin, Onga Becgôn...những trang văn tuyệt vời của Alexan Tolstoi, Lep Tolstoi, Trê-khốp, Paustoxki...những bài dân ca Nga sâu lắng...và những tấm lòng nhân hậu của những bà mẹ Nga đã cưu mang, đùm bọc bao thế hệ sinh viên VN trong những ngày khốn khó...thì tình yêu nước Nga sẽ là gì nhỉ.

Lan man qua!

Xin các bác đọc tiếp nhé:

(Thu Thảo )

"Tôi chẳng xót, chẳng nài, chẳng khóc
Tất cả qua đi như khói như hương
hoa táo trắng đã úa vàng tan tác
Chẳng bao giờ còn được trẻ trung

Con tim tôi ngấm nhiều buốt giá
Đâu còn rung nhịp những ngày qua
và xứ sở bạch dương gấm lụa
đâu còn xui tôi bước la đà

Hồn phiêu lãng mỗi ngày mỗi chiếm
Nỗi xốn xang với tiếng nồng nàn
vẻ tươi tắn trong tôi, ôi, đã biến
Đâu sóng tình đâu ánh mắt chứa chan!

Giờ tôi so đo trong từng ước muốn
Đời tôi hay một giấc mộng đời ơi???
Như giữa sớm đang xuân vang động
Ngựa hồng tôi đã vội phóng đi rồi

Lá phong trút một sắc đồng lặng lẽ
Chúng ta rồi thành bụi giữa trần ai...
Xin trọn kiếp mang niềm ân huệ
Âu đến thời đời thắm và phai...

21/06/04 @ 04:06:PM"
 
Mãi đến hôm nay em mới dịch xong bài thơ này, mong bác TX74 lượng thứ cho sự chậm trễ, hy vọng bác vẫn còn theo dõi topic này

С. Есенин

Не жалею, не зову, не плачу,
Все пройдет, как с белых яблонь дым.
Увяданья золотом охваченный,
Я не буду больше молодым.

Ты теперь не так уж будешь биться
Сердце, тронутое холодком.
И страна березового ситца
Не заманит шляться босиком.

Дух бродяжий! ты все реже, реже
Расшевеливаешь пламень уст
О моя утраченная свежесть,
Буйство глаз и половодье чувств.

Я теперь скупее стал в желаньях.
Жизнь моя, иль ты приснилась мне?
Словно я весенней гулкой ранью
Проскакал на розовом коне.

Все мы, все мы в этом мире тленны.
Тихо льется с кленов листьев медь…
Будь же ты вовек благословенно,
Что пришло процвесть и умереть.


Ta không tiếc, chẳng gọi ai, thôi khóc,
Đời trôi nhanh như trên vườn táo khói tan
Đắm mình trong màu vàng thu chết chóc
Ta sẽ không còn trẻ mãi với thế gian.

Ngươi giờ đây không đập nổi như xưa
Trái tim ta, khi cái lạnh đã chạm vào.
Miền bạch dương mùa hoa nở ngọt ngào
Không còn quyến rũ ta lang thang chân đất.

Hồn phiêu lãng! Ngươi càng ngày càng biếng
Ít thổi nồng nàn ngọn lửa trên môi
Ôi tình cảm trào dâng, ôi sóng mắt,
Cùng sức trẻ của ta mất đâu rồi.

Ta đã nghèo đi biết bao trong kỳ vọng
Đời có thực hay ta thấy trong mơ?
Như ta dạo qua thế gian trên lưng ngựa
Vào một sớm xuân âm vang sương mờ.

Tất cả chúng ta trên thế gian này ở tạm
Lá phong màu đồng trong gió nhẹ nhàng rơi...
Vòng quay được chúc phúc đến muôn đời
Sinh ra để sống hết mình và chết.
 
Chào Tykva,
Với nước Nga xa xôi, với những kỷ niệm xưa, TX74 chưa phải nói với trái tim: "Ты теперь не так уж будешь биться", dù rằng, đâu đó đôi lần, mình đã phải thốt lên lời đó!
Mà bận quá. Đang phải "hoà nhập",nên, nhớ NNN, cũng chỉ ghé qua.
Cám ơn bản dịch của Tykva nhé.
 
Chào anh Thanh Xuân! Lâu lắm mới gặp lại anh, dù là trên diễn đàn NNN. Cái tên rất “nữ” với những tấm ảnh rất đẹp của anh đã từng khiến tôi mường tượng tới 1 cô nàng nào đấy, thật duyên và thật tài… Giờ thì TX74 đã mau mắn nhận làm em của Nina rồi - một cây bút dịch thơ xuất sắc, thuộc trường phái “5 phút” một bài cũng với Tykva và USY đấy.
Dạo này bận liên miên việc cuối năm, tổng kết mọi thứ, thanh toán mọi thứ, nên hôm nay ghé NNN lại được đọc nhiều bản dịch 1 bài thơ của Exenin. Bài thơ ấy tôi cũng đã dịch, lâu rồi, đã in và cũng đã được post lên NNN, trong mục Thi ca Nga, nhưng giờ tìm lại chắc khó hơn lôi ra từ trong kho dự trữ của mình. Nên tôi chép lại gửi TX, như một món quà muộn mằn cuối năm. Xin lưu ý mọi người: Hai câu cuối bài dùng từ "tư" (tiếng Nga) là muốn nói đến trái tim thi nhân đó, giống như cách dùng ở khổ thơ thứ hai của bài vậy. Đó là cảm nhận của Geo. nếu Mem nào thấy không phải vậy, thì cho biết ý mình nhé.

* * *

Tôi không gọi, không tiếc than, không khóc
Tất cả sẽ qua như khói sương thôi
Sẽ phai nhạt, sẽ héo tàn, vàng úa
Tôi sẽ không còn trẻ lại nữa rồi.

Trái tim tôi không còn rung động
Như thuở nào, khi lòng đã giá băng
Bước chân cũng chẳng còn say cõi mộng -
Xứ sở bạch dương hoa gấm đâu bằng.

Hồn phiêu lãng mỗi ngày dần co lại
Chỉ còn lét leo vài đốm lửa trên môi
Vĩnh viễn qua rồi vẻ duyên dáng thắm tươi,
Mắt đắm đuối cùng sóng tình điên dại.

Giờ tôi căn cơ trong từng ước vọng
Cuộc đời ơi, thực hay mộng thế này?
Cứ ngỡ giữa một sớm xuân náo động
Trên ngựa hồng phi nước kiệu tôi bay.

Trên thế gian tất cả rồi tàn lụi -
Những chiếc lá phong vàng đang lặng lẽ rơi,
Thì trái tim ơi, mãi ghi lòng ân huệ:
Đã kịp bừng lên và lụi tắt trong đời.

1921
 
Hihi, bác Geo ơi, topic này được đưa lên vàơ những ngày đầu bác Thanhxuan1974 tham gia NNN. Nhìn cái nick em lại cứ tưởng đó là một cô nàng nào đấy tên là Thanh Xuân, sinh năm 1974 nên mới ... xưng liều là chị, chứ bây giờ thì ... sao mà dám!

Lưu ý của bác Geo rất hay và cũng rất có lý, tuy nhiên em thấy cách hiểu của em - chữ "ты" trong hai câu cuối là để chỉ "что пришло процвесть и умереть" cũng ... không đến nỗi nào :)
 
Chào bác Geobic!
Rất hân hạnh được gặp bác, nhà địa chất đa tài và hiền hậu. Trường em ngày xưa cũng có Khoa Địa chất. Chúng em sinh hoạt chung trong một Chi đoàn, gọi là "Chi đoàn Hoá-Địa-Phương Đông". Khoa Địa chất có nhiều sinh viên Việt Nam rất giỏi và tài như anh Đàm Cường chơi ghi-ta rất giỏi, chuyên đệm đàn cho các Liên hoan Văn nghệ của Sinh viên Việt Nam trường Tổng hợp. Anh ấy cũng còn sáng tác rất nhiều nữa...Sau này, khoa Địa có chị Đào, người Đà Nẵng, vẽ rất giỏi. Chị ấy vẽ chân dung thì tuyệt vời giống. Đấy là "một trong các linh hồn" của tờ Báo Tường mà Trường Tổng hợp luôn giành giải cao của Thành phố. Và tam ca Thư-Đào-Xuân cũng từng "nổi đình, nổi đám" ở Thành phố...
Thanhxuan1974- em (lúc đặt) em không nghĩ là tên (dù rằng lớp N4 của em năm 1974 cũng có một anh tên là Thanh Xuân thật!) mà em chỉ đơn giản nghĩ là ... lấy một cái Nick để vào NNN cho "oai"! Mà Nick thì "thế nào mà chẳng được, cốt là gợi về một cái gì đó cho chính bản thân mình. Hiểu "đơn giản" thế, nên chính "cái tên" này đã làm bao người "bị hiểu lầm", em cứ phải "thanh minh" mãi. Giờ thanh minh với bác Geobic luôn vì cũng chẳng nhớ các bài viết trước (về vấn đề này!) nó ở chỗ nào nữa. Viết còn nhanh hơn đi tìm.
Ngày xưa (từ năm 2005 còn gì) em gọi Nina là "chị" vì lúc ấy mớì tham gia NNN, chưa biết ai vào ai. Chứ còn bây giờ, em Nina mà trông thấy TX74 thì chắc ngất vì gặp một "lão già" tóc trắng!
Bận quá, nhưng cũng phải đành viết dài một chút "tâm sự" với bác Geobic cho khỏi "hiểu lầm". Mong các bác khác, nếu đọc phải bài này, thì lượng thứ.
Cám ơn bác Geobic về bản dịch bài thơ mà em thích nhé.
 
@ Thanh Xuan - 74

"Nina bên lò lửa đỏ
Nhớ em, nhớ mãi không thôi..."

Geo nghĩ là những lời dãi bày của TX74 về cái NICK của mình đã rõ ràng, chẳng thể nhầm lẫn nữa. Nhưng, dù sao với cái cách nhún nhường dễ thương: “Chị Nina à, cứ gọi thế đi” thì Nina cứ nhận đại đi, làm chị chả thích hơn sao?... Và cả Neva nữa, cũng nghiễm nhiên trở thành chị của TX74, mà trong cái thế giới ảo của NNN thật nhiều huyền diệu, nhiều người tài hoa, và biết đ âu Neva mới ở tuổi 20? :lol: :lol:

Rất cảm động khi biết TX cũng có một tình yêu nước Nga sâu đậm thông qua những giá trị văn hoá Nga từ xa xưa đến hôm nay. TX à, theo Geo thì bài dịch mà TX post lên, ngờ là do Thu Thảo dịch, thực ra là do Thu Thảo sưu tầm, bài đó của dịch giả Đoàn Minh Tuấn, nhưng chép còn một số chỗ chưa chính xác.

Nhân TX nhắc đến 2 câu thơ do Thúy Toàn dịch bài Con đường mùa đông "Nina bên lò lửa đỏ / Nhớ em, nhớ mãi không thôi...", Geo chép cả bài này, do mình tự dịch, như là một món “Quà tặng thi ca” mà Thanh Xuân 74 muốn gửi tặng chị Nina. Lẽ ra phải cho vào topic Puskin, nhưng xin cho tạm vào đây cho liền mạch nhé.

CON ĐƯỜNG MÙA ĐÔNG

Qua làn sóng sương bàng bạc
Vầng trăng huyền ảo hiện ra
Trải xuống cánh đồng bao la
Vời vợi ánh buồn man mác.

Trên đường mùa đông tẻ ngắt
Cỗ xe tam mã lao nhanh.
Tiếng lục lạc rung reng reng
Đều đều thanh âm mỏi mệt.

Có gì nghe thật da diết
Trong lời ca bác đánh xe:
Khi kể niềm vui khôn xiết,
Lúc xé lòng đau, não nề...

Không túp lều tranh, ánh lửa,
Rặt tuyết và rừng hoang sơ.
Đón đợi tôi - hàng cột số
Đều đều vun vút lao qua...

Ôi buồn quá, ơi Nina,
Sớm mai tôi về, đợi nhé!
Bên bếp lửa hồng lặng lẽ
Chỉ nhìn, chỉ ngắm em thôi!

Kim đồng hồ kêu, uể oải
Đều đều khép những vòng quay,
Xua đi đám người phiền nhiễu
Toan quấy rầy ta đêm say.

Ôi đường buồn quá, ơi Nina,
Bác đánh xe đà thiếp ngủ,
Lục lạc đều đều reng reng,
Trăng mờ sau màn sương phủ...

TP dịch
 
Back
Top