Ra mắt tạp chí "Liên xô ngày xưa"

Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Hôm nay là Ngày nhà báo Việt Nam 21/6, xin gửi lời chúc mừng đến các nhà báo là mem của NNN nhé.

[color=darkred:fe95ed2a86][size=18:fe95ed2a86]Nhân ngày báo ta, nhớ đến báo Tây[/size][/color]

Báo chí Liên xô có một thời khá là hùng hậu. Hầu như tổ chức chính trị, cơ quan, ban, ngành, lứa tuổi nào…cũng đều có cơ quan ngôn luận cho riêng mình.Tờ báo số 1 của Liên xô đương nhiên là tờ Pravda-Sự thật-cơ quan của Trung ương Đảng cộng sản Liên xô. Tờ báo này có bề dày truyền thống mấy chục năm(hình như nó ra đời vào năm 1919 thì phải), tôi còn nhớ có một bức ảnh chụp V.I.Lênin đang chăm chú đọc tờ Sự thật, trong ảnh măng sét báo có thay đổi so với thời kỳ sau này.Đây chính là bức ảnh đó:

Pravda-Lenin.jpg


Báo Đảng in ấn, trình bày thường rất nghiêm túc, đứng đắn, thường chỉ có 2 màu đen trắng. Tia-ra (số lượng in) ghi rất rõ ở phía cuối “đuôi’” báo. Không chỉ báo Pravda, tất cả các ấn phẩm của Liên xô đều ghi rất rõ, đầy đủ chỉ số, số lượng in, giá bán, thậm chí các nhật báo còn ghi rõ cả giờ ký chuyển đi nhà in.
Có lẽ do tờ báo số 1 của đất nước có tên là Sự thật nên hầu hết các tờ báo của các tổ chức đoàn thể, của các thành phố…thường hay có thêm hai từ Sự thật vào tên gọi của mình. Các cháu thiếu nhi thì có Pionerskaya Pravda-Sự thật Thiếu niên, các anh chị đoàn viên thì xin mời đọc Komsomolskaya Pravda-Sự thật Thanh niên cộng sản (tờ này hiện vãn còn) và những người dân thủ đô thì ngoài MN (Moskovskie Novosti-Tin tức Matxcơva). Vechernhaya Moskva(Matxcơva buổi chiều) còn có Moskovskaya Pravda-Sự thật Matxcơva…Ngoài ra còn có vô số các tờ báo địa phương của các nước Cộng hòa, các thành phố có gắn “Sự thật” vào tên địa danh của mình trên măng-sét báo, như Sự thật Leningrad, Sự thậtAmua, Sự thật Pskov, Sự thật Gomel, Sự thật Crym vân vân và vân vân.
Hình ảnh một người dân đọc báo Sự thật tại bảng thông tin:
baochi.jpg


Các ấn phẩm báo chí của Liên xô đều nằm trong sự quản lý của cơ quan Союзпечать-Soiuzpechat-cũng như sách thì chịu sự quản lý của Soiuzkniga. Các ki-ốt của Союзпечать có mặt khắp nơi, trong bày đủ các loại báo và tạp chí, ai muốn mua thì đến các ki ốt này, không có các quầy báo tự phát và người bán báo rong như bên ta hiện nay. Theo trí nhớ đã có phần mai một của tôi thì tờ báo có số lượng phát hành lớn nhất Liên xô ngày xưa (và hình như của thế giới nữa thì phải, vì nó có tên trong sách kỷ lục Guinness) là tờ Trud-Lao Động với khoảng gần 3 triệu bản/kỳ. Tờ này cũng in hai màu đen trắng, trên măng sét báo có in đủ các loại huân huy chương mà báo đã được tặng. Báo chí Liên xô thường rất trân trọng các giá trị tinh thần như thế, họ in hàng loạt huân huy chương đã được trao tặng lên trang nhất, ngay bên cạnh tên báo. Có thể thấy điều này trên các báo Sự thật thanh niên cộng sản, Thể thao Xô viết, Sao đỏ (giống như tờ QĐND bên ta), hoặc trên tạp chí Tia lửa…Ở Việt Nam ta, vài năm trở lại đây người ta cũng bắt đầu in hình huân huy chương bên cạnh măng sét báo, chẳng biết có phải là bắt chước các đồng chí Liên xô ngày nảo ngày nao hay không.
Còn gì nữa nhỉ, khi nhớ về báo chí Liên xô một thuở? Có đấy, đó là các máy bán báo tự động đặt nhan nhản dưới các bến tàu điện ngầm. Vào giờ tan tầm, người người hối hả đi, họ dừng lại chút xíu bên những chiếc máy này, thả đồng xu vào và nắm lấy một tay cầm giật mạnh một cái, một tờ báo còn “hôi hổi nóng” đã sẵn sàng. Đôi lúc máy trục trặc, và chúng liền bị gọi là “những tên cướp một tay”.
Và nữa, nhớ rằng vào những năm cải tổ, báo chí Liên xô đã có sự phát triển mạnh mẽ, cả về số lượng đầu báo cũng như nội dung, hình thức trình bày. Nhiều tờ báo xuất hiện trong thời kỳ này như Argumenty i Fakty-Luận chứng và sự kiện, Speed-Info-một tờ báo in lòe loẹt với đề tài tình dục và chống AIDS, Soversheno Sekretno-Tuyệt Mật…ra đời và được mọi người đón mua. Nhắc lại một chút về tờ Tuyệt Mật. Đây là tờ báo do nhà văn trinh thám nổi tiếng Iulian Semionov-tác giả “17 khoảnh khắc mùa xuân “ sáng lập, chuyên in những thông tin đã được giải mật của KGB và các cơ quan tình báo nước ngoài, các vụ án nổi tiếng, đời tư các chính khách và đủ các thứ khiến người ta phải tò mò. Sát ngay măng sét báo có in “lô gô” của tờ này, đó là một khẩu súng lục(!) chĩa nòng xuống dưới nằm lọt thỏm trong mấy vòng tròn đồng tâm.Tôi nhớ hình như tờ Tuyệt Mật ra số đầu vào năm 1988 (hay 1989) thì phải và tôi trở thành bạn đọc trung thành của tờ này, cùng với hàng vạn, hàng vạn độc giả khác. Tờ báo chỉ in hai màu, nhiều trang, trình bày rất ấn tượng: nhiều hình ảnh kèm chữ chen kín trang bìa. Trên sạp báo bắt đầu lòe loẹt màu sắc của báo chí Liên xô thời đó, Tuyệt Mật không bị lẫn với bất cứ ấn phẩm nào khác. Vài năm trước, trong làng báo xứ ta xuất hiện tờ An Ninh Thế Giới cuối tháng cũng in nhõn 2 màu đen trắng .Tờ này bán chạy vèo vèo, tia -ra tăng vùn vụt. Nhìn cách trình bày và “tổ chức” tờ ANTGCT, tôi cứ đồ rằng tờ này có quan hệ họ hàng với tờ Tuyệt Mật bên xứ bạch dương, bởi chúng khá giống nhau, từ nội dung đến hình thức. Mà cũng phải thôi, bởi trong thời kỳ đầu, cũng có khá nhiều bài được dịch từ Tuyệt Mật được đăng tải trên ANTGCT.
Còn nhớ thêm gì nữa không nhỉ, có chăng là nhớ về những cái tên báo tạp chí đọc lên là đã thấy rõ là nó phục vụ cho ai: Kommunist-Người Cộng sản, Krestianka-Nữ nông dân, Rabotnitsa-Nữ công nhân, Gudok-Tiếng còi tầm...Nghe thật là mộc mạc.
Đã có một thời, các thông tin trên báo Việt Nam chủ yếu là dịch từ báo chí Liên xô. Sách báo Liên xô ngày đó ê hề. Năm 1984, khi đang học tiếng Nga năm dự bị, tôi nhìn thấy các chồng báo Liên xô chất đầy các quầy sách báo trên phố Tràng Tiền. Năm 1991, tức là vào những ngày tháng cuối cùng của đất nước vĩ đại đó, tôi vẫn mua được các báo Sự thật TNCS, Sự thật…cũng trên cửa hàng sách báo ngoại văn Tràng Tiền. Một lượng không nhỏ ngươì Việt Nam ngày đó tiếp cận thông tin chủ yếu là qua nguồn sách báo tiếng Nga.
Đã lâu trên thị trường ta vắng bóng báo chí Nga. Thi thoảng bạn bè mang vác về cho một ít báo chí Nga thấy “ở bển “ bây giờ báo chí in đẹp quá, nội dung hấp dẫn câu khách quá. Tờ tuần báo Luận chứng và sự kiện ngày nào giờ đã phát triển thành một tập đoàn báo chí hùng mạnh với 7 ấn phẩm thường kỳ. Duy chỉ tờ báo chính Luận chứng và sự kiện ngày nào vẫn giữ “gu’ như những ngày đầu cải tổ, tức là vẫn in 2 màu, và các chuyên mục hấp dẫn ngày xưa, ví như hỏi đáp vẫn được duy trì. Nhìn nó, lại nhớ những ngày đầu báo chí Liên xô chập chững bước vào thời đại Demokratia-dân chủ, Glasnost-công khai.
 
Bạn hunggmi làm mình nhớ lại nhiều tờ báo quá, ngày xưa mình thích đọc catờ Cobesednhik nữa.
Có ai còn nhớ báo Cá sấu không,không biêtở Nga còn tờ này không?
 
nhờ những tờ bào Nga mà minh kiếm được khối tiền trong khi chờ việc đấy. Tớ còn nhớ bài báo đầu tiên mà mình viết là về diễn viên R. Chamberlain đóng vai chính trong phim Tiếng chim hót trong bụi mận gai, trên cơ sở tổng hợp tư liệu của báo Nga. Mình mang bài đến Tiền Phong, đưa tận tay TBT Dương Xuân Nam và được đăng ngay sau đó 3 hôm( ngày đó TP ra báo tuần) vì phim này lúc đó đang sốt (mọi người còn vác cặp lồng cơm đi ăn để xem thông tầm). Nhuạn bút hồi đó là 800đ. Thừa thắng xông lên, mình suốt ngày lê la ở thư viện khoa học xã hội (tớ từng có thời làm ở đó) khai thác báo Nga. Nhừng tờ có nhiều mục hâp dẫn nhất thời đó là : Za Rubezhom, Trud, Gia dình, Tin tức, Luận chứng và sự kiện, về sau có thêm : Tuyệt mật, Thế kỷ ...Cứ thế thói quen dịch báo Nga theo mình mãi cho tới năm 2002
 
Nhờ mấy năm học ở Liên Xô mà tớ được tận mắt trông thấy khối người nổi tiếng. Trong số các ca sĩ có Toto Cutugno, cặp Al Bano và Romina, còn ai đó nữa từ Italia sang biểu diễn, tớ quên béng mất tên rồi. Tớ được xem trận bóng đá mà Mikhalichenko mới hơn 17 tuổi, ra mắt trong đội hình Zenit Leningrad, hồi đó trong thành phần đội này có anh Zheludkov là nổi tiếng nhất, có chân trong đội tuyển Liên Xô... Các ca sĩ nổi tiếng của Liên Xô mà tớ được xem biểu diễn có Alla Pugacheva (tất nhiên, vé bao nhiêu tiền cũng phải cố mà đi), Sophia Rotaru. Tớ thấy đáng nhớ nhất là buổi biểu diễn tốt nghiệp ĐH tại chức của anh Valery Leonchev năm 1987, và sau đấy ít lâu là sự xuất hiện rất ốn ào của anh Igor Sklar với bài "Komarovo" - lời ca đơn giản, bọn Tây ở cùng ốp tớ chê là "ngớ ngẩn", thế mà sao thành một sự kiện ầm ĩ mới lạ chứ.

Nhưng ấn tượng nhât phải nói là các chuyến thăm thủ đô phương Bắc của các ông hoàng bà chúa thời hiện đại. 6 năm tớ ở các vị ấy đến thăm Len nhiều lắm, không nhớ hết, nhưng tận mắt tớ trông thấy vua TBN Hoan Carlos và hoàng hậu Sofia, và một nhân vật nữa, tuy không nổi tiếng mấy nhưng ấn tượng vô cùng, đó là hoàng tử Napoleon.

Khi nhà vua Hoan Carlos và đoàn tùy tùng đến thăm Len, cũng như khi có các chuyến đi của các nguyên thủ quốc gia khác, khu vực trung tâm thành phố, đại lộ Nevski, quảng trường Ermitagiơ bị chặn lại, các phương tiện giao thông công cộng ngừng hoạt động. Người đi lại bị dồn hết xuống metro, thành ra rất nhiều sinh viên khoa tớ (trên đảo Vasiliev) hoặc bị muộn học, hoặc không đến khoa được. Bọn tớ đi bộ từ phía Petrograd sang và bỏ học, ra đứng đằng cầu Dvortsovy chờ xem nhà vua. Năm ấy nhà vua còn trẻ, cao, gầy nhom, mặc comple và chỉ giống như một người châu Âu bình thường mặc lễ phục mà thôi, chẳng có gì đặc biệt. Hoàng hậu Sofia cũng còn trẻ và rất đẹp, nhất là bô cánh bà mặc.

Hài hước nhất là lần chúng tớ bỏ học, chờ xem mặt hoàng tử Napoleon. Ông này vốn là dòng dõi Napoleon thật, nhưng hiện tại thì chỉ còn mỗi cái tiếng thế thôi, chứ thực ra chẳng là gì hết. Bọn tớ được tin đoàn các thành viên hoàng gia Pháp đi du lịch đến Len, bèn bỏ học chạy ra quảng trường Ermitagiơ, chờ đoàn đến để xem mặt. Chờ một lúc lâu cả bọn đã chán, định bỏ đi thì thấy một chiếc xe bus du lịch loại 50 chỗ đỗ lại, người trên xe llục tục kéo xuống, đi đầu là một cụ già lọm khọm, đứng không vững, lưng còng, đầu còn lưa thưa vài sợi tóc bạc phơ phất, đeo kính, người ta dìu xuống xe rồi để tựa vào cây batoong đứng đấy. Trên ngực áo vét màu xanh dương của cụ có đeo một cái bảng tên nhỏ, nền đen chữ khảm vàng: "Hoàng tử Napoleon".

Chúng tớ rũ ra cười, vì hình như cả bọn đứa nào cũng rất giàu trí tưởng ...bở, hình dung sẽ được thấy một chàng hoàng tử Pháp hào hoa, đẹp trai, trẻ tuổi và văn võ song toàn (như hoàng tử trong chuyện cổ tích ấy). Chuyện này tớ còn nhớ lại và cười mãi, vì sau này, con bé 6 tuổi cháu tớ đã khóc ré lên khi xem vô tuyến thấy công chúa Thái Lan béo, già và xấu xí. Nó khóc, bảo "Cô này không phải công chúa, công chúa phải đẹp chứ..."
 
Cái đó xứ Odessa nhà em gọi là ТАЛОН, còn nơi khác thì em không biết Thì đại loại nó cũng là một dạng tem phiếu vậy
Mình nhớ ở Nga gọi mấy cái đó là купон. Mà hình như không phải ở đâu cũng áp dụng chế độ tem phiếu, vì trong khoảng thời gian khủng hoảng nhất thì bọn mình ở Moskva cũng chưa phải dùng mấy cái купон này :lol:
Nếu không nhầm, thì thời gian đầu Ucraina cũng phát hành loại tiền tạm, kích thước rất nhỏ, và chúng cũng được gọi là купон?
 
Dạ không phải bác ạ, thời gian đầu Ukraina có phát hành kupon, nhưng nó là .... cái quyền tiêu tiền của mình. Ví dụ lương tháng của bác là 200 rub chẳng hạn, thì bác được phát tổng số kupon trị giá 200 rub - có nghĩa là bác được mua hàng hóa băng lương thôi, các khoản tiền không có nguồn gốc khác :D :D thì không thể đi mua đồ được. Nhưng chẳng bao lâu thì ... người ta làm giả và mua bán kupon, tiền thì mất giá, nên chính phủ Ukraina ... thôi không phát hành nữa, mà tiến hành đổi tiền, và dùng đồng tiền mới có tên là карбованец, rồi thì гривна - nếu em không nhầm. Mà về sau ở Ukraina phải nói là siêu lạm phát.
 
tvt nói:
Bạn hunggmi làm mình nhớ lại nhiều tờ báo quá, ngày xưa mình thích đọc catờ Cobesednhik nữa.
Có ai còn nhớ báo Cá sấu không,không biêtở Nga còn tờ này không?

Đúng rồi, tờ Sobesednik là tờ báo in màu, dành cho giới trẻ khá hấp dẫn.
Tờ Cá Sấu đến năm...1998 mình vẫn còn nhìn thấy nó, chắc là nay vẫn còn.
 
купон - tờ giấy có giá trị tương đương tiền tệ, phiếu chứng khóan, tức phiếu, hay nói như Nina, đó là gấy chứng nhận có tiền.
ТАЛОН - phiếu, thẻ, tích-kê, tem phiếu hoặc là liên lưu ở quyển séc. Nói một cách khác, đó là giấy chứng nhận quyền được mua hàng (nếu dùng nghĩa tem phiếu).

Tuy nhiên khi hàng hóa khan hiếm, giá trong và giá ngoài chênh lệch nhau, thì tem phiếu cũng có một giá trị tiền tệ nào đó, bởi vậy mới có bọn phe tem phiếu.

Thời Việt nam mình còn dùng tem phiếu, đi công tác phải nhớ mang tem gạo theo mới được ăn cơm ở nhà ăn tập thể. Có lần tôi quên, may mà nhờ làm việc đã mấy lần rồi nên khá quen, mặt khác tôi phải làm tặng cô nhà bếp bài thơ ca ngợi vẻ hấp dẫn của cô ta nên được ăn với điều kiện về HN phải gửi ngay tem gạo lên cho nhà bếp. :!:
 
tụi tớ đi hái 1 thứ rau trên vệ đường về để nấu canh, rau này cho vào là tắt bếp ngay, không thì sẽ nhão nhóet. Tuy vậy nó có vị chua rất ngon, Tụi tớ giải thích với SV các nước rằng đây là vị thuốc. Không thì "mọi" quá!
 
daniel nói:
tụi tớ đi hái 1 thứ rau trên vệ đường về để nấu canh, rau này cho vào là tắt bếp ngay, không thì sẽ nhão nhóet. Tuy vậy nó có vị chua rất ngon, Tụi tớ giải thích với SV các nước rằng đây là vị thuốc. Không thì "mọi" quá!

anh tả cái rau ấy cho em với, nó mọc mùa nào, hình dạng nó như thế nào? Nhiều lúc thèm rau cũng muốn hái ba cái cây mọc dại ven đường về ăn thử nhưng ... sợ chết nên vẫn chưa dám làm :roll:
 
anh tả cái rau ấy cho em với, nó mọc mùa nào, hình dạng nó như thế nào? Nhiều lúc thèm rau cũng muốn hái ba cái cây mọc dại ven đường về ăn thử nhưng ... sợ chết nên vẫn chưa dám làm
Tớ không rõ Daniel nói cụ thể loại rau nào, nhưng bọn tớ ngày xưa hái rau dại (bọn Nga gọi là cỏ) ăn suốt mùa hè.
Phổ biến nhất (và ngon nhất) có rau muối, mã đề, ngải cứu, cây bồ công anh và lá han. Ngoài ra còn một số cỏ khác nữa cũng ăn được, tớ không biết gọi là gì. Nếu gặp may, cậu còn có thể thấy cả rau húng và rau bạc hà ở bãi cỏ.
Cậu năm thứ mấy rồi mà chưa biết ăn cỏ thế?
 
Hê hê chào daniel, lâu ngày quá.
Tớ đoán là cậu nói về rau ngải cứu, rau này mọc ê hề vào mùa hè, bọn này cũng nói với các đc Tây tò mò là hái về...làm thuốc :lol:
 
Tớ nói thật, bé nào cấp cứu vì ngộ độc rau tớ không chịu trách nhiệm đâu đấy. Món rau (không phải cỏ) này anh cũng quên rồi, để anh hỏi lại người bạn cùng khóa, học trường Dược, cô ta chắc chắn có trách nhiệm trả lời hơn anh, rồi anh sẽ báo lại. Nhưng em cứ nhìn mấy con Milu mà xem, cái gì nó ăn được thì chắc ta không chết.

Một món khác thời ấy người ta cũng không ăn nhiều (lúc đầu dành cho Miu ăn, sau này dân Nga ăn tuốt ) mà chỉ có Cộng là tim gà, anh hy vọng các em vẫn tìmn thấy.

Một món anh thèm nhất mà đến giờ này dù đi 5 châu 4 biển mà cũng không có cảm giác ngon, đó là "sublata" grill. Vào quán ăn dưới hầm, có mấy chú gà non nhồi rau hương vị vào, nướng lên, chén 1 lúc hết 1 con cũng còn thèm. Bây giờ ăn 1 cái đùi cũng chán. Vẫn muốn được ăn lại mấy cái quán be bé dưới lòng đất ấy!
 
Món rau (không phải cỏ)
Cái này, nếu bỏ vào nước sôi phải bắc xuống ngay nếu không thì nhão nhoét, ăn có vị chua chua, là rau (овощи) hẳn hoi, chứ không phải cỏ (трава, như ngải cứu, mã đề hay lá han) thì tớ đoán là щавель, tức là cây chua me :D Đúng là ở chợ nông trang ở Len có bán từng bó nhỏ thật. Nếu muốn có một nồi canh cho ra canh phải mua 3, 4 bó...
"sublata" grill
Theo mô tả của Daniel thì tất nhiên nó phải là món gà bỏ lò (цыплята гриль)
 
Bí à, cái rau Savel mà em nói ta dịch là rau chut chit thì có bán ngoài chợ đàng hoàng. Lá của nó thon dài hơi giống lá hoa đồng tiền, nó cũng ko đến nỗi nát nhanh thế.Còn cây nát bét như Daniel nói thì đúng là chua me đất tự hái chứ ko phải là savel. Cây savel này chỉ cần luộc lên là ta có 1 món như nước rau đánh dấm me
 
Bí à, cái rau Savel mà em nói ta dịch là rau chut chit thì có bán ngoài chợ đàng hoàng. Lá của nó thon dài hơi giống lá hoa đồng tiền, nó cũng ko đến nỗi nát nhanh thế.Còn cây nát bét như Daniel nói thì đúng là chua me đất tự hái chứ ko phải là savel. Cây savel này chỉ cần luộc lên là ta có 1 món như nước rau đánh dấm me

Щавель dịch là rau chút chít hả chị? Thế mà em không biết. Đúng là có bán ở chợ thật. Bọn em hay mua mấy bó nhỏ về nấu với nước xương ninh. Ngon không thể tả xiết :D
Em cũng nghi cái cây của Daniel đúng là chua me, nhưng chua me thì phải là трава chứ, không thể gọi là rau được, cậu ấy gọi là rau cơ...
 
[size=18:47d23d0a02][color=green:47d23d0a02]"Đường ra ga ...đường đi Tây"[/color][/size]

[color=darkblue:47d23d0a02]Lòng vui sướng khi nhận được tin
Ra nước ngoài anh hằng mong đợi
Mùa Đông này ở Nga rét lắm
Người bên Tây nhớ người bên Ta

Ở bên Tây anh thương, thương em
Thương em bên ấy còn nghèo
Không tiền mà đong gạo
Tháng ba mươi ngày ăn toàn rau muống
Tới Đông rồi em có áo lông chưa?

Ở bên Nga em thương anh chạy rông
Súp chân giò húp không cần bát
Nhưng chỉ thương anh vẫn còn vất vả
Phải kiếm thêm món hàng mới đưa về

Anh sang Nga mua về cho em
Chiếc quạt máy xua đi nỗi nhớ
Em ra ga mặt mày rạng rỡ
Cái đài to và chiếc Pơ-giô (Peogeot)

Từ bên Tây đi sang bên Ta
Những chuyến hàng nối nhau đi về nước
Như Tình yêu nối dài vô tận
Ôi hàng Tây ….tốt hơn hàng ta[/color]

Có ai còn nhớ cảnh chạy hàng...này không?

Ngày đi Tây thì TQ còn ngố hơn bây giờ nhiều. Dân nhà quê nên chả biết buôn bán cóc khô gì cả, thành ra nhàn tênh...

Lúc về nước gặp thời " giảm biên" mới trắng mắt ra dần. Nhưng nhờ cái sự ngố mà mình có một thời sinh viên theo đúng nghĩa. Học và đi chơi...miễn là lo được vé đi còn vé về, ăn ngủ nhường cho các bạn lo :lol:
Thì ra giầu có và khôn ngoan cũng có cái giá của nó.
 
Nhân dịp bác Trăng Quê nhắc đến vụ hàng họ, chợt nhớ ra trong box vui cười ngày trước có đăng một bài thơ của một ông bố gửi con đi xuất khẩu lao động, nay copy vào đây để các bác có ai nhớ được cái gì thì nhớ nhé:

[color=brown:bcd5c2eb57][size=18:bcd5c2eb57]Gửi con ở Liên Xô [/size][/color]

Hôm nay cha viết thư này
Gởi qua thằng bạn chỗ mày về chơi
Cả nhà mừng lắm con ơi
Thùng hàng mới nhận, bán lời lắm nghe .
Niken đẩy được chục que,
Vòng bi thắng đậm hơn xe rất nhiều,
Điều hòa chẳng được bao nhiêu,
May nhờ trong ruột khá nhiều thuốc tây .
Biết không mấy cuộn E-may,
Tính qua chi ít năm cây có thừa!
Xô tôn đã dặn đừng mua,
Tại sao mày cứ đóng bừa vào đây .
Thùng sau lưu ý thuốc tây,
Đồ nhôm nghỉ khỏe chớ dây làm gì.
Lanh-cô, e-rích, am-pi,
Kháng sinh tổng hợp kiểu gì cũng chơi .
Got-den xem kĩ con ơi,
Kẻo mà quá đát là đời đi tong!
Hóa chất có xoáy được không?
Cha đây đang có hợp đồng triệu đô.
Hải quan con chớ có lo,
Thằng nhỡ toa đã cài kho Hải phòng
Còn như ở tuyến hàng không
Cậu con soi máy khám trong Nội Bài .
Từ nay cho tới tháng hai
Chú Hai đi Bỉ, Gì Ba đi Bồ
Điều tờ-răng-dít Liên Xô
Thông tin giá cả báo cho kịp thời .
Đồng rúp thì mất giá rồi,
Lấy xanh mà tính lãi lời bảo cha .
Cần gì ghi thật rõ ra:
Đồng hồ áo chấm hay là áo phông,
áo thiêu ở ngực con công,
Hay là xi-líp có bông hồng cài,
áo da đểu, xuyến đeo tai,
Nữ hoàng lộng lẫy con xài tiếp không?
Bên ấy gái cộng khá đông,
Theo cha nên đánh cả vòng tránh thai .
Thể thao mác giả Ki-tai,
Hay mì chính thái với đài hồng kông.
Bây giờ đang giữa mùa đông,
Con xem loại tất xù lông thế nào ?
áo ren các kiểu ra sao,
Ki-mo-no đã đi vào sử xanh.
Cá sấu một thuở tung hoành,
Te-pe nay đã trở thành thiên thu .
Sự đời nghĩ cũng phù du,
Mốt này kiểu nọ tít mù cung mây .
Mới vừa như hổ bướm bay
Bướm vừa rã cánh, hổ quay về rừng.
Hươu kia khi thế bừng bừng
Nay đang ôm hận giữa rừng áo da
Mèo vừa mới ló sang Nga,
Chịu không thấu lạnh, vượt sang Polần.
ào ào áo gió ra quân,
Hỏi xem sống được mấy tuần nữa đây ?
Xét xem thế sự ngày nay
Thị trường biến hóa đổi thay chóng đầu .
Đồ thật thì đắt, tiền đâu!
Mình buôn như thế bằng hầu người ta .
Tiền dân nga đất dân nga,
Theo cha đồ rởm vẫn là lời hơn.
Ngoài ra trong chuyện bán buôn,
Thị trường quyết định thiệt hơn rất dầy .
Hàng sang con chớ đổ ngay,
Đợi thời mà bán đến tay người dùng.
Liên bang rộng lớn vô cùng,
Sức trai con cứ vẫy vùng đôi chân.
Dè chừng với lũ công nhân,
Tham gia quân đội nhân dân rất nhiều .
Ma phi trấn lột đủ điều,
Quen nghề đạo chích từ nhiều năm nay .
Ngang nhiên chiếm cứ sân bay,
Cướp hàng từ cửa sân bay vừa về.
Tránh voi thời chẳng sấu gì,
Lĩnh hàng chi chúng vài tì mà ra .
................................
Nhân đây kể chuyện nhà mình
Để cho con rõ tình hình con nghe:
Thằng Hai đánh bạc, gá xe!
Thằng Ba vẫn cứ rượu chè liên miên
Thằng Tư vừa mới vượt biên,
Thằng Năm tháng trước lại lên Hỏa lò!
Con sáu học dốt như bò,
Thi trược tốt nghiệp vào lò mát-xa
Khoe rằng lương tháng triệu ba
Còn thêm cái khoảng puốt-qua rất dày,
Hôm qua khóc với mẹ mày:
Mẹ ơi! Con mấy tháng này ...mất kinh!
Khách hàng là thứ linh tinh
Làm sao biết khối duyên tình của ai ?
Tao nghe mà sởn tóc mai,
Vội mời thầy thuốc phá thai tại nhà.
Tạ thầy mấy chục đô la,
Mong thầy kín tiếng kẻo mà về sau .
Thầy thuốc nháy mắt gật đầu:
Lần sau cô bị em hầu cô ngay .
Nhân đây nói đến chuyện mày:
Nghe đâu cũng xứng là tay giang hồ!
Người yêu rải khắp Liên Xô
Và trong số đó chục cô có bầu!
Cha không trách khứ con đâu,
Đương trai cứ việc kẻo sau tiếc thầm.
Nhưng còn tính chuyện hôn nhân,
Lút-se nên chỉ một lần mà thôi .
Phải suy tính kĩ con ơi,
Trong cơn hoan lạc ngừng lời trăm năm.
Thường khi chung gối chung chăn,
Người thường dễ dãi đem thân hiến bừa .
Và rồi cha cũng có nghe
Con yêu cô bé cùng quê tỉnh mình.
Hẳn rằng a-ná phải xinh,
Nên con mới phải nghiên mình trao tay .
Nghe cha ghi kĩ điều này:
Phải con ông cốp xấu gầy cũng yêu!
Ông cha cực khổ đã nhiều,
Sống xa Hà Nội thiệt nhiều nghe con.
Núp mình dưới bóng ô trò,
Tương lai xán lạn lầu son đuề huề.
Hồ Gươm liễu rủ xum xuê,
Hàng Ngang, Hàng Bạc, Thụy Khuê, Hàng Tiền,
Đồng Xuân chợ họp liên miên,
Mùa nào thức nấy sẵn tiền dễ mua .
Thăng long đất cũ người xưa
Mình con tỉnh lẻ ai đưa mình vào .
Xa xôi tình cảm dạt dào
Bận gì thì cũng ghi vào lời cha:
Coi chừng với lũ gái Nga,
Kẻo mà lại dính si-da có ngày!!!
À, quên tao hỏi điều này:
chẳng hay sức khỏe của mày ra sao ?
Học năm thứ mấy trường nào ?
Phòng khi nhỡ có ai vào tao khoe .
Dặn thêm đừng có mua xe,
Bây giờ lãi độ năm que là cùng,
Mà chổ lại chiếm nửa thùng,
Khuân vác lại nặng phát khùng phát điên.
Em mày vốn tính ngài phiền,
Mặc dù nó thích dây chuyền từ lâu,
Con chẳng dám xin anh đâu
Anh con lại bảo Em đâu hay vòi
Mẹ mày thì luống tuổi rồi
Đừng nên tặng thứ tân thời làm chi .
Can-sô xe-pốt,xe-ghi
Nặng gam là được cần gì hoa văn!

Và bức thư của người cha đến đây là hết

http://www.nuocnga.net/forum/viewtopic.php?t=499
 
Các bác ở Đôm Năm (Mát) truyền lại rằng tác giả của bài "Gửi con ở Liên Xô"là một bác Tiến sĩ về Nhân chủng học, họ Cao tên Trình, có phải kô bác hungmgmi?
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Back
Top