Nước Nga

KhongAiCa

New member
[size=18:74ced7bf3f][color=blue:74ced7bf3f]Nước Nga[/color][/size]

Tiếng hát vươn qua núi đồi và thảo nguyên
Chạy doc theo con đường mùa đông vắng vẻ
Những cuốn sách mở từng trang rất nhẹ
Để một nước Nga đâu đó hiện về

Ai đã từng được nghe
Những câu truyện của một thời khắc nghiệt
Hẳn nhớ tới một Xevaxtopon tháng chạp
Một sông Đông êm đềm đầy máu và tình yêu
Hay tưởng như một hình bóng yêu kiều
Bước bên bạn dưới bình minh mưa đẹp như tranh vẽ
Hoặc là đang tủi hờn hát khẽ
Một bài hát Gruzi
Chàng ký sĩ lướt trên thảm cỏ nội xanh rì
Hát vang lên một câu ca Côdắc
Vó ngựa tung bay, xác kẻ thù tan nát
Đưa chàng về bên bếp lửa với u già, để nhớ một Nhina
Ở nới đấy tôi thấy một nước Nga

Ở nơi đấy tôi yêu một hồn Nga
Daghestan của tôi tràn đầy lãng mạn
Lòng yêu nước vượt lên trên mất mát
Bông hoa nhỏ bỏ quên man mác một tình yêu
Chàng và nàng đi giữa một buổi chiều
Một buổi chiều ngoại ô Maxcơva mê say lắm
Để ngày mai đi đến những miền xa thẳm
Làm nên những cánh đồng giữa thảo nguyên đại bàng cất cánh tung bay
Và em ơi, chẳng biết em có hay
Một nước Nga đã có những người sống và những người đã chết
Một nước Nga vươn mình không mỏi mệt
Đi qua chiến tranh và vùng lên trong mất mát đau thương
Em còn nhớ một người lính trở về từ chiến trường
Để làm một trong những người sinh viên sôi nổi
Hay cống hiến đến phút cuối cùng của cuộc sống cho xã hội
Để làm nên những nông trang trên mảnh đất vỡ hoang
Còn rất nhiều người lính đã ngã xuống, làm nên vô vàn những nghĩa trang

Và em ơi, chắc em đã biết
Anh chưa từng đặt chân tới nước Nga
Anh đến đó mỗi ngày qua trang sách
Dẫu biết rằng nước Nga ấy đã xa
Và anh nghe cả những bài ca
Rừng bạch dương, đôi bờ - thiêng nga đùa theo sóng
Bản hành khúc Kachiusa cháy bỏng
Vẻ êm đềm một chiều ngoại ô Maxcơva
Anh đã từng đam mê một Lep Tonxtoi
Cái chất cổ điền vô cùng mạnh mẽ
Những đêm trắng, anh cùng Dotoiepxki khắc khoải
Hay sống với Solokhop bên dòng nước sông Đông xa xôi
Những vần thơ Puskin mấp máy trên môi
Cho anh tình yêu và tự do trong khát vọng
Anh tìm thấy Pautôpxki trong cuộc sống
Bông hồng vàng góp lại từ đáy của đời thường
Anh đi cùng Aimatop trên đường
Chiếc xe là Gunxarư và con đường là thảo nguyên rộng lớn
Bức thư đầu tiên anh viết cho em có "một trò đùa"của Shekhop
Anh tưởng em là Onga, còn anh là Epghenhi cô đơn

Nếu em là Onga, anh sẽ là Epghenhi Onheghin
Em là Acxinhia, anh sẽ là Grigori đấy
Em mà là Natasa, anh đành làm Andrey Bonkonski vậy
Anh sẽ là Puskin để gửi "lời tự thú" tới em
(Tất nhiên lúc ấy em sẽ là Alexandra Ivanovna Oxipova)

(ST)
==============================================
Bài này không biết tác giả là ai, nhưng KhongAiCa đọc & thấy nước Nga như hiện ra trước mắt, như đâu đó ta đã từng đi qua. Không rõ nữa.

(Nếu đã có ai đó post rồi thì xóa giùm nhé, KAC chưa đọc hết các topic trong này)
 
Hehe, mới liếc qua tưởng là thơ của KAC chứ :D. Nhưng nói nghiêm túc thì đây là một bài thơ hay và cảm động. Dĩ nhiên có vài chỗ hơi thô, nhưng ấn tượng chung thì vẫn thế - nghe cứ y như mình gõ phản biện luận văn nhỉ :D
 
8) Cũng là một phần nhỏ về nước Nga. Kính mời các bạn cùng nếm vị bùi bùi của hạt hồ đào, cảm ơn !

[size=18:ceae6399ec][color=blue:ceae6399ec]Hạt hồ đào[/color].[/size]
[color=blue:ceae6399ec]Tuyết tan hết, trên đường có những vũng nước hoặc chảy lênh láng hoặc nằm im chờ gió, nắng nhẹ đến thổi khô. Không rón rén không e ngại, Trà nhảy phắt qua một vũng nước .Oạch ! Đau điếng người, Trà khẽ rên trong cổ. Một bàn tay thô mộc chìa ra giúp Trà đứng lên. Người có bàn tay thô mộc ấy cất giọng rất tự nhiên như đã quen lâu lắm :
- Đau lắm hả? Lần sau đừng cố …
Trên đường đi cùng một đoạn ra bến xe, người ấy hỏi:
-Cô học trường X ? Tôi ở nơi khác đến đây công tác thôi.
- Sao anh biết! anh còn ở thành phố này lâu không – cũng rất tự nhiên như linh cảm tốt lành chợt đến , Trà buột miệng- nếu cuối tuần anh không phải làm việc, qua chỗ Ốp em chơi nhé!
- Tôi không hứa trước, nhưng sẽ nếu có thể.
Cạnh bến xe, có cây hồ đào lá bắt đầu xanh mượt, các mắt lá lao xao nhìn xuống chứng kiến cái bắt tay xã giao của hai người bạn Việt.
Sáng cuối tuần được ngủ thẳng giấc, Trà vặn vẹo tấm lưng trong tấm nệm êm thật thoải mái .
Ra phố chứ nhỉ, ngủ mãi thế này sao.Trà vùng chăn hô quyết tâm trong lòng.
Xuống đến chân Ốp, ai thế này? Anh đã đứng đấy từ lúc nào .
-Chào buổi sáng tốt đẹp!
- Chào anh! Anh đến lâu chưa, không gọi gì làm Trà không biết .. xin lỗi nhé!
Bầu trời cuối xuân đầu hè thoáng đãng, trong trẻo lạ ! Hay tự nhiên Trà tự cảm thấy trời đẹp nhỉ.
Buổi đi chơi rất thú vị. Anh chăm chú nghe Trà giới thiệu về những thắng cảnh của thành phố. Trà tưởng mình làm hướng dẫn viên du lịch đến nơi , hoá ra sau này Trà mới biết – anh còn rõ về thành phố này gấp vạn lần.
Một sáng mùa hè có nắng nhẹ, và tràn đầy hương hoa .
Tuần sau, anh đến chia tay – anh đã hết nhiệm vụ công tác ở thành phố này.
Giờ lên máy bay đã đến, có phải chăng cả bầu trời thành phố yên bình này lưu luyến tiễn anh, một cảm giác nhẹ nhàng xen giữa cái bắt tay tạm biệt…
Hôm trước, ra bến xe sớm đến trường. Trà kịp nhận ra những quả hồ đào đã trổ mã lấp ló trong vòm lá. Mải tìm đếm những trái hồ đào trên cây, xe đến khiến Trà vội vàng tạm rời cây hồ đào bước nhanh lên cửa xe. Qua tấm kính chắn xe, cây hồ đào nhỏ dần nhỏ dần nhưng những quả hồ đào sai trái ấy cứ vẩn vơ trong tâm trí Trà. Trà rất thích mùi vị beo béo, bùi bùi của nhân hạt hồ đào , dùng làm bánh nướng rất ngon hay có khi thích là ghè ra ăn sống cũng khá ngon.
Từ trường, Trà ghé qua cửa hàng mua bánh mỳ, sữa, bơ, đồ lặt vặt khác trước khi về nhà.
Ông quản lý mọi ngày vẫn khó đăm đăm, không hiểu vì lý gì tự nhiên cười xởi lởi :
- Tea… cháu có thư đấy. Chúc mừng cháu !
- Dạ, thế hả bác, bác ơi cháu biếu bác hộp bơ này, bơ này ăn ngon tuyệt đấy bác ạ.
Mắt Trà lướt nhanh qua chỗ đề người gửi, ôi… thư anh đấy sao?
Anh hỏi thăm động viên Trà rất nhiều, đầu thư và cuối thư giản dị hai chữ thân mến với nét chữ cứng không rườm rà, thử đoán điều gì sau nét chữ ấy nhỉ, mơ hồ nhưng rất thật.
Thư đi rồi thư đến nối kết tình bạn của Trà .
Đến ngày sinh nhật anh, đúng khi lũ quả hồ đào chín lúc luỷu trên cành và chỉ cần cơn gió trời thoảng qua cũng làm chúng rơi lộp độp trên đám lá rụng dưới gốc cây.
Những quả chín ấy đem về, lấy hạt và gõ lớp vỏ cứng chắc ra Trà tách lớp vỏ lấy nhân hạt quả hồ đào có áo lụa nâu vàng lộ ra màu trắng ngon lành.
Rang hạt lên thơm nức mũi. Trà khéo léo nướng chiếc bánh nhân hạt hồ đào trong cả một buổi chiều. Thế đấy, Trà kỷ niệm sinh nhật anh bằng chiếc bánh nướng này và chỉ gửi được cho anh hương vị bùi thơm của những nhân hạt hồ đào như đã có lần anh có nói “…rất thích ăn …”

Cứ mỗi khi ra bến xe, như một thói quen cố hữu, Trà lại ngắm nhìn cây hồ đào.
Cây hồ đào vững chãi đứng mãi trong mắt Trà.
Những bụi hoa vàng rực nở dọc con đường ngoại ô.
Những khóm hoa mùa hạ rực rỡ lùi dần sau vòng bánh xe lăn qua.[/color]
 
Back
Top