dinhtuhuong nói:
Kỷ niệm
Mãi mãi suốt đời tôi không thêm khôn lớn
Cứ đắm chìm trong kỷ niệm xa xưa
Nếu kỷ niệm tôi có thể bán - mua
Thì có lẽ tôi trở nên giàu có
Chưa biết chừng tôi đã thành tỷ phú?!
Không xác xơ, nghèo khó thế này
Kỷ niệm không làm giàu - nên trắng mãi đôi tay
Kỷ niệm làm mờ hai khóe mắt...
Tôi khóc
Cho ngày xưa...
Nhưng nếu kỷ niệm có thể bán - mua
Thì có lẽ tôi trong tôi đã chết
Hạnh phúc - khổ đau cũng theo nhau trôi hết...
Tôi chỉ còn là chiếc bóng vu vơ
Kỷ niệm ơi, người mãi là giấc mơ
Để hồn thơ bắt đầu từ kỷ niệm...
Bài thơ của Bác dinhtuhuong thật là hay nên em đọc đi đọc lại mấy lần. Em không biết bình thơ nên thay vì lời bình em gửi Bác một bài thơ mà em đã đọc ở đâu đó.
[size=18:b384c63bbe]
Gửi cho ngày xưa [/size]
[color=indigo:b384c63bbe]Em không còn khóc nữa đâu anh
Giọt nước mắt vô duyên giữa dòng đời hối hả
Con đường xưa đã chia về hai ngả
Tiếc nuối làm gì cho chật trái tim em
Đã biết rằng mình không phải cho nhau
Em không hoài niệm những gì xưa cũ
Anh quên em dễ dàng thanh thản thế
Em khóc làm gì? Vô nghĩa đúng không anh?
Không hẳn rằng em đã quên anh
Em vẫn nhớ nhưng để nguyện cầu anh hạnh phúc
Chẳng phải em bao dung cũng không mong có lúc
Anh giật mình hối hận nhớ về em
Em bây giờ đã khác những ngày xưa
Người ta cho em những gì em muốn
Người ta dìu em khi em khuỵu xuống
Và chẳng bao giờ bỏ em lại giống như anh[/color]