Tạp chí "Liên xô ngày xưa"- Phần 2

ALEX nói:
Ông giáo:"Ah, thằng này giỏi, đưa sổ điểm đây" và cho ngay con 5 ngay trong nhà ăn, kết quả anh bạn tôi không cần phải học trả thi cái môn là nỗi kinh hoàng cho hầu hết mọi sinh viên.

hungmgmi nói:
Ký luôn vào Zachotka, cái này cánh sinh viên khoái nhất, gọi là avtomat phải không đc bác sĩ tâm lý?
Bọn này cũng được các giáo ký avtomat một số môn, nhưng được giáo ký avtomat ngay trong Bufet thì đúng là chuyện hy hữu, chưa nghe thấy bao giờ.

Ký trong nhà ăn đúng là hy hữu thật. Bọn em cũng được giáo ký avtomat cho mấy lần, nhưng chủ yếu là ký cho cả lớp. Duy nhất có mấy lần bọn em được ký riêng avtomat cho môn thể dục, trong đó đặc biệt nhất là môn bơi. Chả là bọn em được mấy bác năm trên mách cho, thế là đến phụng phịu với giáo dạy bơi rằng chúng em dân Châu Á, tôn giáo của chúng em ko cho phép con gái mặc đồ bơi, nên chúng em ko thể học tập môn ấy được ạ. Xin cô avtomat cho chúng em. Giáo nghe xong có vẻ rất thông cảm, lại còn gọi điện trực tiếp lên Dekan ngoại quốc kể lể rằng khổ thân mấy cô bé Việt Nam quá, chúng nó ko đựoc mặc đồ bơi, nếu ko ký zachot cho chúng nó môn bơi thì làm sao đủ điều kiện trả ekzament bây giờ. Hi, được sự đồng ý của Dekan ngoại quốc, bọn em có ngay chữ ký của giáo thể dục vào Zachotka. Nghĩ lại cũng thấy vui vui, Dekan ngoại quốc hè nào cũng nhắn nhủ bọn em lên lấy puchiopka đi nghỉ mát ở biển, thế mà tin ngay được chuyện ko cho mặc đồ bơi. Hú vía. :D Mà có khi nhiều bác gái ở NNN cũng áp dụng chiêu này rồi chứ chả chơi. Các bác năm trên của trường em chắc cũng học mót cái "mánh" này ở đâu đó thôi chứ chả phải tự nghĩ ra đâu.
@bác nthach1: Cách lấy link trực tiếp ở site bằng URL thì phụ thuộc vào họ, nếu họ gỡ ảnh đó thì link cũng hỏng luôn. Tốt nhất là bác vào photobucket.com đăng ký tài khoản bác ợ.
 
Sao trường bọn tớ chẳng phải trả zatriot môn bơi gì Shezhinca ạ, tớ nhớ không lầm thì môn thể dục được miễn hoàn toàn luôn. Có lẽ nhìn bọn Việt nam "còi" thế nên không nỡ...

Mùa hè đến rồi, mấy hôm rồi HN nóng nực quá, các bác nói chuyện bơi làm tớ thèm thế. Bác Phuongnn, bác Bí ơi (bạn bơi cũ :lol: ), các bác NNN ơi, hôm nào làm quả offline dưới nước như cách đây 2 năm nhé.
 
hungmgmi nói:
:lol: :lol: Ký luôn vào Zachotka, cái này cánh sinh viên khoái nhất, gọi là avtomat phải không đc bác sĩ tâm lý?
Bọn này cũng được các giáo ký avtomat một số môn, nhưng được giáo ký avtomat ngay trong Bufet thì đúng là chuyện hy hữu, chưa nghe thấy bao giờ.

Mình cam đoan chuyện sảy ra với mình hy hữu hơn cả:

Năm đó có môn học, hình như tên gọi là “Kế hoạch hóa nền kinh tế quốc dân CCCP” thì phải. Tuy nhiên môn này không thú vị như mấy môn kinh tế vi mô, vĩ mô mà các bạn trẻ đang học đâu. Giáo trình dày cộp, toàn chữ là chữ, vài 3 dòng lại trích dẫn Lênin nói thế này, thế kia… Tóm lại cực kỳ chán, đến mức trong giờ học, 1 SV không giữ được đã bật ra tiếng ngáp. Cô giáo lập tức quay xuống: “Nếu bạn nào không hứng thú học có thể rời khỏi đây”… Bản thân mình cũng rất chăm chỉ “cúp cua” môn học này.

Cuối cùng cũng đến ngày trả thi môn đó. Mình hoàn toàn không đọc chữ nào. Mọi người nộp sổ zachёt, và cô giáo gọi 5 người một vào thi, ai xong thì ra, hết 5 người thì cô trả sổ zachёt một lượt, rồi lại 5 người tiếp tục. Mình chờ đến lượt, và thực tình cũng bắt đầu run, mặc dù trước đó luôn làm ra vẻ cứng rắn. Chờ mãi không thấy gọi… Rồi một bạn cuối của một đợt 5 người mở cửa ra, đưa sổ zachёt cho những người vừa thi. Có điều bạn đó mang ra 6 sổ, và sổ thứ 6 đưa cho mình. Mình hé mở sổ zachёt, và, không thể tin được là cô giáo đã ghi điểm suất sắc vào sổ zachёt :roll:. Đây hoàn toàn là sự nhầm lẫn của cô giáo, nhưng mình không cải chính và lẩn luôn về nhà, tự khao một bữa ra trò.:lol:

Rồi một ngày, của khóa học sau, mình bị gọi lên Decanat và hỏi tại sao bỏ thi môn đó. Mình hiên ngang mở sổ zachёt: “Tôi đã thi rồi, điểm cao hẳn hoi, chữ ký của cô giáo đây…” Ông trưởng Decan ngẩn người, và phải ghi lại sổ sách… 8)
 
Rừng nói:
Sao trường bọn tớ chẳng phải trả zatriot môn bơi gì Shezhinca ạ, tớ nhớ không lầm thì môn thể dục được miễn hoàn toàn luôn. Có lẽ nhìn bọn Việt nam "còi" thế nên không nỡ...
Hồi học dự bị ở Minsk tớ hết cả hơi vì các zachot môn thể dục. Mùa đông là quả trượt tuyết (hí hí...chuyện anh Lào Sixonsay là có thật), còn mùa hè là aerobic -- mệt muốn đứt hơi. Lão thầy đẹp trai như tài tử điện ảnh Mỹ, thế mới chết người.

Gần mười năm sau, trong một lần làm phiên dịch công chuyện làm ăn cho các bác Liên Xô từ Minsk đến Xí nghiệp Thảm len Đống Đa, tớ gặp lại bác thầy đẹp trai ngày xưa, giờ là một doanh nhân bụng phệ (nhưng mà quả đầu chưa hói, trông vẫn đẹp trai). Thầy chả nhận ra tớ, chỉ nói rằng: Ừ, có mấy năm tôi phụ trách môn giáo dục thể chất ở khoa dự bị đó thật. Học sinh nước ngoài nhiều lắm, nhất là học sinh Đông Nam Á. Hix...
Rừng nói:
Mùa hè đến rồi, mấy hôm rồi HN nóng nực quá, các bác nói chuyện bơi làm tớ thèm thế. Bác Phuongnn, bác Bí ơi (bạn bơi cũ ), các bác NNN ơi, hôm nào làm quả offline dưới nước như cách đây 2 năm nhé.

Tớ ủng hộ đề nghị offline dưới nước của bà Rừng, hè hè :D
 
Đến bây giờ em cũng cóc nhớ là sao mà bọn em thoát môn thể dục. Năm thứ nhất bị bắt đi trượt tuyết ngã đến bung cả khóa quần Kingjo Thái rởm, đến các năm sau thì không hiểu sao chả thấy chúng nó gọi đi học nữa. Hay là bọn nó thấy thương mấy thanh niên còi cọc quá nhỉ? :roll:
 
Bọn mình hồi đó lại gặp may. Mới buổi đầu tiên cái ông giáo hỏi ngay :"Đứa nào đánh bóng bàn được không?". Ở nhà thì trình độ của mình chả được xếp vào hạng gì cả nhưng cũng giơ tay, đánh thử với ông giáo lới ngớ thế nào lại thắng được 1 séc. Thế là được зачет автомат ngay rồi còn gì. Lâu lâu ổng còn rủ đi tham gia giải gì đó của trường, vừa chơi vừa có tiền...
 
[color=darkred:eb5efb8b7f][size=18:eb5efb8b7f]Về phép[/size][/color]

Hàng năm, trường MGMI chúng tôi vẫn tụ tập nhau đều đặn 2 lần chính thức: Ngày Chiến thắng 9/5 và Cách mạng tháng Muơì Nga 7/11. Mỗi lần tụ tập, bao giờ Hungmgmi cũng khúm núm đứng lên:"Dạ, bây giờ anh Minh đơn vị trưởng sẽ phát biểu ý kiến...". Mấy đứa con nít được đi ké theo tròn xoe mắt: "Đơn vị trưởng là gì? Con tưởng ngày xưa bố đi học chứ có phải đi bộ đội đâu ạ". Đúng rồi, bố đi học các con ạ, nhưng ở Liên xô ngày xưa người đứng đầu "cụm" lưu học sinh, nghiên cứu sinh trường nào cũng đều được gọi là đơn vị trưởng, nghe như là trong quân đội. Đã thế, về nước nghỉ hè, nghỉ đông, cũng được ai nấy gọi tuốt thuốt luốt là về phép. Về phép đấy nhé, chẳng giống trong quân đội là gì.
Chẳng biết các vị khác ra sao, chứ hồi Hungmgmi sang Nga thì ngây ngô và...non nớt lắm. Ở cùng phòng với một cậu tên Vinh, mấy tháng đầu hai thằng cứ ôm hai gối, mạnh ai nấy khóc tu tu vì...nhớ nhà. Khóc thành tiếng, rồi còn nấc lên hẳn hoi đấy nhé. Hai thằng hùng hục ngồi viết thư, rồi hôm nào đi học về cũng lượn qua bàn để thư báo tầng một xem trong đống phong bì đen nhẻm từ nhà gửi sang có thư của mình hay không. Những năm giữa thập kỷ 80 thế kỷ trước, thư từ giữa 2 nước nhiều khi tháng trời mới đến nơi. Thời đó, hầu như không nhà ai có điện thoại, trừ nhà mấy ông quan chức. Không nhận được thư, không a lô được về nhà, lòng ai cũng mong đến dịp hè hết năm thứ ba, được về phép Việt Nam theo tiêu chuẩn.
Trầy trật lắm thì cũng đã hết năm thứ ba.Ura! Sắp được về với bu rồi. Các giấy tờ đã hòm hòm, vé máy bay đã đâu vào đấy. Nhưng đó chưa phải là vấn đề chính. Mối lo to nhất của những thằng sinh viên về phép thời kỳ này là mang cái gì về, mua ở đâu với giá bao nhiêu để về Việt Nam bán lấy tiền trang trải cho chuyến đi.
Những năm này, Gorbachev lên cầm quyền đã cho người dân Liên xô làm quen với nhiều khái niệm mới. Bên cạnh những Perestroika-Cải tổ, Demokratia-Dân chủ, Glasnost-Công khai, Chelovecheski faktor-Yếu tố con người...người dân Nga lại bắt đầu làm quen với khái niệm Defitsit-Khan hiếm. Nói một cách hình ảnh, đây là thời kỳ của những dòng người xếp hàng trước mọi cửa hàng, của những quầy hàng trống rỗng...Có ý định về phép hè này, các cô cậu sinh viên chúng ta đã sớm lo xa từ trước đó nửa năm. Có đứa nhờ bạn các thành phố xa mua hộ ít áo bay, có đứa nhờ mua ít thuốc tây Eritromisin(mua vỉ xanh hay hơn vỉ vàng đấy nhé), rồi mua dây moay xo...Tôi vốn ghét nhờ vả, nên vào mùa đông của năm thứ ba, sau giờ học lại lụi hụi chui lên các chuyến tàu hỏa chạy điện (elechtrichka)ra ngoại vi thành phố. Xuống một bến bất kỳ, rồi lủi thủi cuốc bộ đi tìm một cửa hàng nào đó tăm tia xem có mua được cái gì không. Ra ngoại vi là để đỡ chạm mặt thường xuyên với anh chị em ta, vốn đông đảo và thường không biết tiếng, lại hay ầm ĩ nên bị các nhân viên bán hàng Nga nhìn bằng nửa con mắt. Cái thời lạ thế, mua hàng cho mà bị ghét mới lạ. Cứ thế, cứ thế nhiều lần vào những ngày lạnh giá mùa đông, một tay là diplomat đựng sách vở, còn một tay là một chiếc túi đựng thứ gì đó mới mua được. Đến cuối năm học, hàng của chú kiến tha về cũng đã hòm hòm. Ra một cửa hàng UNIVERMAG gần đó, gãi đầu bứt tai mua một thùng giấy toalet rỗng, mua một cuộn dây gai trắng và bắt đầu đóng thùng. Nếu bạn nghĩ đây là công đoạn đơn giản thì đã nhầm to. Đóng thùng giấy để về phép là cả một nghệ thuật mà tôi học mãi mới xong. Nhét cái gì vào phía dưới, nhét xung quanh, chèn như thế nào để tiết kiệm thể tích...Và nữa, khoản buộc dây với là kỳ công. Phải buộc sao đó để cuối cùng chòi ra 4 đoạn dây ở 4 góc, rồi dùng một sợi dây nữa luồn qua 4 góc đó để thắt chặt. Đóng xong hàng rồi, phải uớc lượng xem "nó" có bị dư 20 kg không, nếu thừa cân thì "toi". Đến sân bay, nhìn quanh quẩn, đâu đâu cũng thấy toàn thùng giấy toa lét của anh chị em ta, sinh viên cũng như công nhân lao động. Khi cái thùng các tông chằng chịt no tròn đã chui qua máy soi, nếu chú hải quan thấy nghi ngờ bắt mở ra kiểm tra thì chỉ việc giật cái dây trên cùng ra là xong. Chú hải quan Liên xô tha hồ vục tay vào thùng, bới móc săm soi đồ đạc, vứt lại cái bàn là hay đống thuốc tây, đôi cái áo bay...xong là ta phải nhanh chóng đóng thùng lại được ngay, xiết chặt sợi dây cho chắc chắn. Tạm thở phào được một cái, mặc dù trong bụng lẩm bẩm căm "thằng hải quan Liên xô" dã man vứt lại đồ. Một tay cầm hộ chiếu, tay kia một túi lưới căng phồng nào lật đật, nào búp bê.., đầu mướt mải mồ hôi ta lên máy bay IL-86 về với mẹ.
Về đến nhà, sau những cú ôm hôn chằm bặp thằng cu con béo trắng vì ăn cơm Tây là bố mẹ phải đón ngay mấy "thợ mua hàng" kéo đến. Không hiểu sao, bằng cách nào mà họ xuất hiện nhanh thế. Họ mua hết các thứ bên trong cái thùng các tông giờ đã dúm dó thảm hại nằm ở góc phòng. Giờ, sau 20 năm ngẫm lại, mới thấy thương cho mình, cho bố mẹ mình và cho cả đất nước ở thời kỳ đó. Các cô cậu sinh viên tha về đủ thứ từ Liên xô vĩ đại, nào bàn chải đánh răng, thuốc đánh răng Pepsodent, dao cạo râu, ca cao hiệu Zolotoi Iarlyk, chục chiếc dây moay xo, vài cái bàn là hoa dâu, tút thuốc Gallant Ấn độ...Cứ như một mẹt hàng xén. Lạ cái là đồ gì cũng bán được, thế mới hay. Cái thùng hàng dúm dó, chiến lợi phẩm của những ngày mua hàng dưới tuyết lạnh sau giờ học của tôi cũng được các thợ buôn Ngã Tư Sở nhanh chóng thanh toán. Được tí tiền, mẹ mua cho ông con cái xe đạp Eska của Tiệp màu xanh đạp đi loăng quăng. Cuối hè, bố mẹ bù vào thêm ít tiền, lên Hàng Ngang Hàng Đào mua ít hàng sang cho ông con bán lấy ít tiền dằn túi.
Bây giờ, nhìn những cô cậu sinh viên về nghỉ hè mà không khỏi chạnh lòng nhớ đến cái thời ngày xưa. Các bạn sinh viên ngày nay túi xách valy xịn, bóng loáng, đi lại đường hoàng không thèm khệ nệ tay xách nách mang. Họ ra sân bay, vào cửa hàng miễn thuế, xùy đô la mua mấy chai rượu, hộp kẹo, lọ nuớc hoa...về làm quà, y hệt như cánh sinh viên tư bản đã làm ở Liên xô mấy chục năm về trước. Mừng quá cho các bạn sinh viên du học thời nay, mừng lắm.
Sau này, tôi cũng cố về phép được một chuyến nữa. Lúc này đất nước Liên xô đã rão rệ ra rồi. Để kiếm tí đồ về phép, tôi bay từ Matxcơva xuống Leningrad và ngược lại mà cũng chẳng có ma nào buồn hỏi visa. Có lẽ đó là chuyến bay cuối cùng của tôi trên đất nước Liên xô rộng lớn.
Về phép, admin virus đang học ở Nga đã có lần tỏ vẻ ngạc nhiên khi nghe Hungmgmi nói 2 từ đó. Về phép của sinh viên thời cải tổ nó là như thế đó, chú mình ạ...
 
Những câu chuyện của các anh chị hay quá. Nó gợi nhớ những gì đã gắn bó thân thương một thời trẻ trung, nhiệt tình và cả .. ngớ ngẩn.
TLV nói:
...
Mình hé mở sổ zachёt, và, không thể tin được là cô giáo đã ghi điểm suất sắc vào sổ zachёt :roll:. Đây hoàn toàn là sự nhầm lẫn của cô giáo, nhưng mình không cải chính và lẩn luôn về nhà, tự khao một bữa ra trò.:lol:
Rồi một ngày, của khóa học sau, mình bị gọi lên Decanat và hỏi tại sao bỏ thi môn đó. Mình hiên ngang mở sổ zachёt: “Tôi đã thi rồi, điểm cao hẳn hoi, chữ ký của cô giáo đây…” Ông trưởng Decan ngẩn người, và phải ghi lại sổ sách… 8)
Lớp em cũng có một trường hợp tương tự như bác: không vào trả thi, nhưng vẫn được ký sổ. Người Liên xô xưa quả thật là rất thật thà, bác TLV nhỉ! Nếu là Giáo Việt, có lẽ ông/bà ấy sẽ .. trắc nghiệm 1 vài vấn đề nhỏ liên quan, và như thế, sẽ "lòi đuôi" ngay, phải không bác? hihi ... :D
Tại vì đã từng là học trò mang danh "nhất qủy nhì ma, thứ ba .." mà, cho nên rành mấy vụ này lắm! Sau này là cô giáo, em đã thử lại chính các câu hỏi đó khi có cô cậu HS vốn học kém mà vớ được điểm cao... thế là hết chạy! hihihi :lol:
 
tykva nói:
Sixonsay là sinh viên Lào học cùng khóa dự bị ở Minsk với tôi vào những năm đầu thập kỷ 80, thời kỳ mà cuộc sống ở thành phố nhỏ êm đềm này nói chung không khó khăn lắm, nhưng quần bò, giầy thể thao... nhập ngoại vẫn còn là của hiếm. Sinh viên nước ngoài học tập ở đây được cấp giấy phép nhập các mặt hàng này qua đường bưu điện "cho nhu cầu cá nhân" - đấy là trong giấy viết thế.

Sixonsay hơn tôi một tuổi, nhập học tại khoa dự bị cùng ngày với tôi. Thực ra chuyện đó là hoàn toàn tình cờ, vì đúng vào ngày hôm đó cả hai đoàn học sinh Việt Nam và Lào có tới cả hai ba chục người cùng đến Minsk, vậy thôi. Cho nên thoạt đầu tôi cũng chả để ý đến anh chàng rất trầm tính ít nói ấy, nếu như một tháng sau đó anh đơn vị trưởng Việt Nam không làm như tình cờ bảo tôi kèm với một cái nháy mắt nhiều ẩn ý:

- Này, em bé, Sixonsay nó quan tâm đặc biệt đến em đấy.

Quan tâm thì đã sao nào. Tuy nhiên, vì câu nói ấy mà tôi không thể không nhận ra chàng trai ấy luôn nổi bật trong đám lưu học sinh Lào. Anh cao lớn, có gương mặt rất hiền và rất đẹp, nụ cười tươi phô hàm răng đều trắng như ngà, chơi thể thao rất khá, đàn hát cũng cừ và tất nhiên trên sàn disco luôn thu hút sự chú ý của các cô gái.

Thời gian trôi. Chả hiểu tại sao Sixonsay luôn có mặt bên tôi, lặng lẽ quan tâm đến tôi trong các hoạt động ngoại khoá. Anh cố tìm cách để được nhảy cùng cặp với tôi trong điệu nhảy dân gian Nga, chơi cầu lông cùng tôi trong giờ thể dục, đón đường khi tôi đi cửa hàng thực phẩm về, xách hộ những túi khoai tây hay gạo nặng trĩu. Anh thường nhận lời cảm ơn của tôi với nụ cười bẽn lẽn. Nụ cười của anh làm tôi bối rối. Tôi bắt đầu lo sợ đến một lúc phải nói "Không" với chàng trai đáng yêu này. Tôi hoàn toàn chưa sẵn sàng cho một tình cảm lớn xuyên quốc gia, bất chấp mọi khác biệt về ngôn ngữ, văn hoá, phong tục tập quán và nhiều phức tạp khác nữa đâu. Còn chẵn một tháng nữa tôi mới tròn 18 tuổi.

Học kỳ một kết thúc. Ngày nghỉ đông đầu tiên chúng tôi được nhà trường tổ chức đi trượt tuyết ở ngoại ô thành phố. Sinh viên nước ngoài, nhất là sinh viên châu Á, háo hức mong chờ chuyến đi này lắm. Thanh niên ham vui, thích tất cả những gì mới lạ mà.

Nhận giày, bàn trượt và gậy từ kho của trường, tôi hăm hở bước ra. Sixonsay đã chờ tôi ngay cửa, nhấc cả bó đồ của tôi đặt lên vai mình. Vậy là suốt quãng đường đi tôi chỉ có mỗi việc tung tăng với hai tay không.

Sau những phút lúng túng đầu tiên với đôi bàn trượt dài ngoẵng, lại thêm hai cây gậy cao ngang đầu, ít nhiều mọi người đã có thể đi lại được. Khắp rừng vang lên những tiếng cười vui khi có ai đó ngã, tiếng xuýt xoa thán phục khi thầy hướng dẫn thực hiện một động tác đẹp, tiếng reo hò cổ vũ khi mọi người lần lượt lướt đi một cách thuần thục hơn. Tôi cũng say mê với trò chơi mới lạ, và như mọi ngày, bên tôi vẫn là Sixonsay...

Thời tiết đẹp như góp thêm cho thành công của ngày dã ngoại. Tôi mê mải lướt đi, chỉ còn nghe tiếng tim mình đập, và ngay bên cạnh, nhịp thở của Sixonsay cũng gấp gáp hơn.

Đột nhiên tôi nhận ra chúng tôi đã tách ra xa mọi người quá. Chúng tôi chỉ còn lại một mình giữa rừng và tuyết trắng mênh mông. Tôi dừng lại, cảm thấy ngượng ngùng vì lần đầu tiên chỉ có chúng tôi bên nhau. Chàng trai Lào như đẹp hơn với đôi mắt sáng rực niềm vui, đôi má đỏ hồng vì lạnh...

Anh bối rối nắm tay tôi, thì thầm khe khẽ, và dịu dàng nhìn thẳng vào mắt tôi. Tôi ngợp trong ánh sáng của đôi mắt ấy, và tôi sợ... Anh nói bằng tiếng Việt:

- Em gái ơi! Em cho anh giấy phép nhận hàng của em quý này nhé...

Ôi không, đã rõ là tôi sinh ra không phải cho một tình cảm lớn xuyên quốc gia, bất chấp mọi khác biệt về ngôn ngữ, văn hoá, phong tục tập quán và nhiều phức tạp khác mà. Tôi đã tròn 18 tuổi được một tháng...

Tối thứ 7,cháu ngồi ở nhà và lướt nét, hi hi hi, sao lại có câu chuyện "lãng mạn" thế này :lol: :lol: :lol:
 
Snhezinca nói:
Ký trong nhà ăn đúng là hy hữu thật. Bọn em cũng được giáo ký avtomat cho mấy lần, nhưng chủ yếu là ký cho cả lớp. Duy nhất có mấy lần bọn em được ký riêng avtomat cho môn thể dục, trong đó đặc biệt nhất là môn bơi. Chả là bọn em được mấy bác năm trên mách cho, thế là đến phụng phịu với giáo dạy bơi rằng chúng em dân Châu Á, tôn giáo của chúng em ko cho phép con gái mặc đồ bơi, nên chúng em ko thể học tập môn ấy được ạ. Xin cô avtomat cho chúng em. Giáo nghe xong có vẻ rất thông cảm, lại còn gọi điện trực tiếp lên Dekan ngoại quốc kể lể rằng khổ thân mấy cô bé Việt Nam quá, chúng nó ko đựoc mặc đồ bơi, nếu ko ký zachot cho chúng nó môn bơi thì làm sao đủ điều kiện trả ekzament bây giờ. Hi, được sự đồng ý của Dekan ngoại quốc, bọn em có ngay chữ ký của giáo thể dục vào Zachotka. Nghĩ lại cũng thấy vui vui, Dekan ngoại quốc hè nào cũng nhắn nhủ bọn em lên lấy puchiopka đi nghỉ mát ở biển, thế mà tin ngay được chuyện ko cho mặc đồ bơi. Hú vía. :D Mà có khi nhiều bác gái ở NNN cũng áp dụng chiêu này rồi chứ chả chơi. Các bác năm trên của trường em chắc cũng học mót cái "mánh" này ở đâu đó thôi chứ chả phải tự nghĩ ra đâu.
@bác nthach1: Cách lấy link trực tiếp ở site bằng URL thì phụ thuộc vào họ, nếu họ gỡ ảnh đó thì link cũng hỏng luôn. Tốt nhất là bác vào photobucket.com đăng ký tài khoản bác ợ.
Cười ngất ngây vì đọc cả 2 phần của "Tạp chí Liên Xô ngày xưa" :lol: :lol: , bác Snhezinca , các bác láu cá thật đấy :lol: :lol: :lol:
 
[color=darkred:fe6e671cd4][size=18:fe6e671cd4]Eo ơi, ngượng chết đi được...[/size][/color]

Hồi nhỏ, hungmgmi có nhiều dịp được đi theo các chú trong Đoàn điện ảnh Công an vũ trang đi các nơi chiếu phim phục vụ nhân dân. Một chiếc xe ô tô tải có mui, gắn vào bên cạnh mấy cái sào, hai máy chiếu phim, lổng chổng mấy hộp phim tròn, một cuốn thuyết minh thường đánh máy bằng giấy pơ-luya..., cả đoàn lên đường. Đến một sân kho hợp tác xã nào đó là hạ trại. Hai cây sào to được dựng lên, cố định bằng mấy sợi dây thừng néo xuống đất. Tấm phông trắng viền đen được căng ra bằng hai cây sào trên và dưới kéo lên thẳng căng ...Tiếng loa truyền nghe xúc động, náo nức:"Kính mời bà con tối nay đến sân kho HTX xem phim. Tối nay chúng tôi sẽ chiếu phục vụ đồng bào bộ phim XYZ-phim truyện màu, chiến đấu 2 tập của Liên xô...". Tối, cả sân kho chật ních người là người. Tiếng máy quay xè xè, người thuyết minh mắt nhìn màn ảnh, miệng đọc chữ, tay giở cuốn thuyết minh loạt xoạt...Đến những cảnh các diễn viên "ngửi" mồm nhau thắm thiết, các ông bố bà mẹ giả vờ ngó lơ đi chỗ khác, tay bịt mắt thằng con chẳng hiểu mô tê gì cả. Ngượng chết đi được, ai lại hôn nhau sỗ sàng, bạo dạn như thế. Phim Liên xô còn đỡ, chứ vớ phải mấy "anh" Ba lan, Tiệp khắc...cảnh hôn nhau còn gớm ghê, tức là lâu và sâu hơn nhiều. Cái thời đó, chuyện hôn hít nhau thôi, chứ chưa nói đến cảnh hở hang đâu trên phim ảnh đã là một cái gì đó quá lắm. Ngày xưa, hình như ta nhập phim các nước XHCN sau khi duyệt sơ qua là giao béng cho các đơn vị có chức năng chiếu phim, như là để họ duyệt phát nữa rồi chiếu cho bà con. Phim chiến đấu thì khỏi nói rồi, lập trường tư tưởng miễn chê, nhưng phim tình cảm tâm lý thì phải cẩn thận, kéo kiếc phải mài cho sắc nhé. Hungmgmi vẫn nhớ ở Đoàn điện ảnh công an vũ trang vào cuối thập niên 70,lịch chiếu phim để duyệt thường tiến hành vào sáng thứ ba hàng tuần(Cái phòng duyệt phim đó ngày nay hình như là khu chụp X-QUANG của bệnh viện 19/8 Bộ công an thì phải). Mấy bộ phim XHCN như Với cả tâm tình, Cánh cửa mở rộng, Chiếc cầu treo...cái thằng trẻ con là hungmgmi đã được háo hức tò mò xem ở đó. Kể vòng vèo như vậy là để biết ngày xưa, ta đã kiểm duyệt phim của phe ta cũng nghiêm túc ra trò, tránh những cảnh "nóng" quá ra làm băng hoại đạo đức của mọi tầng lớp nhân dân đang hăng hái xây dựng một nền văn hóa XHCN lành mạnh.
Thật ra, ta cẩn thận hơi quá, vì chính các ông anh phe ta cũng đã kiểm duyệt ghê lắm ngay tại đất nước họ. Ví như phim Liên xô, kể cả Tâm lý xã hội đấy, đố các anh tìm ra mấy cảnh "nóng" xem nào. Vậy nên vào những năm cải tổ, cái câu "Ở Liên xô không có sex" cứ liên tục được nhắc đi nhắc lại như thêm một lần nữa khẳng định sự trong sáng và nghiêm túc của nền văn hóa Xô viết. Các "bố" nhắc là nhắc thế cho nó có, chứ thực ra trong điện ảnh Xô viết đây đó cũng đã có sex rồi, tất nhiên là "nhẹ nhàng em đẩy xe hàng" thôi.

Xin nhắc đến một cảnh tương đối "bạo" trong bộ phim trứ danh Matxcơva không tin vào những giọt nước mắt-bộ phim duy nhất của Liên xô đã "xơi" được giải Oscar của Mỹ. Đó là cảnh chú Gosha (do Batalov đóng) và nữ giám đốc tên gì quên rồi (do Vera Alentova đóng) đang vật nhau trên giường thì con gái về. Nàng vội vàng khép chiếc áo khalat lại, và khán giả vẫn kịp nhìn thấy một phần cặp tuyết lê của nữ giám đốc, thế mới hay :lol: . Đáng nể nữa đạo diễn phim này chính là chồng của Alentova:

2.jpg


Đấy là phim của cuối thập niên 70, đầu thập niên 80, khi cánh cửa của Liên xô với phương Tây vẫn "im ỉm khóa". Anh Gorbi lên nắm quyền năm 1985, cho phép đổi mới cải tổ tất cả. Trong các năm 87-88, một loạt các phim mới ra đời gây sốt với các cảnh nóng không kém gì phim tư bản. Đi tiên phong là phải nhắc đến "em" Natalia Negoda với bộ phim Vera bé nhỏvới các cảnh "nuy" 50% xuất hiện với mật độ khá dày. Báo chí bốc lên, gọi đây là "biểu tượng sex" của điện ảnh Liên xô. Xem này, ghê đấy chứ:

26.jpg


Nhưng, cũng thật ít người biết rằng trước đó, vào năm 1987, Negoda đã từng "cởi" trong một bộ phim nghiêm túc, khá hay "Ngày mai đã là chiến tranh" của đạo diễn Iuri Kara:

24.jpg


Cũng trong những năm này, hungmgmi đã đi xếp hàng dài cả cổ mới đi mua được vé bộ phim nói về tệ nạn gái điếm dành cho khách nước ngoài có tên "Interdevochka". Phim này cũng có những cảnh..e hèm...tương đối nóng, bụng bảo dạ các đồng chí Liên xô dạo này tiến bộ gớm. Sau này, dần dần lưỡi kéo kiểm duyệt của cơ quan văn hóa Liên xô cũng cùn đi theo những biến động chóng mặt của thời cuộc. Các diễn viên bây giờ tư duy cũng thoáng hơn truớc. Đến nàng Irina Alferova-hoa hậu của điện ảnh Xô viết cũng "cởi mở" cùng Valentin Gaft-gã móm sều trong phim "Trò tiêu khiển ban đêm" năm 1989. Rồi cũng trong năm này, "Yêu theo kiểu Nga" cũng lôi khán giả đến rạp bằng thân hình gợi cảm của Olga Egorova:

7.jpg


Khán giả Việt Nam chắc không lạ gì bộ phim Đội bay, và chắc chắn là họ đã không được xem những cảnh khá sexy trong phim. Đây là một cảnh trong số đó:

35.jpg


Bây giờ, nhắc lại những cảnh sexy trong phim Liên xô thấy thật...buồn cười về một thời chưa xa. Hungmgmi không có điều kiện xem phim Việt Nam chiếu rạp hiện nay, nhưng nghe anh chị em bàn tán là có những cảnh
bạo ghê lắm, tỉ như cảnh Kim Khánh "nuy" trong Lưới trời, rồi Hà Kiều Anh và cô nào đó nữa tắm suối, rồi mấy cô trong mấy phim chân dài lưng ngắn gì gì đó nữa...Ôi, nền điện ảnh chúng ta đã tiến thật dài trong nhận thức tư duy, đã bằng Liên xô 20 năm về trước rồi đó nhé, chí ít là trong việc phô phang thân thể chị em.
Nhưng nói thật, chẳng biết các bác thế nào, chứ xem những cảnh đó, hungmgmi vẫn thấy ngượng chết đi được :lol: ...
 
bác Hùng mì nói:
Về phép, admin virus đang học ở Nga đã có lần tỏ vẻ ngạc nhiên khi nghe Hungmgmi nói 2 từ đó. Về phép của sinh viên thời cải tổ nó là như thế đó, chú mình ạ...

Thực ra cho đến bây giờ bác giải thích thì em mới vỡ ra. Chẳng gì chứ đợt vừa rồi em "về phép" ông bà, bố mẹ em nói kiểu thế đã đành. Mấy ông bạn bằng tuổi em mà cũng "về phép" như ai. Em thú thực là chẳng hiểu xuất xứ cho lắm, nhưng cứ ừ bừa, ý nghĩa của nó chắc là "về nghỉ hè" thôi. Cám ơn bác đã giải thích cho bọn em hiểu.
Nhưng nói thật, chẳng biết các bác thế nào, chứ xem những cảnh đó, hungmgmi vẫn thấy ngượng chết đi được ...

E hèm, bác cũng hay ngượng nhở ...

Khâm phục hiểu biết của bác về phim ảnh, cũng như khả năng lùng sục mấy cái ảnh ở trên kia.

Lại cảm ơn bác đã cho em mở mang ra rất nhiều.
 
Hic, bác hungmgmi mới dám post ảnh lên thế, chứ nếu là em chắc bị ban nick rùi. Cảm ơn bác đã "hé mở" cho chúng em biết thêm về Liên Xô ngày xưa. Mà cũng lạ, mấy bức tượng "do konsa" để nghìn thu trong Petergof cho hàng triệu người tới chiêm ngưỡng thì được, mà mấy cái hình bán thân trên báo chí (có cả NNN) thì bị phê phán, vậy là sao :roll: :roll: :roll:
 
Đấy là tớ cứ bạo dạn thế, chứ viết về cái vụ hay hay này mà không có ảnh minh họa thì chẳng đành :lol: . Với lại, chắc là NNN cũng không đến nỗi thiển cận đến mức không phân biệt đâu là thuần túy porno, đâu là nghệ thuật đâu bác HVNN ạ.
Nhân tiện báo thêm là bác nào ở Hà Nội muốn coi lại Vera bé bỏng-bộ phim mang tính chất "đột phá khẩu" của Liên xô thời cải tổ thì hungmgmi cho muợn nhé (không có ổ để copy DVD, tệ thế).
 
Sáng nay tôi cũng đã phải trả lời và giải thích cho một số bạn trẻ, tại sao các hình ảnh minh họa trong bài của hungmgmi trên kia được chấp nhận. Theo tôi, đó là các hình ảnh được đặt đúng chỗ, minh hoạ cho một bài viết rất tinh tế về một vấn đề tế nhị, và đó là các hình ảnh được lấy từ nguồn rõ ràng, có tên diễn viên, tên nhân vật, và tình huống cũng được chỉ rõ. Các hình ảnh đó hoàn toàn không có tính kiêu dâm, cho nên được chấp nhận.
 
[color=darkred:a0aa469252][size=18:a0aa469252]Xay đều, xay đều nào...[/size][/color]

Nghe nói đại siêu thị Metro ở Hà Nội mới mở cái thứ hai đâu dưới đường Tam Trinh hôm 19/9, thế là sáng sớm tinh mơ hôm nay lọ mọ đến xem. Siêu thị to đoành nhưng lối vào lại bé tí, mấy tay bảo vệ chưa quen việc đứng túm tụm bảo là chúng iem vẫn chưa giải tỏa được nhà dân. Cửa tự động bị hỏng nên tay bảo vệ phải chạy ra mắm môi mắm lợi lôi 2 cánh cửa cứ thích ríu vào nhau để cho mấy vị khách xông vào mở hàng ngày mới.Hơn 6 h sáng, siêu thị vắng hoe, máy lạnh chạy sâu hết cỡ nên ai nấy đều so vai rụt cổ xuýt xoa. Đến quầy dụng cụ gia đình, thấy cái cối xay thịt thân quen nằm chình ình ở đó. Vỏ màu nhôm sáng, cái tay quay, cái hình dáng ôi quen quá là thân quen. Cái Miasorubka-cối xay thịt của Liên xô, của Nga đó sao? Tiến lại để xem, hóa ra không phải. Thì ra đó là đồ của hãng Fackelmann của Đức, sản xuất tại China, giá những một trăm bẩy mươi mấy rúp, à quên, nghìn đồng Việt Nam. "Cháu Tây Đức" này nhìn kỹ thì suy dinh dưỡng hơn "cháu bé Liên xô" ngày xưa, nhưng từ ruột gan lõi xoắn cho đến hình dáng bề ngoài thì một tám một mười. Lòng phân vân chả biết ai đi thó "kiểu dáng công nghiệp" của ai.
Những tám mươi của thế kỷ trước, cối xay thịt Liên xô là một vật dụng thân thuộc trong nhiều gia đình Việt Nam. Nói cho đúng ra, thời đấy các gia đình ở nước ta kiếm đâu ra lắm thịt mà...xay, có tí nào là rán mỡ, rồi kho mặn lên ăn với cơm. Vậy nên nghĩ cũng khổ cho các "em" xay thịt Liên xô, sang Việt Nam cứ đói dài mốc cả...vỏ, thi thoảng mới được trưng dụng ra xay tí thịt làm chả viên lá lốt hoặc làm chả ăn tươi với cân bún. Nhưng bù lại sang xứ ta, các "em" lại được ăn món cua đồng thả giàn. Cái cối này mà xay cua thì "búa bổ", chẳng sợ bắn tí nào. Cố định cối xay vào mép bàn, thả lũ cua đã bị bóc mai vào và xay, xay đều. Phía đầu bên kia, tức là chỗ đầu ra ấy, từng thanh cua cỡ như cái đũa màu nâu sậm đua nhau tuôn ra. Chẳng phải giã, chẳng bắn lên quần áo, mà lại nhanh. Thao tác tí chút, ta đã có bát canh cua mồng tơi rau đay rau ngót, ăn với tí cà pháo thì đúng là "quên đi tình yêu cũ".

myasor.jpg


Cùng với những bàn là, nồi hầm, phích đá..., cối xay thịt là mặt hàng được dân ta hăng hái săn lùng bên Liên Xô để gửi theo hàng biển về Việt Nam. Theo như Hungmgmi được biết (thật ra là mới biết thôi) có 2 loại máy xay thịt mà dân ta hay "đánh" về vì bán dễ. Đó là loại cối xay giá 5,5 rúp và 6,5 rúp. Các loại cối xay này đều có vỏ bằng hợp kim nhôm trông khá bắt mắt. Như đã nói, cái dạo ta còn bao cấp, cái cối xay thịt khá là hữu dụng. Chứ nay vào nền "kinh tế thị trường", các bà nội trợ quả là sướng không để đâu cho hết. Mua thịt ở chợ, bà bán hàng nào chả có cái máy xay thịt chạy bằng "mô-tơ", sẵn sàng xay miễn phí cho khách hàng. Còn nếu muốn xay thịt ở nhà, đã có cối xay thịt điện rẻ của Tàu, chơi sang hơn thì xài đồ hiệu Moulinex, khoảng đâu bảy trăm ngàn đến triệu bạc một "chú". Vậy nên cối xay thịt Liên xô-cái Miasorubka yêu dấu của một thời lại bị tống ngay vào gầm tủ bếp, nằm ưu tư mốc xỉn đi bên những can, những chai, những lọ...và những thứ lâu lâu mới được chủ nhân dùng đến.

874_z_1.jpg

Cối xay thịt của tư bổn đời nay

Hôm lâu lâu rồi, bỗng dưng lại lang thang ra phố Nguyễn Khuyến, nơi một thời là "thánh địa" của hàng hóa Liên xô. Cô bán hàng ngái ngủ bên sạp hàng vẫn còn đó những bàn là, nồi hầm, phích đá, máy sấy dầu...đã cũ. Cô bảo em buôn hàng Nga đã 18 năm nay, rồi kể huyên thuyên về một thời oanh liệt nay đã còn đâu. Bỗng Hungmgmi nhìn thấy mấy chiếc cối xay thịt Liên xô nhôm sáng bóng, nhấc lên còn thấy cả chữ Sdelano v CCCP. Cô bán hàng cười ruồi mà bảo:"Hàng ta làm giả đấy anh ạ, giá có mấy chục". Hóa ra là vẫn còn đó một bộ phận người tiêu dùng thích tín nhiệm và sử dụng hàng Nga, chắc là do tâm lý hàng Liên xô "nồi đồng cối đá". Các cối xay thịt cũ nay cũng có giá ra trò, cối 6,5 rúp ngày xưa trả dưới 100 ngàn đồng thì đừng nghĩ đến chuyện xách về. Cô bán hàng bảo chỉ có dân "làm hàng" mới biết và mua loại cũ mà tốt này về dùng.
Cũng lại một hôm lâu rồi, lang thang vào...một trang web của Nga, có mấy chú loai choai chui vào bảo cái hợp kim nhôm làm cối xay thịt Liên xô ngày xưa là không đảm bảo cho sức khỏe người tiêu dùng và đã từng bị WHO khuyến cáo. Đọc xong rồi lầm bầm mắng trong bụng: Mấy cái chú Nga choai này chỉ được cái nói linh tinh, cả nhà anh mày và khu tập thể dùng bao nhiêu năm rồi mà có bị làm sao đâu, chỉ được cái "có mới nới cũ" là giỏi...
 
Thế những cuộn vải nylon đủ màu mà ta mua về cắt ra thành đoạn 75 -80cm bán giá 2000đồng/cái để chị em làm quai nón thì ở bên Nga nguyên nghĩa của nó để làm gì hả anh Hùng mì? Mà em cực thắc mắc là thập niên 80 đầu 90 mấy bác Tàu láng giềng tốt bụng đi đâu hết để hàng hóa Liên Xô tung hoành thị trường Việt Nam như thế nhé?
 
Câu hỏi 1 anh chịu không biết câu trả lời. Hình như họ dùng tết nơ cho trẻ con và may viền quần áo gì đó. Cái này chắc các chị em rành hơn.
A, tìm ra rồi, cái này tiếng Nga nó gọi là Лента капроновая , dùng để "оформление бантов для девочек, одежды, декоративной отделки театральных костюмов и т. д", mục đích đúng như anh đoán mò trên đây :lol: .
.
lenta24_m.jpg


Cái vụ ông Tàu thì thế này: chắc Cá Măng biết vụ chiến tranh biên giới chứ? Mãi đến năm 1991, ta với Trung Quốc mới bình thường hoá quan hệ và hàng hoá Trung Quốc mới có điều kiện thâm nhập thị trường VN. Chứ vào thập niên 80, dân ta chỉ biết dùng hàng Liên xô và Đông Âu "đánh" về thôi
 
Có phải những cái quai nón làm từ cái này không hả các bác?

lenta%20atlasn64.jpg


Nếu đúng thế thì nguyên nghĩa nó là dải băng, dải lụa, ruy băng - tiếng Nga là Лента. Họ dùng làm nhiều việc - nhưng trong đó việc mà Nina thấy có kết quả thích nhất là dùng để buộc tóc cho các bé gái - rất xinh nhé :)
 
Back
Top