Sài Gòn : Thích và không thích

Phi Lao nói:
nravitsaguliat nói:
Миленький ты мой. Возми меня собой....буду тебе любовником

Ôi bạn nravitsaguliat ơi, cái chữ ký của bạn ... dễ gây ra hiểu chẳng hay tý nào lắm đấy...

И не скажите, что "каждый понимает по мере своей испорченности" :D :D Просто так.
Есть альтернативный вариант или нет??? :roll:
 
[size=18:06dd60fb20][color=blue:06dd60fb20]
MƯA SÀI GÒN
[/color][/size]
[color=darkred:06dd60fb20](Tác giả:Panda)[/color]

[color=darkblue:06dd60fb20]Em còn nhớ hay em đã quên
Nhớ Sài Gòn mưa rồi chợt nắng
[/color]

Trời Sài Gòn mùa mưa lạ lắm, nắng đấy rồi mưa đấy. Có hôm sáng mưa tầm mưa tã khiến học trò chỉ muốn cúp học, người lớn chỉ muốn trốn làm, chẳng ai muốn chui ra khỏi giường, thế mà không đợi đến trưa trời đã ráo hoảnh, nắng vẫn gắt như cả tháng chưa hề có mưa. Lại có hôm sáng sớm trời trong vắt không một gợn mây, nghe dự báo thời tiết báo có mưa chẳng ai buồn tin. Vậy mà sau giấc ngủ trưa ngắn ngủi, nhìn ra ngoài cửa sổ thấy đã vần vũ mây đen, gió mạnh hơn, hòa vào những thanh âm của gió là tiếng va đập của những cánh cửa gỗ không được móc kỹ.

Ừ gió, gió bao giờ cũng là những sứ giả của mưa. Mưa chưa đến gió đã tinh nghịch chạy trước, gió nghịch ngợm lùa đám lá cây khô chạy tứ tán ven đường, gió láu lỉnh thổi phồng lên những chiếc túi nylon mà lắm kẻ vô tình đã vứt ra đường tự lúc nảo lúc nào, gió tinh quái giật những chiếc mũ của những kẻ chạy trốn cơn mưa, rồi hậm hực thổi tung đi vì người bị gió trêu chẳng buồn để ý đến trò đùa dai của gió, mải trốn mưa họ chẳng thèm quay lại nhặt cái mũ chỉ đáng giá vài ngàn; mà có tiếc rẻ vài ngàn muốn quay lại cũng chẳng được vì họ đã bị chìm vào dòng người hối hả. Gió như trẻ con bẻ lá cây rải vương vãi khắp dãy phố có hai hàng cây chạy song song, gió như những anh thợ đốn cây bất cẩn chặt đứt những cành khô ném xuống đường chẳng thèm nhìn người qua kẻ lại, gió biến đoạn đường thơ mộng rợp bóng mát ngày nắng thành con đường của nỗi ám ảnh ngày mưa. Gió là thế, nào ai đã một lần trách gió.

Khi những giọt mưa đầu tiên làm bắn tung những hạt bụi li ti trên đường cũng là lúc những chiếc áo mưa đủ sắc màu được lôi ra từ trong túi, từ trên giỏ xe, sườn xe, thậm chí ở dưới yên xe. Ai quên áo mưa cũng có thể nhanh chóng tấp vào một tủ thuốc lá ven đường, 2000, 3000 đồng cho một cái áo mưa mà những kẻ vụng về có thể làm rách ngay từ lần mặc đầu tiên. Thế nhưng dường như loại áo mưa mặc một lần càng ngày càng phổ biến bất chấp lời than vãn của các nhà bảo vệ môi trường về tính khó phân hủy của loại rác nylon này. Ấy là vì nó tiện lợi cho những kẻ lười biếng mang theo áo mưa. Ấy là vì người ta có thể đưa cho bạn bè, khách khứa thoải mái, người cho không phải bận tâm về những kẻ có tính „hay quên“, kẻ nhận không phải áy náy lo lắng về chuyện đi trả. Ấy là vì nó rẻ, mười mấy hai chục ngàn chưa đủ một tô phở đặc biệt cho kẻ giàu nhưng đôi khi lại là số tiền không nhỏ đối với người nghèo, sinh viên; “của bền tại người“, với một hai chiếc áo mưa 3000 đồng ấy, người nghèo có thể yên tâm có tấm áo che mưa suốt cả một mùa.

Và mưa. Chỉ trong chốc lát mưa đã đan kín cả trời, giọt nặng giọt nhẹ ướt đẫm vai áo những kẻ đang cố chạy trốn cơn mưa. Người Sài Gòn cũng lạ lắm. Trước cơn mưa đường phố bao giờ cũng như đông hơn, vội vã hơn. Có thể họ không thực sự vội vã nhưng dường như cái nhịp sống hối hả của thành phố đã ăn sâu vào tâm thức của mỗi người, lúc nào họ cũng vội vã nhưng đôi khi không hiểu mình phải vội vã vì cái gì; chẳng mấy ai muốn chôn chân cả tiếng đồng hồ bên hè phố để ngắm mưa, ai cũng vội vã về nhà hay đến công sở để rồi uể oải với những công việc nhàm chán hàng ngày. Mưa đến đường phố đột nhiên vắng hẳn. Những kẻ nhanh chân đã kịp về nhà, đến sở và vừa vặn khi cơn mưa ập đến họ đã có thể thong thả ngồi thưởng thức một ly cà phê đen nóng hổi, suýt xoa với đồng nghiệp, người thân về sự may mắn tránh được mưa của mình. Những kẻ chậm chân hơn không muốn đội mưa vì không có áo mưa, vì sợ cảm lạnh, hay đơn giản chỉ vì sợ ướt mất bộ cánh đẹp trước khi có thể đem khoe trước bàn dân thiên hạ đành nán lại dưới những mái hiên lấn chiếm không gian lề đường, hết nhìn ra khoảng không gian dày đặc những sợi mưa lại cúi xuống ngắm cái đồng hồ ra chiều sốt ruột lắm. Chỉ còn vài chiếc xe máy, xe đạp cố xé làn mưa, có thể đấy là những người đang vội vã đi đến một cuộc hẹn quan trọng, cũng có thể đấy là những kẻ lãng mạn hiếm hoi còn sót lại từ những năm xa xưa của thế kỷ trước.

Trốn mưa, từ ngữ dân gian người Sài Gòn gọi là „đụt mưa“. Không hiểu từ này xuất hiện từ bao giờ, thoạt nghe thì thấy lạ tai nhưng người nghe vẫn phải phì cười vì họ có thể tưởng tượng ngay hình ảnh ấy. Người thành phố vốn sống khép kín, tưởng đâu họ là những kẻ lạnh lùng ích kỷ nhưng không phải thế, có những nhà suốt ngày im lìm cửa đóng nhưng khi mưa đến, thấy trước hiên nhà mình có đông kẻ „đụt mưa“ họ sẵn sàng cơi rộng mái hiên ra hay mở lớp cửa sắt ngoài cùng để tăng thêm chút không gian bé bỏng cho những người xa lạ. Nếu những kẻ trốn mưa may mắn tấp vào một cửa hiệu thì chủ nhân cũng không lấy làm khó chịu lắm khi họ đứng choán hết cả mặt tiền cửa hiệu của mình, đôi khi các ông chủ, bà chủ còn lấy ghế ra niềm nở mời kẻ trốn mưa ngồi, rồi cùng nhau ngổi tán dăm ba câu chuyện bâng quơ, một việc không bao giờ có nếu trời không mưa.

Mưa Sài Gòn không giống như mưa Hà Nội, lại càng không giống những cơn mưa xứ Huế, những cơn mưa có thể kéo dài hàng tuần hàng tháng. Mưa Sài Gòn sầm sập kéo đến rồi cũng vội vã quay đi. Những cơn mưa dài nhất ở thành phố này cũng chỉ kéo dài vài tiếng. Có những lúc mưa còn chưa kịp làm ướt mặt đất thì đã bị nắng nhảy ra tranh phần, nắng làm khô nhanh những giọt nước trên lề phố, dưới lòng đường, hơi đất xông lên ngai ngái nồng nồng, có người bảo không nên ra ngoài vào những lúc ấy vì dễ bị cảm, nhưng nỗi lo về miếng cơm manh áo nào phải đâu có thể trốn mưa, những chiếc xe đẩy bán hàng rong vẫn cứ tràn xuống phố. Mùa mưa cũng là mùa chôm chôm, nhãn, ổi, những chiếc xe ba gác chất đầy những chùm chôm chôm tươi rói chẳng cần „đụt mưa“ bao giờ. Mưa đến một tấm nylon choàng lên xe, chủ nhân của những chùm chôm chôm chín đỏ chạy vào lề tán chuyện cùng “đồng nghiệp“. Mưa đi, tấm “áo mưa“ của chôm chôm lại được cởi ra, chôm chôm dường như tươi hơn sau cơn mưa. Lại tấp nập kẻ bán người mua, phố xá vừa được cơn mưa rửa sạch lại bắt đầu rải rác những vỏ chôm chôm, lắm người mua ăn thử xong tiện tay vứt luôn xuống đường!

Cũng có lúc cơn mưa kéo dài suốt cả mấy tiếng đồng hồ. Giờ tan sở thấy trời nổi gió, cơn nặng, nhiều người cố nán lại đợi mưa qua đi rồi về. Rồi trời bắt đầu mưa. Mưa to lắm. Càng mưa càng to, mưa kéo dài một tiếng, rồi hai tiếng làm lòng kiên nhẫn của người ta cũng cạn kiệt, và thế là áo mưa, mũ nón chuẩn bị đội mưa đi về. Thế nhưng lắm lúc người tính không bằng trời tính, khi họ ra đến đường thì chẳng biết tự lúc nào phố đã thành “dòng sông uốn quanh”, quay lại thì phía sau mình đã chật cứng những người là người, những người cũng vừa mới cạn kiệt lòng kiên nhẫn như họ. Không thể lùi thì phải tiến, mà càng tiến nước càng ngập sâu hơn. Mới đầu nước chỉ xấm xấp bánh xe thì mong muốn của người ta là cố chạy sao để không phải nhúng chân xuống thứ nước đen ngòm tanh tanh bên dưới. Đến khi nước đã vượt quá chỗ để chân, mong ước của người ta bây giờ là làm sao nước đừng ngập bu-gi. Lúc nước đã ngập bu-gi người ta bắt đầu “vái trời” cho xe đừng tắt máy trước khi thoát khỏi vũng nước ngập, và đến lúc xe tắt máy thì người ta bắt đầu nghĩ đến việc không biết mình sẽ phải trả bao nhiêu cho những anh thợ chùi bu-gi “thời vụ”, những kẻ chỉ hành nghề này sau những cơn mưa lớn, và địa điểm hành nghề là “bờ” của những vùng trũng, đặc biệt những khu như Kỳ Hòa, Lăng Ông,…Chẳng cần phải thỏa thuận trước với nhau, những anh chàng này cứ việc thoải mái “hét giᔠvà những “nạn nhân” không còn cách nào khác là phải móc cái hầu bao ướt mẹp của mình ra, có mất công dắt bộ thêm một đoạn nữa cũng chẳng hơn gì, có khi giá còn cao hơn! Cũng may, những trận mưa như thế một năm chỉ có vài lần, nếu không công ty cấp thoát nước, văn phòng kiến trúc sư trưởng thành phố và khối cơ quan khác sẽ phải đóng cửa vì tất cả các nhân viên đã đi bệnh viện vì căn bệnh hắt xì hơi nhiều do bị thiên hạ rủa thầm!

Nhiều người bảo mưa Sài Gòn không có quy luật nhưng thật ra không phải thế. Cũng có hôm bão hay áp thấp nhiệt đới, trời âm u vài ngày, mưa chợt đến chợt đi, chẳng theo thời khóa biểu nào, nhưng có mấy khi bão, áp thấp nhiệt đới ghé thăm thành phố trẻ này. Nếu ai đó để ý kỹ sẽ dễ dàng nhận thấy những cơn mưa đầu mùa thường đến vào sau buổi trưa một chút. Dần dần không biết bận rộn gì đó, mưa đến chậm hơn, vào buổi chiều muộn, giờ tan trường tan sở, tà áo dài khốn khổ vì mưa. Đến giữa mùa dường như muốn cho những cặp tình nhân có những phút giây ấm áp bên ly cà phê ngắm mưa rơi, cùng nhau tâm đắc câu thơ của Giang Nam mà tuổi của câu thơ có khi còn hơn tuổi của cả hai người cộng lại: “Mưa ngoài trời nhưng lòng tôi ấm mãi”, mưa chuyển sang buổi tối. Thế rồi mưa dần chuyển sang làm ca đêm, mưa đêm làm cho giấc ngủ của nhiều người ngon hơn nhưng mưa đêm lại là nỗi khổ của những chủ nhân của những “khách sạn ngàn sao”, những căn nhà nhỏ bé chật hẹp trong những con hẻm mà mới đi một lần người ta sẽ dễ dàng bị lạc. Mưa to đập ầm ỹ lên những mái tôn lâu đời cuốn trôi đi những mảnh tôn gỉ để lộ ra những cái lỗ nhỏ li ti, rồi những cái lỗ bé xíu ấy lớn dần và nước mưa cứ theo những đấy nhỏ giọt xuống nhà. Cả nhà lục đục dậy, xô hứng, chậu hứng để nước không chảy lên láng trên nền; chuyển giường chuyển chiếu để tránh những chỗ dột, và rồi mặc cho mưa tiếp tục mải mê với những bản giao hưởng bão táp trên mái, mặc cho những giọt nước cứ thỏ thẻ giọt một giọt hai trong nhà, mọi người lại chìm vào giấc ngủ sâu sau một ngày lao động mệt nhọc. Rồi chẳng biết tự lúc nào những cơn mưa đêm biến mất thay vào đấy là những cơn mưa dậy sớm, dân phố bắt đầu chuẩn bị đi học, đi làm thì mưa đổ ào xuống, nửa muốn trêu ngươi những kẻ chăm chỉ sốt ruột đến trường, đến sở, nửa muốn khuyến khích những kẻ lười biếng đang tìm cớ để trốn học, nghỉ làm. Lý do trăm mối lại đổ về mưa, mưa Sài Gòn.

Những cơn mưa buổi sáng dường như là một lời chào tạm biệt Sài Gòn của ngày mưa, dường như là một sứ giả chào đón Sài Gòn của những tháng nắng. Mưa gột sạch bụi bặm trên những mái nhà, tàn cây, góc phố nhưng mưa lại đổ đầy những hoài niệm vào ký ức của người. Mưa làm dịu đi cái không khí nóng bỏng ngột ngạt của ngày hè nhiệt đới nhưng mưa lại thổi bùng lên ngọn lửa tình yêu đã nhen nhóm tận sâu thẳm của trái tim. Mưa Sài Gòn, nỗi nhớ cho người đi, mưa Sài Gòn, tình yêu cho kẻ ở. Mưa Sài Gòn, em còn nhớ hay em đã quên



Phuongyuuki------------------------------------------------------
[color=darkblue:06dd60fb20]Ðêm ấy chãn êm và gối êm
Vợ chồng ãn bánh với bà tiên
Ãn xong bỗng chốc liền thay lốt
Chồng hoá thành anh vợ hoá em.
[/color]
 
"I love my city" :D một series show của đài xứ Tây , hồi đó em rất thích coi series này . hơi buồn khi chiếu hết series mà ko hề có thành phố saigon .

tình cảm dành cho thành phố saigon cũng đơn giản thôi ...

Một cái quán cafe cóc , sáng ghé ra kêu 1 ly và coi tờ bào sáng trước khi đến lớp
Một góc phố với những gánh hàng rong , những con đường với những anh xe ôm bình thản đọc báo ...

Và những cơn mưa bất chợt , mưa nhanh đến nỗi ko kịp mặc áo mưa vào , thì mưa đã hết .
Và những cô gái saigon , đỏng đảnh , hay giận như lại rất hay quên . vừa buồn đấy , lại hớn hở ngay (!?)

Và những người dân Nam Bộ vui tính , phóng khoáng , hiếu khách , bộc trực .

Và tiết trời mát mẻ . Và những ngọn gió luôn tràn ngập thành phố . Như những người dân năng động của thành phố rất trẻ này ...

Và những con hẻm . Quen thuộc với các "thổ địa" từng vùng , thế nhưng là người lạ , bạn chắc chắn sẽ kinh ngạc khi thò chân vào đường này , vòng vèo 1 hồi đã chui ra 1 đường khác . (những anh xe ôm có kinh nghiệm , có thể chạy từ Q3 lên Q.Phú Nhuận mà ko phải gặp 1 cảnh sát giao thông nào :D)


Và trên hết - là thành phố mà em đã sinh ra và sống ở đây . Lúc ở đây , bình thường thôi, cũng là những góc phố , những con đường , cũng là những quán cóc , những hàng cây , cũng là những cơn gió , những trận mưa , là những cô gái xinh xinh và vui tính , là những ông chú , bà thím bộc trực , hiếu khách , là những "anh hai" chịu chơi , ... mọi thứ diễn ra bình thường , đến khi xa thành phố , mới cảm nhận đc từng milimét khối không khí của sài gòn đã thấm vào trong máu .

Tên hành chính của thành phố : HCMC . Nhưng ai cũng gọi bằng 1 cái tên thân thuộc và trìu mến hơn : Sài Gòn !
 
em còn nhớ hay em đã quên

Em còn nhớ hay em đã quên...

--------------------------------------------------------------------------------

Sài Gòn hôm nay nghe "Em còn nhớ hay em đã quên"... lại nhớ một Sài Gòn của những ngày vừa cũ, cũ chưa đủ lâu để quên, cũ vừa đủ thao thiết nhớ...

Nhớ Sài Gòn mưa rồi chợt nắng... Sài Gòn vẫn vậy, mưa mưa, nắng nắng bất ngờ, có khác gì đâu, mà sao nhớ... Có nắng nào nắng từ ngày cũ, nắng cùng nhau nheo mắt... Có mưa nào mưa của nỗi nhớ, mưa nắm tay run rẩy mái hiên... Mà phố vẫn chưa kịp quen tên bàn chân...

Nhớ đèn đường từng đêm thao thức... Sài Gòn có đêm nào không thao thức? Sài Gòn thiếu ngủ, giấc ngủ cũng như một giấc nghỉ dài, lặng im mà chong mắt nhớ... nhớ mà như không, nhớ nhẹ tênh mà vàng võ...

Nhớ Sài Gòn những chiều lộng gió... lá hát như mưa suốt con đường đi... có không gian màu áo bay lên... . Sài Gòn có khi như một bài thơ bất ngờ lạc trong đống hỗn độn, lãng mạn ở những nơi và những khi không ai hiểu. Sài Gòn chật chội, có khi gió bất ngờ xuất hiện, bất ngờ xào xạc lá vàng, bay bay tà áo, chưa kịp bâng khuâng đã vội tan.

Nhớ món ăn quen, nhớ ly chè thơm... Sài Gòn nhiều quán xá, quán xá là Sài Gòn, gặp nhau í ới ăn uống, bạn bè thân lòng vòng quán quen, chạm mặt bất ngờ... chưa kịp thân đã kịp chào nhau quen tiếng.

Sài Gòn vẫn thế, lá vẫn xanh, nắng vẫn trong, dòng sông vẫn bất ngờ uốn quanh phố sau cơn mưa, "anh như không ra đi , không ra đi mà như người trở lại ". Chắc tại Sài Gòn hôm nay nhiều gió
 
godblessyou nói:
[size=18:0581e9d909][color=blue:0581e9d909]
MƯA SÀI GÒN
[/color][/size]
[color=darkred:0581e9d909](Tác giả:Panda)[/color]


Đính chính: không phải tác giả là Panda đâu, mà của một người bạn gửi cho P, nên cũng ko biết tác giả chính xác là ai nữa. Dẫu sao thì cũng cảm ơn tác giả đã viết một bài hay và tình đến vậy.
 
kostadilov nói:
có một điều làm anh không thích Sài Gòn vì Sài Gòn lại có thêm một nickname hay bắt bẻ nữa xuất hiện rồi, theo anh thì hãy nhìn vào tổng thể của cả bài viết sẽ cảm thấy hết cáy tâm, cái hay và cái tình của người viết, cứ săm soi đi tìm những chỗ còn chưa hoàn chỉnh thì khó mà cảm thụ được hết bài viết này vì đơn giản người viết chỉ từ cảm xúc của họ mà viết ra chứ không phải là môt nhà văn.

nơi bình yên chim hót có lẽ không nhất thiết phải từ đâu cả, có thể từ chính tâm hồn của họ khi đã tìm lại được sự bình yên
:wink: Tôi đã nhủ thầm trong dạ điều này. Có lẽ bệnh nghề nghiệp của tôi nên ảnh hưởng đến nhận xét này kia ở cả trên diễn đàn ảo, vì nghề làm vườn nên hay bắt sâu nhổ cỏ dù cho cây vườn rất xanh tốt , cảm ơn bạn khi nói thật lòng là không thích 1 nick hay bắt bẻ như thế này, người Sài Gòn cũng hay nói thẳng nói thật nhiều khi có thể làm mếch lòng đối tác.
Bỗng nhiên, tôi lại có ý thơ xuất khẩu rất i,t nhưng nó là cảm xúc đến nhanh như gió nên phải post ngay không thì nó bay đi mất.
Trời Sài Gòn
Sài gòn có lá me bay
Có dòng sông uốn chảy quanh xóm nghèo
Có nàng nắng mải mê đi
Trốn trong lá điệp si mê sáng ngày
Có cơn mưa bất chợt chiều
Thất thường con gái nhiều hờn dỗi ghen
Sài gòn là nắng chở mưa
Từ trong ngõ vắng đưa ra phố phường
Sài gòn quen, Sài gòn lạ
Để cho mỗi sớm lá sa khắp đường
Phuợng hồng kết đỏ màu hoa
Gửi vào nỗi nhớ òa trong tim này

Sớm nay lá rắc trên đầu
Thành chùm hoa nắng dấu đầy ánh tơ
 
godblessyou nói:
[size=18:7cbdf3a436][color=blue:7cbdf3a436]
MƯA SÀI GÒN
[/color][/size]
[color=darkred:7cbdf3a436](Tác giả:Panda)[/color]

, em còn nhớ hay em đã quên



Phuongyuuki------------------------------------------------------
[color=darkblue:7cbdf3a436]Ðêm ấy chãn êm và gối êm
Vợ chồng ãn bánh với bà tiên
Ãn xong bỗng chốc liền thay lốt
Chồng hoá thành anh vợ hoá em.
[/color]

Quên sao nổi, khi đang thả hồn vơ vẩn theo vòm lá xanh, gió nhẹ, nắng vàng, xe đang bon bon trên đường bỗng nghe mát mát dưới chân. Trời ơi, nước! Trời ơi, phố! Sao nước đâu ra lênh láng vậy nè, thôi rồi thủy triều lên... Có một dòng sông mới ra đời . Nhớ cảm giác khi nghe "phố bỗng là dòng sông uốn quanh", cứ xuýt xoa sao mà hay và lãng mạn, thế mới đặc biệt, thế mới Sài Gòn...Tự nhủ mình là lãng mạn, mấy khi được trải qua khoảnh khắc giống như trong bài hát
qnpe0x.jpg

qnpiev.jpg

Lãng mạn đầu tiên, phố là một dòng sông loáng bạc, xe vội vã ngược xuôi tung muôn ngàn tia nước vòng cung lóng lánh, giữa nắng Sài Gòn người bỗng nhiên mát rượi, mát rượi mà ai cũng nhăn nhó, càu nhàu: ướt hết rồi còn đâu. Lãng mạn bị dập cái đùng
qnpf2q.jpg

Lãng mạn thứ hai, xe chết máy, em loay hoay giữa đường mà ngỡ mình đang thả hồn đi lạc trên sông, cũng sóng vỗ ì oạp, xe chao dao, bồng bềnh như chiếc thuyền con con. Lãng mạn bị kéo thô bạo về thực tế bằng tiếng léo nhéo: xê ra, tránh vào, làm kẹt đường bao nhiêu người biết không?

Lãng mạn thứ ba, em xắn quần tới gối, tay xách giày bì bạch lội nước, lâu lắm rồi mới có cảm giác đi chân đất ngoài đường như hồi trẻ con, nhón từng bước thận trọng, cảm giác ngồ ngộ, hay hay, tưởng như mình vẫn còn vô tư lắm, ngây thơ lắm... Thằng nhóc cùng công ty đẩy xe giúp đột nhiên nói: "Coi chừng đạp trúng kim tiêm là chết bỏ bà". Lãng mạn tiu nghỉu

Lãng mạn gì kì cục, Sài Gòn nhăn mặt, nhíu mày, càu nhàu, cấm cảu... đủ các kiểu. Không bực mình sao được, đồ đạc ướt, xe chết máy, trễ giờ làm... Đời không phải lúc nào cũng thơ như bài hát, nhưng mà thôi... cứ cười đi cho xuân

hôm nay tự dưng tìm được cái này, pót nên đây, chẳng biết nói như thế nào nhỉ, có lẽ đó cũng là một tính cách của Sài Gòn
 
kostadilov nói:
Dòng sông đầu tiên...
Trời đất! Con đường này , sáng nào tôi cũng đi ..lấy cây, nhưng khi về thì tôi phải đi đường khác đây mà.
Những hôm trăng vào Rằm và mồng 1, triều cường lên mênh mông "phố bỗng là dòng sông uốn quanh" nghe thì thấy lãng mạn nhưng có gặp cảnh thật mới thấy lãng .. nhách. Cho nên những hôm ấy, đành phải "đường gần tôi muốn đi vòng cho xa".
Sài gòn là thế đấy.
 
có một điều làm anh thích Sài Gòn vì ở Sài Gòn anh luôn có được cảm giác tự do muốn là gì tùy thích theo ý mình không cần quan tâm tới người khác, người Sài Gòn không bao giờ can thiệp thô bạo vào những chuyện riêng tư của người khác. Ở Sài Gòn ai làm gì là chuyện của người ta, hừ cứ thử mặc quần đùi cởi trần và đội mũ bảo hiểm chạy ra đường phố Hà Nội mà xem....

Có một điều làm anh ghét Sài Gòn vì lần nào tới Sài Gòn anh cũng phải nếm vị đắng, lần đầu tiên, ngay khi ăn bữa cơm Sài Gòn đấu tiên anh đã nhăn mặt vì nếm vị khổ qua. Lần thứ 2, Bánh tráng Trảng Bàng Thanh Đa anh ăn mà không còn cảm giác, chỉ còn thấy ánh mắt em xa ăm diệu vợi. Khi biết em lấy chồng mà chẳng yêu chồng, anh biết rằng mọi thứ đã quá muộn anh càng cảm thấy đắng hơn .và lần này, tệ hơn, em còn chửi vào mặt anh.
 
Có một điều anh thích Sài Gòn vào những ngày này: tự dưng Sài Gòn lại đổ mưa, mà mưa lất phất như mưa xuân Hà Nội, thật là dễ chịu, ngồi trong xe anh chỉ muốn thò cổ ra ngoài để cảm nhận hết được sự lãng mạn của Sài Gòn mà hiếm hoi mới có được vào những ngày này.

Có một điều anh không thích Sài Gòn vào những ngày này: mưa làm anh nhớ Hà nội những ngay tết, mưa cũng làm anh nhớ một người
 
có một điều anh làm anh thích Sài Gòn vào những ngày này, bởi vì Sài Gòn hôm nay là lạ. Sài Gòn chưa bao giờ có bốn mùa như Hà Nội, nên anh cũng không biết Sài Gòn đang giống mùa gì. Nhưng Sài Gòn hôm nay đẹp!

Sài Gòn vàng, vàng nắng, vàng lá, vàng những hàng cây... Không hiểu sao Sài Gòn những ngày này nhiều sắc vàng đến vậy. Vừa hết sắc vàng của mai, đã thấy lác đác vài cây trên đường Tôn Đức Thắng chuyển màu lá, và hoa huỳnh đàn trải thảm vỉa hè.

Sài Gòn gió, gió xao xác lá vàng, gió cuốn lá tung tẩy theo từng vòng bánh xe vội vã. Lá chao nghiêng lưu luyến trên mái tóc dài duỗi thẳng đến mong manh của những cô nàng Sài Gòn đỏng đảnh.

Sài Gòn hôm nay làm xao xuyến những trái tim hững hờ với Sài Gòn từ lâu lắm, gợi lên những miền nhớ không thôi...

có một điều làm anh không thích Sài Gòn vào những ngày này. Sài Gòn nắng, nắng không làm nhăn mặt, nắng nhẹ nhàng, mềm mại, nhưng cũng đủ để khiến cho những "nhan sắc Sài Gòn " đẹp măn mà là thế nhưng chỉ có khẩu trang mới nhìn thấy được.
 
Sài Gòn hôm nay thức muộn, Sài Gòn bao giờ cũng vậy, bận rộn suốt tuần và uể oải cuối tuần. Ở Sài Gòn nên anh cũng thế. Sài Gòn hôm nay xanh ngắt, xanh trời, xanh lá, xanh những tiếng chim
qoy9kw.jpg

Nắng cao mà dịu, mà không gắt, nắng liêu xiêu vách quán cafe, nắng nghiêng chỗ ngồi, nắng tinh nghịch những đốm vàng nhảy nhót trên tóc, câu chuyện vu vơ nói hoài không hết để lại những chuỗi cười giòn tan
Cafe không đắng, cafe ngọt. Có một nỗi nhớ nào lướng vướng trong tiềm thức...Sài Gòn hôm nay bình yên, nhẹ nhàng như nỗi nhớ về em, như câu chuyện nào cũng thấp thoáng em, phảng phất nét cười buồn.
 
Sài Gòn hôm qua đã có mưa đầu mùa .Mưa nửa trưa nửa chiều, mưa làm trưa ngắn lại và chiều dài hơn. Nắng đang khô bỗng ngọt, gió kéo nhau về đuổi bắt thênh thang... Sài gòn phóng khoáng...

Đêm lang thang trên đường, đường sau cơn mưa mềm mại, nhẹ nhàng, những gương mặt Sài Gòn thường xuyên căng thẳng thấp thoáng nét dìu dịu, người như mới hơn... Sài Gòn thanh thản...

Người sau cơn mưa dường như lãng mạn, chán chê máy lạnh tù túng, ngồi nhâm nhi tâm sự trên Highlands nhiều gió, nói với nhau nhiều hơn, cười với nhau nhiều hơn, dễ gần nhau hơn... Sài Gòn thân thiện...

Gió không phần phật, gió không yếu ớt, gió bình thường. Gió vừa đủ bay bay tóc, phất phơ áo, vừa kịp nhớ một bàn tay vuốt tóc hôm nào... Sài Gòn vắng...
__________________
 
Mình thấy chả có gì ghét SG cả.Với mình SG như 1 vệt nắng nhỏ xuyên qua cửa sổ vào buổi sớm mai,rực rỡ và tràn đầy sức sống.SG còn được gọi là thành phố ko có mùa đông đó,bạn có biết ko???
 
Hôm nay lại nghe "Em còn nhớ hay em đã quên", chẳng hiểu sao thấy nhớ da diết, nhớ xót lòng, mặc dù mình đâu có đi xa, đâu có rời khỏi Sài Gòn. Nhưng mà nhiều thứ thì đã xa, nhiều ngày Sài Gòn cũ đã thành quá khứ. Sài Gòn vẫn như trước giờ, vẫn thường xuyên thay đổi, em vẫn còn, anh vẫn quanh quẩn đâu đó nhưng thời gian thì chưa bao giờ chịu dừng lại. Không phải mọi thứ đều không thay đổi nghĩa là mọi việc sẽ như cũ, thời gian hay bất ngờ thay đổi những thứ mà người ta thường không tin là nó sẽ thay đổi. Rồi nhiều khi tự hỏi lòng, em còn nhớ hay em đã quên, nhớ hay quên đâu phải muốn là được. Vẫn muốn quên, nhưng vẫn chưa bao giờ nhớ ít hơn ...

Nhớ Sài Gòn những chiều gặp gỡ, nhớ món ăn quen, nhớ ly chè thơm... Một thời Sài Gòn là vậy. Thói quen chưa bao giờ dễ quên, nhất là những thói quen kéo dài nhiều năm, những thói quen mà khi khác đi trở thành kỷ niệm đau đáu trong lòng. Chợt nhớ một câu nói rất hay rằng: "Kỷ niệm nào cũng đáng nhớ nhưng cứ phải quên". Người ta không thể nào sống mãi với quá khứ, không thể nào nuôi dưỡng sự khắc khoải suốt đời, mà kỷ niệm thì lâu lâu dễ cào thành một vết thương, cách tốt nhất là quên phứt nó đi. Muốn quên cũng đâu có đơn giản, khi mà mọi thứ vẫn còn ở đó, khi Sài Gòn vẫn là Sài Gòn, vẫn bạn bè thân chào nhau quen tiếng, bạn bè chung thỉnh thoảng hỏi nhau chuyện cũ, những con đường quen tên bàn chân ngày ấy bây giờ vẫn phải đi qua. Vậy là cứ nửa nhớ, nửa quên ... Vậy là lâu lâu lại tự hỏi lòng còn nhớ hay đã quên, mà hỏi cũng là trả lời, nghĩa là vẫn chưa bao giờ quên
 
kostadilov nói:
Hôm nay lại nghe "Em còn nhớ hay em đã quên", chẳng hiểu sao thấy nhớ da diết, nhớ xót lòng, mặc dù mình đâu có đi xa, đâu có rời khỏi Sài Gòn. Nhưng mà nhiều thứ thì đã xa, nhiều ngày Sài Gòn cũ đã thành quá khứ. Sài Gòn vẫn như trước giờ, vẫn thường xuyên thay đổi, em vẫn còn, anh vẫn quanh quẩn đâu đó nhưng thời gian thì chưa bao giờ chịu dừng lại. Không phải mọi thứ đều không thay đổi nghĩa là mọi việc sẽ như cũ, thời gian hay bất ngờ thay đổi những thứ mà người ta thường không tin là nó sẽ thay đổi. Rồi nhiều khi tự hỏi lòng, em còn nhớ hay em đã quên, nhớ hay quên đâu phải muốn là được. Vẫn muốn quên, nhưng vẫn chưa bao giờ nhớ ít hơn ...

Nhớ Sài Gòn những chiều gặp gỡ, nhớ món ăn quen, nhớ ly chè thơm... Một thời Sài Gòn là vậy. Thói quen chưa bao giờ dễ quên, nhất là những thói quen kéo dài nhiều năm, những thói quen mà khi khác đi trở thành kỷ niệm đau đáu trong lòng. Chợt nhớ một câu nói rất hay rằng: "Kỷ niệm nào cũng đáng nhớ nhưng cứ phải quên". Người ta không thể nào sống mãi với quá khứ, không thể nào nuôi dưỡng sự khắc khoải suốt đời, mà kỷ niệm thì lâu lâu dễ cào thành một vết thương, cách tốt nhất là quên phứt nó đi. Muốn quên cũng đâu có đơn giản, khi mà mọi thứ vẫn còn ở đó, khi Sài Gòn vẫn là Sài Gòn, vẫn bạn bè thân chào nhau quen tiếng, bạn bè chung thỉnh thoảng hỏi nhau chuyện cũ, những con đường quen tên bàn chân ngày ấy bây giờ vẫn phải đi qua. Vậy là cứ nửa nhớ, nửa quên ... Vậy là lâu lâu lại tự hỏi lòng còn nhớ hay đã quên, mà hỏi cũng là trả lời, nghĩa là vẫn chưa bao giờ quên

@kostadilov: Đọc topic của bạn tôi rất thích - đặc biệt là với bài hát “Em còn nhờ hay em đã quên” đã luôn làm tôi nhớ về Sài Gòn mỗi khi phải đi xa….

Xin góp một chút với bạn:

Ngày xưa khi còn là một sinh viên tỉnh đi trọ học, em thích Sài Gòn ở chỗ không ai quan tâm em là ai? Em có ăn mặc “nhà quê” như thế nào cũng chẳng ai để ý bình phẩm. Buổi sáng, em hoàn toàn có thể điểm tâm bằng một củ khoai mì hấp, trộn với một ít dừa bào và chút xíu đậu phộng rắc lên trên…

Và em rất không thích Sài Gòn mỗi khi đi qua những cửa hiệu sáng choang đầy ắp những thức ăn ngon hoặc những bộ quần áo đắt tiền, mà một cô bé sinh viên nghèo như em mỗi khi nhìn thấy thì lại cuộn lên trong lòng bao nỗi buồn về một miền quê nghèo khó, nơi mình đã sinh ra…
 
Sài Gòn hôm qua mưa, mưa nửa trưa nửa chiều, mưa làm trưa ngắn lại và chiều dài hơn. Nắng đang khô bỗng ngọt, gió kéo nhau về đuổi bắt thênh thang... Sài gòn phóng khoáng...

Đêm lang thang trên đường, đường sau cơn mưa mềm mại, nhẹ nhàng, những gương mặt Sài Gòn thường xuyên căng thẳng thấp thoáng nét dìu dịu, người như mới hơn... Sài Gòn thanh thản...

Người sau cơn mưa dường như lãng mạn, chán chê máy lạnh tù túng, ngồi nhâm nhi tâm sự trên Highlands nhiều gió, nói với nhau nhiều hơn, cười với nhau nhiều hơn, dễ gần nhau hơn... Sài Gòn thân thiện...

Gió không phần phật, gió không yếu ớt, gió bình thường. Gió vừa đủ bay bay tóc, phất phơ áo, vừa kịp nhớ một bàn tay vuốt tóc hôm nào... Sài Gòn vắng
 
8) Lần đầu tiên tự cho mình viết 1 chút gì đó "lãng đãng tháng 6 Sài gòn" .
[color=darkblue:bd7dd24587]Sài gòn nắng, Sài gòn mưa.
Tháng 6 đang vào mùa mưa nên trời mưa to vào những buổi chiều u ám.
Buổi trưa đang nắng ong ong là thế vậy mà chỉ cần chớp mắt là mây đen và mưa vần vũ. Chạy xe dưới hàng sao, hàng hoa dầu xoay xoay trong gió, hàng me xanh mát trái chín lúc luỷu lá vàng rơi rơi như hoa trên tà áo dài, hàng điệp vàng ven sông, hàng phượng vĩ cháy đỏ… thấy cái nắng Sài gòn dịu đi nhiều lắm. Chiều qua, mưa nhỏ thì thầm trên con đường ấy vẫn không dừng lại mặc áo mưa mà vẫn chạy xe dưới làn nước thoảng bay. Sài gòn, Ừ, Sài gòn đấy.[/color]
DSC01728.jpg


[color=darkblue:bd7dd24587]Ngang qua sân trường không quen thuộc, thấp thoáng sau khung cửa lớp bóng áo trắng của ngừơi Thày đang dạy dỗ các em học sinh, nắng trưa gay gắt hay màu hoa phượng cháy bỏng mà hình như có một ánh mắt cô học trò bé bỏng không tập trung nghe lời Thày giảng đang vẩn vơ mơ mộng đâu đâu? [/color]
Picture407.jpg


[color=darkblue:bd7dd24587]Con đường nhỏ sau lưng Nhà hát Thành phố vẫn ngập tràn nắng trên cành me cao tít, người qua lại không ngừng, nắng vẫn thế, lá vẫn thế, chỉ có giọt thời gian không ngừng chảy. Me ơi, me có biết ai đang đi qua nơi này không ? Tớ đấy...[/color]
DSC01723.jpg
 
8) Hứng làm vài đường lả luot về mùa mưa.
[color=darkblue:a518b57a2b]Giọt nước mắt của trời.[/color][color=darkblue:a518b57a2b]
Một đợt áp thấp lại đổ vào thành phố. 5, 6 giờ sáng trời bàng bạc ngái ngủ vì chiều tối hôm trước thường có mưa. Tối qua, có ai đó hỏi trong các loại mưa bạn thích mưa nào nhất. Trời đất, mưa thì có bao giờ ai thích đâu nhỉ. Mưa khiến trời sa sầm sập nặng như chì, đất ẩm thấp lầy lội , người có diện đẹp đến mấy cũng không ma nào thèm ngắm. Nói vậy chứ mưa cũng có cái hay của nó.
Lá oằn lên chịu hạt mưa rơi . Sau cơn mưa, còn đọng lại giọt nuớc mắt của trời.
Buổi sáng trời mát hơn, mùi cỏ mới cắt xén tỉa tót ở công viên bốc lên ngai ngái làm nhớ về tuổi thơ. Gió thổi làm mặt hồ gợn sóng. Nhìn và liên tưởng đến màu sáng trắng dễ chịu làm sao.
Tháng 7 mà gió xao xác như chim về tổ. Một chút như là mùa thu Sài gòn. Sài gòn cũng có 4 mùa nếu tính chi li ra đấy .[/color]
Picture520.jpg
 
Back
Top