Rắc rối ngôn ngữ ba miền

godblessyou

New member
[color=darkred:a73881ef7d]GBY(godblessyou) hay nói "chiện"với các bạn ở HN ,và mặc dù tiếp xúc cũng nhìu ,nhưng một số từ ngữ,câu cú,...sao lại khác xa so với miền Nam wá hà!! Nhìu khi được nghe nhìu lần mà vẫn ko piết ,ko hiểu gì cả...hixhix...Các pác ai có kinh nghiệm,hay nắm rõ VH 2 miền thì plx giúp đỡ GBY nhe!

Cũng như hôm nọ đứa bạn HN vào quán và bảo cho " cho ly cà phê nâu."GBY ngớ người "cà fê nâu"là gì,bạn giải thích:là cà fê sữa đá,SG goi thế...hihi..thì ra là vậy.(hình như Hải Phòng gọi:"cho ly mầu đá" ,fải ko anh virut??)

Còn hôm chat với chị Olia,em nói "trong lớp em có nhìu người tập QS mệt rùi bị xỉu"..hihi...chị ấy hổng hiểu từ "xỉu",hinh như ngoài miền Bắc gọi là "ngất",đúng ko ạh??.. :) :) :) [/color]



==> một số câu giữa 2 miền HN-SG,mọi người bỗ sung hay sửa chửa nếu sai nha!!


Khen đồ ăn ngon
HN: Ngon tuyệt cú mèo
SG: Ngon bá chấy bò chét

Khen vật gì to:
Hà Nội: To vật vã.
Sài Gòn: Bự bành ki


HN : bắt nạt
SG : ăn hiếp

HN : mất điện, mất nước
SG : Cúp điện, cúp nước

Người SG nói: dễ hiểu
Người HN nói: suy nghĩ trước khi hiểu

Hà nội: chị ơi cho em cái túi nylon
Sài gòn: chị ơi cho em cái bịch xốp

Nói về ngu:
Hà nội: ngu hết phần chó
Sài gòn: ngu như heo.

Về hoa quả:
Hà nội gọi quả táo là quả táo,
Sài gòn gọi quả táo là trái bom

Hà nội gọi quả dứa là quả dứa
Sài gòn gọi quả dứa là trái thơm

Sài Gòn gọi là xí muội

Hà Nội gọi là ô mai

Hà Nội: nỡm ạ
Sài Gòn: quỷ sứ v đồ quỷ

Hà Nội: đèo em nhá
Sài Gòn: chở em

Sài Gòn: hun
Hà Nội: hôn
 
hehe..nhắc đến chuyện này nhiều cái vui lém..... Từ ngày sang Nga, ăn cơm hổng biết mời chào ai nữa, hay chơi với mấy anh chị Vũng Tàu, SG nên cũng quen với giọng SG...
 
Ở HP gọi là cho ly cafe sữa đá là cho ly mầu đá , đúng như em nói .
Ví dụ anh hay trêu mấy con bé người miền Nam , ko đc nói là nhột , phải nói là buồn . Chẳng hạn nếu em muốn nói là buồn cười quá , thì chẳng nhẽ em nói là nhột cười quá à .
Anh nghe mấy từ đó hiểu hết , tiếp xúc nhiều với dân miền trong mà .
Thêm nữa ở HP bọn anh gọi tương ơt là " chí chương " , còn các miền thì là tương ớt . Từ này chắc mãi mãi ko thay đổi đc . Nhiều khi nói mà chẳng ai hiểu cả , nghĩ mãi mới ra từ tương ớt
 
Huế : Đi mô rứa ?
SG: Đi đâu zậy?

Huế: Mi mần cái chi rứa ?
SG: Mày làm cái zì zậy ?
HN: Mày làm cái gì thế ?

Huế gốc: gọi mẹ là me

Huế: Biết mần răng chừ
SG: Biết làm cái zì bi giờ
HN: Biết làm sao bây giờ.
 
[color=darkred:4058cc70c8]Ăn trưa
Cơm trưa Sài Gòn với tô canh khổ qua hai ngàn rưởi
Cơm trưa Hà Nội với bát nước rau dầm sấu không lấy tiền

Gọi điện ngoài đường
Ở Sài Gòn, bạn hãy dừng xe - dắt lên vỉa hè - quay ngược đầu xe - nếu không muốn chiếc điện thoại của bạn cuốn theo chiều gió
Ở Hà Nội, bạn hãy đứng giữa ngã tư tấp nập người qua để nói chuyện điện thoại - cho cả thế giới biết bạn là ai

Cảm ơn
Ở Sài Gòn, bạn dửng dưng khi thấy cô receptionist cúi gập người chào bạn
Ở Hà Nội, bạn xúc động đến sững sờ khi thấy ai đó nói lời cảm ơn

Cơn mưa
Mưa Sài Gòn giống tính tình các cô gái Sài Gòn - đỏng đảnh nhưng mau quên
Mưa Hà Nội giống tính tình các cô gái Hà Nội - âm ỉ và dai dẳng



Ăn mặc
Ở Sài Gòn, bạn có thể mặc quần short, dép lê đàng hoàng vào Rex
Ở Hà Nội, bạn có thể thấy các bác xe ôm mặc đồ vest đứng chờ khách bên Bờ Hồ



Xe máy
Ở Sài Gòn, họ gọi chiếc xe gắn máy của bạn là xe hai bánh
Ở Hà Nội, họ coi chiếc xe máy của bạn là xe có động cơ



Giao thông
Ở Sài Gòn, bạn có thể vượt đèn đỏ thoải mái - nhưng chớ có đi vào phần đường xe hơi
Ở Hà Nội, bạn có thể lượn lờ trước mũi xe hơi - nhưng đừng có dại dột mà rẽ phải tùy ý



Ở Hà Nội: Đèn đỏ không được rẽ phải
Ở Sài gòn: Đèn đỏ có nơi còn được quẹo trái

Trà đá
Ở Hà Nội, một cốc trà đá của mấy bà hàng nước giá năm trăm đồng
Ở Sài Gòn, cốc trà đá đó có thể pha làm bốn ly nhưng lại miễn phí



Ăn phở
Tô hủ tíu mì Sài Gòn được bưng ra với tô được đặt trên chiếc đĩa
Bát phở gà Hà Nội được khuyến mại với ngón tay cái của con bé bưng bê



Giầy vớ
Đàn ông Hà Nội có thể đi giày mà không cần mang vớ
Con gái Sài Gòn có thể đi vớ mà không cần mang giày

Con đường:
Hà Nội: Đường, phố, ngõ, ngách
Sài Gòn: Đại lộ, đường, hẻm, hẻm



Đụng hàng: Khi hai cô gái cùng thích một món đồ giống hệt nhau

Con gái Hà Nội: "Tớ với ấy cùng mua nó nhé?"
Con gái Sài Gòn: "Ấy mua rồi à? Vậy tớ sẽ chọn thứ khác"


Dao dĩa: Khi bạn nói: "Cho tôi thêm một cái dĩa" với người bồi bàn
Ở Hà Nội: Người ta sẽ mang cho bạn một cái nĩa
Ở Sài Gòn: Họ sẽ mang cho bạn một chiếc đĩa

Tỏ tình: Khi bạn nói với một cô gái: "Thế em có yêu anh không?"
Con gái Hà Nội: "Nếu nói không thì saỏ"
Con gái Sài Gòn: "Tại sao lại không nhỉ!"



Ca ve: Khi bạn vừa thanh toán xong tiền cho cave...
Cave Hà Nội: "Cho em xin thêm 10 nghìn để còn đi xe ôm về?"
Cave Sài Gòn: "Em bớt cho anh 10 ngàn, lần sau nhớ kiu em nhạ.."



Ăn sáng: Khi bạn nhận lời đề nghị của người bạn: "Đi ăn sáng với tớ nhé?"
Ở Hà Nội: Hoặc là bạn có nhiều hơn 20 ngàn, hoặc là chả cần xu keng nào!
Ở Sài Gòn: Điều kiện cần và đủ: Bạn có tối thiểu 10 ngàn trong túi!

Dạ vâng: Khi phụ huynh người yêu bạn có lời mời bạn đến nhà dùng bữa
Ở Hà Nội: Bạn nói: "Dạ, vâng!"
Ở Sài Gòn:! Đã "Dạ" thì khỏi cần "Vâng"

Chào hỏi: Khi bạn chào phụ huynh bố mẹ người yêu trước khi ra về
Ở Hà Nội: "Cháu chào cô cháu về!"
Ở Sài Gòn: "Con thưa dì con dzìa!"



Giàu có: Bạn được coi là giàu có khi...
Ở Hà Nội: Bạn có rất nhiều tiền
Ở Sài Gòn: Bạn tiêu rất nhiều tiền


Giữ xe hàng quán:
Hà nội: Giữ xe miễn phí
Sài gòn: "Anh cho xin 2 ngàn"

Uống bia
Hà nội: Bia hơi, lạc rang, 9 giờ phắn
Sài Gòn: Chai lạnh, đá to, nồi lẩu, nửa khuya dzìa

Karaoke:
Hà Nội: Chọn bài, hát vui là chính, hát sai tông cũng kệ
Sài Gòn: Chọn số, hát hay là chính vì thế hát rất tình cảm. Nhỡ mà sai tông sẽ quê lắm đấy ạ

Xôi:
Hà Nội: Gói lá khoai hay lá sen, xôi đồ bằng chõ
Sài Gòn: Cho vào hộp, hay bịch nylon, cơm nếp nấu bằng nồi

Phở:
Hà Nội: Khó mà thiếu mì chính, quẩy
Sài Gòn: Làm sao ăn phở được khi mà không có rau, giá và tương đỏ (hoặc đen)

Siêu thị:
Hà Nội: Đắt đỏ, hàng hóa kô thiết thực
Sài Gòn: Thuận tiện, giá rẻ như chợ. Là nơi thư giãn mỗi cuối tuần cả gia đình

Nhà sách:
Hà Nội : Nhân viên hách dịch
Sài Gòn : Vào đọc chùa thoải mái, nhất là các em bé, có thể ngồi tại chỗ đọc mà không sợ bị đuổi

Chùa chiền:
Hà Nội: Bước chân vào là thấy lõng nhẹ bẫng, hỉ nộ ái ố đã để lại ở phía ngoài cửa
Sài Gòn: Không gian ồn ào, không tịnh

Tào phớ:
Hà Nội: Lát mỏng, em nhớ ngày xưa hay hớt bằng vỏ con trai!
Sài Gòn: Lát dày cục, có gừng trong nước đường chứ không phải là hoa nhài

Chè:
Hà Nội: Ăn trong cốc, bát nhỏ
Sài Gòn: Thường có nước dừa. Vội thì cắn 1 góc bịch chè và mút

Cắt chanh:
Hà Nội: Bổ ngang
Sài Gòn: Bổ dọc 2 bên, bỏ phần giữa

Lơ đễnh đụng phải xe dừng đèn đỏ đằng trước
Hà Nội: Fẹc đoẹ *** @%$^&*
Sài Gòn: Nạn nhân chỉ quay lại xem thủ phạm là ai rồi... chờ đèn xanh tiếp

Cây xanh:
Hà Nội: Nhớ phố hoa sữa Nguyễn Du, hàng sấu trên Trần Hưng Đạo
Sài Gòn: Me xanh đường Trần Văn Thủ, cây sao trên Ba tháng hai

Nước canh rau muống:
Hà Nội: Sấu, chanh
Sài Gòn: Me, chanh

Tán gái:
Gái Hà Nội: dễ tán, khó bỏ
Gái Sài Gòn: dễ bỏ, khó tán

Cuối tuần:
Hà Nội: cả gia đình quây quần nấu nướng ăn tươi
Sài Gòn: đi ăn tiệm

Chất chơi và chất chiến
Hà nội: Xe đẹp, điện thoại nhỏ, áo bỏ trong quần nhưng hỏi tiền thì x có\.
Sài gòn: 5 số 67, TaK X đời đầu, áo phông quần sóc, hỏi tiền : Chú cần nhiêu???
[/color]
 
Con gái Hà Nội giờ ăn mặc hở hang như "hàng"
Chỉ có "hàng" Sài Gòn mới ăn mặc như gái Hà Nội

Thanh niên Hà Nội bêu nắng đầu trần
Thanh niên Sài Gòn đội mũ, đeo kính, đeo khẩu chao, mặc áo rét, cũng đi bêu nắng

Vượt đèn đỏ ở Hà Nội, bị thằng đèn xanh chửi: đồ ngu, muốn chết hả?
Ở Sài Gòn mà đỗ ở đèn đỏ: đồ ngu, đứng đấy làm gì cho vướng?
 
phuongnn nói:
Thanh niên Hà Nội bêu nắng đầu trần
Thanh niên Sài Gòn đội mũ, đeo kính, đeo khẩu chao, mặc áo rét, cũng đi bêu nắng

Vượt đèn đỏ ở Hà Nội, bị thằng đèn xanh chửi: đồ ngu, muốn chết hả?
Ở Sài Gòn mà đỗ ở đèn đỏ: đồ ngu, đứng đấy làm gì cho vướng?


- Đi "bêu nắng" là gì? Hỏng hiểu, người HN giải thích giúp cái.

- Theo Panda biết thì SG có ý thức và trật tự hơn, một ví dụ nhỏ như khi cảnh sát cần dẹp đường cho "các bác, các chú" đi thì chỉ cần hú còi inh ỏi là mọi người sẽ áp sát vào lề một cách có trật tự, còn ở HN thì phải dùng đến dây thừng giăng ngang, bôi bác thật.
 
Đi "bêu nắng " là giống như đi tắm nắng nhưng ko phải là ở biển mà ở đường và ko giống như người châu Âu có thói quen tắm nắng . Bêu nắng ở đây có nghĩa là đi ngoài đường phố vào lúc trưa hè , lúc nắng to . Như mẹ virus hồi virus bé thường mắng là : sao mày ko ngủ trưa , suốt ngày đi bêu nắng thế , mai tao khóa chân mày lại . Thành ra virus bây giờ còn đc bạn bè gọi là Tùng ... đen . Hic hic .
Panda hiểu từ đó chưa .
 
A, hiểu rồi :lol: :lol: :lol:. Đi "bêu nắng" người SG gọi là đi "dang (giang) nắng".

Đúng là rắc rối thiệt.
 
Trời đất, tưởng các thành viên yêu quý của tôi đang tranh luận về từ ngữ địa phương hoá ra lại lan sang cả vấn đề lối sống của dân Hà Nội và dân Sài Gòn. Cũng vui, lối sống, cách sinh hoạt có ảnh hưởng quyết định đến từ ngữ của địa phương. Nhưng các bác bàn đến so sánh cả ca-ve nữa thì đúng là xôm quá :oops:
SG có ý thức và trật tự hơn, một ví dụ nhỏ như khi cảnh sát cần dẹp đường cho "các bác, các chú" đi thì chỉ cần hú còi inh ỏi là mọi người sẽ áp sát vào lề một cách có trật tự, còn ở HN thì phải dùng đến dây thừng giăng ngang, bôi bác thật.
Panda thân, đúng là dùng dây thừng chăng ngang đường thì không đẹp mắt, nhưng đó là khi cảnh sát muốn chặn hẳn con đường đó lại thôi (chắc do thiếu kinh fí nên các chú í mới có sáng kiến í :D ), chứ nếu cần dẹp đường, chỉ có xe cảnh sát hụ còi và nháy đèn mà thôi. Ai dám đùa với nhân viên công lực chứ :wink:
 
Cám ơn mọi người đã nhiệt tình chỉ dạy.

Panda cũng có một chuyện buồn cười về ngôn ngữ giữa SG và HN. Cty mình có một văn phòng ở HN, khi lần đầu Panda nói chuyện on phone với các chị ấy rất vui vẻ, nhưng khi cúp máy xuống thì hỏng hiểu gì cả :lol: :lol: thứ nhất vì các chị nói nhanh quá, thứ 2 giọng các chị cao độ quá và do dùng từ địa phương nữa. Hỏng hiểu mà cứ "dạ, dạ" lia lịa chứ hỏng dám hỏi lại. Nhưng mà giọng các chị lên xuống, nghe chanh chua nhưng đã lỗ tai lắm :lol: . (sau này P mới biết chị ấy cũng hỏng hiểu Panda nói gì, hìhì). Sau đó P mới than phiền với sếp , ổng cười và nói " tụi bây là người Việt mà không hiểu nhau nói gì thì tụi bây nói chuyện với nhau bằng Tiếng Anh đi", trong khi đó ông sếp (người Korea) nghe giọng HN rất giỏi.

Sau này nghe riết rùi cũng quen, nhưng vẫn có những từ không hiểu được. Chắc sẽ nhờ các bác và sẽ học hỏi thêm. Rủi sau này có lấy chồng người Bắc mẹ chồng nói thì còn hiểu được, không thì bị ăn cán chổi có ngày... :lol: :lol: :lol:
 
Học đi Panda , có gì ko hiểu hỏi luôn em đây này .Ko thì sau này về nhà em lại khổ ko hiểu mẹ chồng nói gì cả .Mẹ em đc cái cũng dễ tính nhưng mà ít tiếp xúc với người SG nên chắc cũng khó nghe .
Em nghe giọng SG ok lắm , thường xuyên tiếp xúc mà .
 
Nơi virus ở nhiều người SG lắm ah?Tại thấy bạn nói nghe giọng SG quen rồi.Còn có nhiều giọng khác ở miền Nam nữa,vd như là miền Tây nè,hôm nào mời virus nghe thử xem có ok ko nhé,hihi...
 
Hihi, vậy thì Linhphuong góp vui dạy cả tiếng Huế luôn đi...
Em dâu tớ người Huế gốc, chưa ra Hà Nội lần nào trước khi cưới.
Về làm dâu nhà tớ, thời gian đầu nàng có nhiều chuyện vui.
Bố tớ gọi: Ai ở trong bếp lấy hộ bố cái chén. Cô em "Dạ" thật ngoan và mang ngay ra nhà ngoài cho bố tớ một cái bát :D
Đôi khi rỗi việc, hai chị em ngồi nói chuyện với nhau. Cô em bắn một tràng liên thanh cỡ 2-3 phút, rồi kết thúc bằng "...hỉ, chị Bí hỉ?". Tớ cóc hiểu gì, nhưng chẳng lẽ ngồi im, đành gật gù: Ừ, ừ...
Nàng cho qua một lần, nhưng tới lần sau, đang nói gì đó, nàng đột ngột dừng, rồi bảo: "Sao chị cứ ừ, ừ thế? Ô ốt zột... Chị biết em nói gì không?"
Chết cái là đằng nào thì tớ cũng cóc hiểu gì hết...
 
Nơi virus ở nhiều người SG lắm ah?Tại thấy bạn nói nghe giọng SG quen rồi.Còn có nhiều giọng khác ở miền Nam nữa,vd như là miền Tây nè,hôm nào mời virus nghe thử xem có ok ko nhé,hihi...

Topic này bài cuối cùng của virus post vào 29-Jul-2005, bây giờ nó lại được tiếp tục sau gần 1 năm. hehe, cũng thú vị thật

Chào bạn dép xỏ ngón, chỗ virus ở có khoảng 4 bạn người SG, hầu như là sống ở tp HCM hết. Nhưng virus thì chơi với nhiều bạn miền Nam lắm. Đã nghe nhiều giọng nói trên khắp miền đất nước. Chỉ thấy hơi khó nghe với giọng Quảng Bình, Quảng Trị thôi. Virus chưa gặp bạn nào sống ở miền Tây cả, nên cũng chưa nghe giọng miền Tây bao giờ, chắc dễ thương lắm nhỉ. Virus thì đặc biệt, đặc biệt thích giọng miền Nam, nghe dễ thương không chịu được. Cứ như là rót mật đó nhỉ.

Nhưng thấy mấy bạn ấy nói là, do đi học xa nhà lâu, sống cùng người miền Bắc nhiều nên giọng bị pha đi nhiều rồi. Chứ nếu nói đặc giọng Huế hay giọng Nghệ thì tớ chịu. Tớ đã từng nghe 2 người Hà Tĩnh nói chuyện với nhau. Chẳng hiểu cái chi mô.
 
Bôi bác quá trời ơi, thế bây giờ Bí đã hiểu chưa?
Còn tớ thì nghe mấy lần cái quảng cáo uống sữa trên VTV3 (cô nhóc mặc váy đỏ), mà chả hiểu gì ngoài câu "con gái cũng cần uống sữa" và "ai chả biết sữa được lấy từ bò...", tối nào cũng căng tai cố nghe mà chả hiểu thêm gì nữa , tức anh ách...
 
:) Sáng nay đau đầu, vào đây chat chit loằng ngoằng cho dễ chịu.
Tôi kể câu chuyện vui có thật về cái vụ không hiểu tiếng nước mình ...
Mẹ chồng ng Nam dặn cô con dâu ng Bắc mới về nhà chồng" Sớm mơi, con đi chợ mua cho má cá lóc về nấu canh chua nhớ mua cả rau ngò, thơm, bạc hà nữa nhe..." Con dâu nhanh nhẩu đi ra chợ mua y chang những thứ mẹ chồng dặn. Tới buổi nấu cơm,canh Mẹ chồng ngó vào bếp hỏi " Sao rồi con, cá lóc đâu? rau ôm đủ không dzậy?" Con dâu vẫn nhanh nhẩu " Vầng, đây ạ." Nhìn khắp lượt Mẹ chồng chỉ thấy mấy lát cá đã lóc sẵn, rau thơm rau bạc hà mà không hề thấy con cá lóc ( cá quả) , rau ngò ( mùi), thơm ( dứa), bạc hà ( dọc mùng) đâu để nấu canh chua. Mẹ chồng chút nữa xỉu( ngất)....

Và thêm mắm thêm muối mấy dòng sau:
Ng Nam: Mùng, mền.
Ng Bắc: Màn, chăn.

Ng Nam: Trời đất !( Chéng đéc!)
Ng Bắc: Ôi giời ôi!

Ng Nam: Mi nhon.
Ng Bắc: Nhỏ bé xinh xắn.

Ng Nam: Xạo
Ng Bắc:Nói dối

Ng Nam: Thấy mà ghê!
Ng Bắc: trông kinh quá !

Ng Nam: Xí xọn.
Ng Bắc: Điệu.

Ng Nam: làm tàng.
Ng Bắc: Làm bừa.

Ng Nam:phách lối.
Ng Bắc: Hống hách.

Ng Nam: Cự.
Ng Bắc: Cãi.

Ng Nam: Lóng rày
Ng Bắc: Lâu nay.

Ng Nam:Coi bộ hết xí quách
Ng Bắc: trông hết hơi

Ng Nam: Hai lúa
Ng Bắc: Củ chuối.

Ng Nam: Quoẹo .
Ng Bắc: Rẽ.

Ng Nam: Mít uớt.
Ng Bắc: hay khóc nhè chè thiu.

Ng Nam: cái vá.
Ng Bắc: Cái muôi.

Ng Nam: Coi bộ bảnh quá ta!
Ng Bắc: Trông đẹp( ngon) đấy!

Ng Nam: Sở làm.
Ng Bắc:Cơ quan.

Ng Nam: Rảnh.
Ng Bắc:Rỗi rãi.

Ng Nam:Nhểu, rớt .
Ng Bắc: Rơi xuống.

Ng Nam: Ốm , Bệnh.
Ng Bắc: Gầy, Ốm.

Ng Nam:Phách.
Ng Bắc: Kiêu.
( Còn nhiều nữa)
 
Hihi,vui quá,ko ngờ chỉ 1 câu hỏi của xỏ ngón mà mọi ng lại tham gia nhiệt tình như vậy,virus có vui ko?
Nhắc đến ngôn ngữ từng miền thì đúng là có nhiều chuyện cười ra nước mắt.Mẹ xỏ ngón đi làm dâu miền Trung,bố chồng(tức là ông nội của mình đó)bảo con dâu đi phơi "lọ".Con dâu dạ rõ to rồi hớn hở bê 1 đống lọ to lọ nhỏ ra sân.Bố chồng ra xem kêu trời vì mình bảo nó đi phơi lúa chứ lọ thì nỏ cần phơi,hihihi.Còn xỏ ngón hồi nhỏ hay trêu ba là ba ăn "phờ" ko ba,tức là ba ăn phở ko ba?
Giọng nói miền Tây thì nhẹ nhàng,ngọt ngào nhưng ko dễ nghe đâu nhé,bản thân mình đatừng ko hiểu "mần ăn" là gì dù mình la ng SG...
 
Thế bạn có biết câu "Mời đồng bồ mang bô ra nhận gộ về nấu chố" dịch sang tiếng ...Việt thế nào không?
 
Back
Top