Bà chúa thơ tình Anna Akhmatova

Chị Râu ơi, chị đã trở lại 4rum rồi đấy ạ? Đợt vừa rồi bận quá chị nhỉ :D :D :D Em còn nốt hôm nay thì xong.

Râu nói:
Kính thưa các vị, riêng em nghĩ rằng chẳng có "tay ba tay bốn" hay "anh trai em gái" gì ở đây cả đâu a. Bài này tác giả nói đến nỗi đau khổ dằn vặt trong tình yêu hoặc trong cuộc đời, và bà trách Chúa trời, cũng là trách cuộc đời đã đày đọa mình. Và брат hay сестра đơn giản chỉ là đồng loại, là những người xung quanh, là cuộc đời nói chung. Vì trong tôn giáo có 1 tội ác "đáng bị đày xuống địa ngục" là phản bội hận thù anh emi đồng đạo, giáo hữu (và cụ thể giáo hữu đấy trong tiếng Nga được gọi là брат - сестра). Xin đọc lại mạch thơ trên ạ: "Знаю: брата я не ненавидела / И сестры не предала. /Отчего же Бог меня наказывал / Каждый день и каждый час? /
Chính xác ạ. Em có hỏi lại một người Nga cách hiểu các từ брат - сестра trong khổ thơ trên, và được trả lời: phải hiểu là đồng loại, anh em đồng đạo, giáo hữu. May quá, chẳng có chuyện tình éo le nào ở đây cả :D
 
Hỡi người trai trẻ trung mạnh mẽ
Vầng dương sáng bừng mái lá xác xơ
Hãy cầu nguyện cho hồn tôi lay lắt
Khánh kiệt, bơ vơ tự bao giờ

Tôi sẽ kể bạn nghe, một khi nào đó
Với lòng biết ơn, dù sầu khổ chưa tan
Cái đêm ấy tôi lịm trong hơi ngạt,
Để sáng ra băng giá phủ tâm can

Trong đời tôi đâu chứng kiến gì nhiều,
Chỉ biết hát với mỏi mòn chờ đợi.
Tôi không hề hận thù đồng loại
Cũng chẳng khi nào phản lại người thân

Vậy cớ sao Chúa lại nhẫn tâm
Trừng phạt tôi từng giờ từng khắc ?
Hay đó chính là thiên đường hạnh phúc
Mà đáng thiên tiên dẫn dắt tôi vào ?
Cho tớ mân mê ria của mình một tý :lol:
 
Phải nói, nhờ “nhời qua tiếng lại” của các mem, với kết thúc thật hậu hĩnh bởi bản dịch thơ và lời giải thich đầy thuyết phục của Ria, bài “Помолись о нищей, о потерянной” coi như đã được hiểu khá tường tận. Mà hình như trong bài dịch Ria có viết nhầm dấu chữ “đấng” ở câu cuối thì phải? Là người đặt bài bày đặt lên bàn, Geobic rất mãn nguyện, thấy đến lúc có thể thu mâm về được rồi. Và có lời chúc mừng bác Nguyên Anh nếu lời khẩn cầu của Bác được “linh ứng”, mà nếu không được thì chia buồn đấy!
Giờ là lúc Geobic lại đặt lên mâm món ăn mới, cũng li kỳ, bí hiểm không kém những gì Geobic đã từng đặt lên bàn. Bài Vô đề của Akhmatova vớI câu đầu là Не будем пить из одного стакана.
Những gì Geobic muốn các mem làm sáng rõ:
-Đoạn đầu, cái sự “không chung” có vẻ như có sự kiêng cữ gì chăng?
-Đoạn 2: cái cô nàng và chàng trai được nhắc đến trong 2 câu đầu có đúng là đôi này hay là người thứ 3 thứ 4 khác? Và tại sao chàng trai lại là thủ phạm của tai họa dáng xuống cuộc đờI cô gái?
- Hai câu sau: О, есть костер, которого не смеет / Коснуться не забвение, ни страх. thực sự nghĩa gì.
Vì còn chưa rõ lắm những điều này, nên Geobic chưa dám dịch.
Hy vong được giải thích và được đọc những bản dịch của các Mem. Cảm ơn trước. Khi đã “thủng” sẽ dâng bài dịch của mình như một lời hậu tạ.

* * *

Не будем пить из одного стакана
Ни воду мы, ни сладкое вино,
Не поцелуемся мы утром рано,
А ввечеру не поглядим в окно.
Ты дышишь солнцем, я дышу луною,
Но живы мы любовию одною.


Со мной всегда мой верный,нежный друг,
С тобой твоя веселая подруга.
Но мне понятен серых глаз испуг,
И ты виновник моего недуга.
Коротких мы не учащаем встреч.
Так наш покой нам суждено беречь.

Лишь голос твой поет в моих стихах,
В твоих стихах мое дыханье веет.
О, есть костер, которого не смеет
Коснуться не забвение, ни страх.
И если б знал ты, как сейчас мне любы
Твои сухие розовые губы!
1913

_____________________
Cảm ơn đã đọc bài của tôi
 
***

Thôi xin đừng uống chung từ một chén
Nước ngọt lành hay rượu quý thơm nồng,
Thôi xin từ những nụ hôn buổi sáng
Và thôi đừng chung ngắm lúc chiều buông
Anh sống với mặt trời, tôi với vầng trăng
Dù hai ta chung một mảnh tình buồn.

Bạn thuỷ chung, dịu hiền luôn bên tôi mọi lúc
Và song hành bên anh cô bạn gái vui tươi.
Nỗi thảng thốt trong mắt anh tôi luôn hiểu
Anh gây ra căn bệnh của lòng tôi.
Đừng tìm thêm những phút giây gặp gỡ
Để đời mình thanh thản, người ơi.

Nhưng giọng anh sao vẫn vang trong thơ tôi
Hình bóng tôi trong thơ anh phảng phất.
Ôi, dù lãng quên hay nỗi kinh hoàng,
Cũng không đủ sức làm lửa tình lụi tắt.
Ngay lúc này đây, giá như anh biết được
Đôi môi anh thân thương với tôi đến chừng nào!

1913

Tạm thế đã. Bí luôn chung thành với trường phái dịch thơ 5 phút, nhưng nếu bác Phương không công bố bản dịch bài thơ này và cả bài trước nữa (cái bài mà bác NA xin sờ bộ ria của mình ấy) là Bí bỏ đi luôn đấy nhá, không nói chơi đâu :wink:
Hơn nữa bác Phương gian lắm, hứa góp ý về các bản dịch của Bí mà cho tới giờ đã thấy gì đâu :cry: Bác phải thực hiện lời hứa của mình đi chứ.
 
* * *

Не будем пить из одного стакана
Ни воду мы, ни сладкое вино,
Не поцелуемся мы утром рано,
А ввечеру не поглядим в окно.
Ты дышишь солнцем, я дышу луною,
Но живы мы любовию одною.


Со мной всегда мой верный,нежный друг,
С тобой твоя веселая подруга.
Но мне понятен серых глаз испуг,
И ты виновник моего недуга.
Коротких мы не учащаем встреч.
Так наш покой нам суждено беречь.

Лишь голос твой поет в моих стихах,
В твоих стихах мое дыханье веет.
О, есть костер, которого не смеет
Коснуться не забвение, ни страх.
И если б знал ты, как сейчас мне любы
Твои сухие розовые губы!
1913

...
Mình sẽ chẳng khi nào chung cốc
Nếm nước trong hay cạn chén nồng say
Sáng không thể trao nhau nụ hôn chào ngày mới
Tối cũng chẳng thể cùng tựa cửa ngắm hoa bay. (Chỗ này bịa thêm :lol: )
Nơi anh đón nắng thì nơi em thưởng nguyệt
Nối chúng mình chỉ có mối tình thơ.

Bên em có người bạn trai thủy chung, dịu ngọt,
Anh cũng vui vầy cùng bạn gái sớm hôm
Nhưng em hiểu chứ ánh mắt anh e sợ
Và với em anh cũng là nguồn cội của đau buồn
Mình không muốn những cuộc vui thoáng chốc
Thì sự bình yên kia hai ta phải giữ gìn.

Chỉ có giọng anh trong thơ em ngân hát
Và trong thơ anh hồn em ca vang.
Ôi đời này có những đống lửa thiêng
Mà sợ hãi hay lãng quên đều không sao dập tắt!
Giá lúc này, anh ơi, anh biết được
Đối với em
Nụ hôn thật của anh
Dù khô khan
Cũng quý biết nhường nào!
1913
 
Rất hoan nghênh sự hưởng ứng cực nhanh của Bi và USY, về cơ bản thì có thể hiểu được bài thơ rồi, tuy 2 bài dịch khai thác nội tâm nhân vật có khác nhau. Đó cũng là cái hay và đa dạng của việc cảm nhận và dịch thuật. Geobic mong chờ ít nhất 1 phương án dịch nữa trước khi đưa ra phương án của mình theo lời hứa mà Bí nhớ rất dai. Mà nhớ dai là khổ đấy, hay quên như Geobic bây giờ, nếu phạm vàp điều gì trọng đại người ta cũng bỏ qua cho, ai thèm chấp!
Mà Bí hiểu sai bác NA hay sao ấy. Chữ "mình" trong lời nhắn nhe rất ngắn của con người uyên thâm ấy hình như có 2 nghĩa thì phải. Và Bí đã hiểu nghĩa thẳng, là bác "xin sờ bộ ria của mình". Theo Geobic câu ấy còn có 1 ngghĩa nữa rất cong queo?!? Bác Phan thấy có phải vậy không?
 
Hưởng ứng bác Tượng Pha :lol:, bám đuôi Bí và Ria, giờ Nguyên Anh tôi cũng xin trình phương án của mình. Nhưng xin nói trước là bản dịch này chẳng thuộc thể nào cả :lol:

Riêng với bác Tạ Phương: Em chịu bác đấy:lol:

Не будем пить из одного стакана
Ни воду мы, ни сладкое вино,
Не поцелуемся мы утром рано,
А ввечеру не поглядим в окно.
Ты дышишь солнцем, я дышу луною,
Но живы мы любовию одною.

Со мной всегда мой верный,нежный друг,
С тобой твоя веселая подруга.
Но мне понятен серых глаз испуг,
И ты виновник моего недуга.
Коротких мы не учащаем встреч.
Так наш покой нам суждено беречь.

Лишь голос твой поет в моих стихах,
В твоих стихах мое дыханье веет.
О, есть костер, которого не смеет
Коснуться не забвение, ни страх.
И если б знал ты, как сейчас мне любы
Твои сухие розовые губы!

Ta sẽ không cùng uống chung một cốc
Dù nước suông, hay rượu ngọt, nhé anh
Đừng hôn nhau mỗi buổi sáng trong lành
Mỗi chiều đến đừng cùng nhìn qua cửa
Anh thở mặt trời, mặt trăng em thở
Nhưng chỉ một cuộc tình nuôi sống hai ta.

Với em, anh thủy chung, dịu ngọt
Bên anh, em vui nhộn nhường nào
Nhưng em thấy mắt anh nhìn hoảng hốt -
Anh chính người có lỗi khiến em đau
Vậy chúng mình hãy thôi tìm đến nhau
Và giữ cho nhau sự bình yên chưa mất.

Nhưng giọng anh trong thơ em vẫn hát
Trong thơ anh vẫn thấp thoáng hình em
Bởi ngọn lửa không thể nào lụi tắt
Trước nỗi kinh hoàng, trước lãng quên!
Giá giờ này, anh biết rằng, em nhớ nhất
Đôi môi anh cháy bỏng lửa hồng!
 
Có lẽ giờ trình làng đã tới,vì bác NA đã chiếu tướng rồi. Thực ra, khi Bí nhắc nhở, Geobic biết thân biết phận cũng đã làm sẵn 1 bài rồi, không ngờ bác NA lai nhanh tay thế...
Như vậy, về cách hiểu khổ thơ giữa có sự không thống nhất, bác Nguyên Anh thuộc riêng 1 "phe", coi cả bài thơ chỉ có 2 nhân vật. Số còn lại cho răng còn có người thứ 3 và 4 xen vào câu chuyện này. Cúng khó có thể biết ai đúng, nhờ thư ký Bí mail cho nữ tác giả hỏi hộ nhé!
Sắc thái của tất cả các bài đều không giống nhau, và cái đó là điều Geobic rất thích.Trong 3 bài thì bài của USY có nhiều sáng tạo vượt khuôn nhất. Còn bài nào Geobic thích nhất ư? Thôi, không nói thì hơn, kẻo Smorodina lại bảo con hát mẹ khen hay!!!
Dưới đây là bai hậu tạ của Geobic, lôi từ file ra, có 2 câu đầu khổ thứ 3 gần trùng với bác Nguyên Anh, cúng không còn thời gian sửa lại nữa, tạm để vậy, coi như là một sự trùng hợp ngẫu nhiên của hai tư tưởng cỡ tầm tầm...

* * *

Chúng mình sẽ không uống cùng một chén
Dù rượu ngọt, hay dù nước trắng,
Không hôn nhau buổi sớm tinh mơ,
Không cùng nhìn khung cửa sổ tối mờ.
Anh thở trời nồng, còn em - trăng dịu,
Nhưng chung nhắp vị tình yêu huyền diệu.

Bên em luôn có người trai tin cậy, dịu dàng,
Còn bên anh - vui vẻ một cô nàng.
Nhưng em hiểu nỗi sợ sệt trong đôi mắt xám,
Hiểu căn bệnh lòng em anh chính là thủ phạm.
Thôi mình chẳng nên năng gặp gỡ nữa làm gì
Cuộc sống cần được thanh thản, anh nghe!

Nhưng vẫn còn giọng anh trong thơ em viết,
Trong thơ anh - thấp thoáng bóng hình em.
Có đống lửa hồng chấp cả sự lãng quên
Và khiếp đảm không thể nào lụi tắt.
Ôi, giá lúc này anh hiểu được, anh yêu: em khát
Cặp môi khô màu hồng thân thiết của anh!


Vất vả lắm mới "trả nợ" được cho Bí bài Tiễn bạn sau đây. Còn 1 bài nữa thì phải? dễ bị "xù" lắm!

* * *

Tiễn bạn tới hành lang.
Trong bụi vàng tôi đứng.
Tiếng chuông nhà thờ bên
Chảy nặng nề chầm chậm.
Bị bỏ rơi! Chợt ngẫm -
Chẳng lẽ mình chỉ là
Bức thư hay đóa hoa?
Riêng mắt đã ảm đạm
Nhìn gương tủ tối nhoà.

1913

23 ***
Проводила друга до передней.
Постояла в золотой пыли.
С колоколенки соседней
Звуки важные текли.
Брошена! Придуманное слово -
Разве я цветок или письмо?
А глаза глядят уже сурово
В потемневшее трюмо.
1913
вверх
_______________
Cảm ơn đã đọc bài của tôi.
 
Ta Phuong nói:
Có lẽ giờ trình làng đã tới,vì bác NA đã chiếu tướng rồi.

Tiễn bạn tới hành lang.
Trong bụi vàng tôi đứng.
Tiếng chuông nhà thờ bên
Chảy nặng nề chầm chậm.
Bị bỏ rơi! Chợt ngẫm -
Chẳng lẽ mình chỉ là
Bức thư hay đóa hoa?
Riêng mắt đã ảm đạm
Nhìn gương tủ tối nhoà

Hehe, có thế chứ :D Đây là bản dịch bài Tiễn bạn mà em thích nhất. Thật đấy, không phải nịnh sếp đâu nhé. Bác đừng mong xù được cái gì, vì em là thư ký, em ghi chép kĩ lắm. Từng động thái của bác em lưu vào file hết rồi :D
Trong khổ thơ thứ hai của bài Không chung một chén... đó, thật sự có người đàn ông khác bên nhân vật trữ tình Я, và một cô bạn gái vui tính nào đó bên anh chàng kia, chứ không phải như bác Nguyên Anh hiểu đâu.
 
tykva nói:
Trong khổ thơ thứ hai của bài Không chung một chén... đó, thật sự có người đàn ông khác bên nhân vật trữ tình Я, và một cô bạn gái vui tính nào đó bên anh chàng kia, chứ không phải như bác Nguyên Anh hiểu đâu.
Bí thì lúc nào cũng có thể gỡ bí cho tớ. Nhưng tớ có một băn khoăn là, nếu đúng như Bí đã nói, thì tại sao trong câu thứ ba của khổ ấy lại có một chữ "nhưng"?
(Со мной всегда мой верный,нежный друг,
С тобой твоя веселая подруга.
Но мне понятен серых глаз испуг...)

Hy vọng lại được Bí gỡ bí cho tớ tiếp.
 
Nhưng tớ có một băn khoăn là, nếu đúng như Bí đã nói, thì tại sao trong câu thứ ba của khổ ấy lại có một chữ "nhưng"?
(Со мной всегда мой верный,нежный друг,
С тобой твоя веселая подруга.
Но мне понятен серых глаз испуг...)
Bác ơi để em e.mail cho tác giả hỏi kỹ lại đã nhé :D Cái này em chẳng dám phán liều.
 
tykva nói:
Nhưng tớ có một băn khoăn là, nếu đúng như Bí đã nói, thì tại sao trong câu thứ ba của khổ ấy lại có một chữ "nhưng"?
(Со мной всегда мой верный,нежный друг,
С тобой твоя веселая подруга.
Но мне понятен серых глаз испуг...)
Bác ơi để em e.mail cho tác giả hỏi kỹ lại đã nhé :D Cái này em chẳng dám phán liều.
Nhớ là chỉ email thôi nhé. Chớ có hăng lên mà đi tìm bà ta!
 
Ta Phuong nói:
Sắc thái của tất cả các bài đều không giống nhau, và cái đó là điều Geobic rất thích.Trong 3 bài thì bài của USY có nhiều sáng tạo vượt khuôn nhất. Còn bài nào Geobic thích nhất ư? Thôi, không nói thì hơn, kẻo Smorodina lại bảo con hát mẹ khen hay!!!

* * *

Tiễn bạn tới hành lang.
Trong bụi vàng tôi đứng.
Tiếng chuông nhà thờ bên
Chảy nặng nề chầm chậm.
Bị bỏ rơi! Chợt ngẫm -
Chẳng lẽ mình chỉ là
Bức thư hay đóa hoa?
Riêng mắt đã ảm đạm
Nhìn gương tủ tối nhoà.

1913
@ Bác Tạ Phương: Bác nhắc nhở em rất đúng a. Em là đứa hay "nổi loạn" nhất nên mới đi lệch lạc so với nguyên bản nhiều như thế. Và đây không phải lần đầu mà là lần thứ n gì đó (bác chắc cũng liếc qua một số bài thơ em "dọt" rồi - kể cả thơ Bà chúa em cũng đem đọc cho chị em chợ Bắc Qua gần nhà nghe, hay là thơ của chàng Lermontov người yêu trong mộng của em, hoặc là thơ dài dài em cũng đem chặt khúc lung tung như có lần bác NA đã phán). Chỉ bởi tính em hơi tếu táo khó có tjhể nghiêm trang trịnh trọng được nủa giờ :lol: Có lẽ cũng vì vậy mà bài nào cỡ nửa trường ca là em xin kiếu luôn đáy ạ :)
Tuy nhiên thú thật cũng còn một lý do rất đáng kể khác nữa, đó là mọi người trong 4rum như Bí (thường xuyên xuất sắc, thí dụ gần nhất là bài cốc chén em kết nhất 2 từ ánh mắt "thảng thốt" và đôi môi "thân thương" của Bí), Na (ngọc càng mài càng sáng), bác NA (kim cương "lóe lên từng chập", thí dụ như bài về con người nhỏ bé, em phục lăn 2 câu kết của bác í), hay như bác có nhiều bài dịch "không ai đạt hơn" - ví dụ gần nhất là bài Tiễn bạn trên đây , còn lại em sẽ liệt kê sau ạ)- đã dịch rất chuẩn và dùng hết sạch từ hay từ đắt mất rồi :wink: Em mà dịch sau vài phút là hết vốn luôn - vậy là phải "để gió cuốn đi" sự trung thành với bản dịch vậy bác ạ. Xin bác và mọi người đọc bản "dịch" của em cho vui cửa vui nhà thôi mà :lol: :lol: :oops:
Cám ơn bác đã chăm chút cho box này :P
 
Rất cảm ơn những nhận xét của Bí và USY. Mà Bí cũng dũng cảm thật đấy, không sợ Smorodina phản ứng à? Thôi, Bí đã ghi sổ nợ chi ly, đành “trả hết không hề tiếc mảy may / Trả ngay không hẹn khất rầy mai / Non sông đang sống trong… định hướng XHCN”, vậy nha:

* * *
Твой белый дом и тихий сад оставлю.
Да будет жизнь пустынна и светла.
Тебя, тебя в моих стихах прославлю,
Как женщина прославить не могла.
И ты подругу помнишь дорогую
В тобою созданном для глаз ее раю,
А я товаром редкостным торгую --
Твою любовь и нежность продаю.

1913

* * *
Bỏ lại ngôi nhà trắng và vườn cây yên tĩnh của anh.
Vâng, cuộc đời sẽ trống hoang nhưng sáng sủa.
Tôi sẽ ngợi ca anh trong những vần thơ,
Dù phụ nữ chẳng dễ làm điều đó.
Và anh cứ nhớ về người bạn gái thân yêu
Nơi thiên đường trong mắt nàng do anh tạo dựng,
Còn tôi, sẽ coi là hàng hoá hiếm - -
Sẽ rao bán tình yêu của anh cùng sự dịu dàng.

1913
_______________
Bài này được hoàn tất với sự tiếp thu những ý tưỏng của Bí. Nhưng hình như vẫn còn gượng gạo lắm.

Còn sau đây, lại mạn phép đặt lên bàn một món ăn mới do Bà Chúa thơ tình Nga chuẩn bị (lần này Geobic đã xin phép bà cẩn thận qua email, chứ không dám đi gặp như gợi ý của bác NA). Trong bài này Geobic băn khoăn mãi: chữ Моя последняя hàm ý gì? Xin được kiến giải và cùng dịch. Geobic cũng tạm đưa ra một phương án dịch dưới đây, khi chưa hiểu lắm, cứ dịch liều vậy. Chắc chắn sẽ sửa chữa sau khi nhận được thông tin đáng tin cậy từ các mem.

* * *
Теперь никто не станет слушать песен.
Предсказанные наступили дни.
Моя последняя, мир больше не чудесен,
Не разрывай мне сердца, не звени.
Еще недавно ласточкой свободной
Свершала ты свой утренний полет,
А ныне станешь нищенкой голодной,
Не достучишься у чужих ворот.
1917
вверх

* * *

Bây giờ chẳng ai còn nghe hát.
Những ngày tiên lượng đến rồi.
Chót cùng của tôi ơi, thế giới thôi huyền diệu
Đừng làm vỡ tim, đừng gõ cửa nhà tôi.
Mới đây thôi, em còn là cánh én tự do
Bay trên bầu trời sớm mai trong vắt,
Mà giờ đói mèm, em thành hành khất,
Những tiếng gõ chìm im trước cổng nhà người.

1917
 
Ái chà, em vắng mặt có mấy ngày mà các bác sôi nổi thế.

Để tránh mang tiếng spam em xin nói ... liều một cái. Моя последняя, theo em hiểu là песня - bài hát cuối cùng của tôi.

Bản dịch thì cho em ... khất các bác nhé
 
Em nghe lời Nina xui ngọt, dịch моя последняя là bài hát cuối cùng nhé.
Bản dịch xuất sắc :wink: của em đây:

***

Nào còn ai nghe hát nữa đâu mà,
Đã điểm rồi, thời khắc từng được báo.
Đời hết đẹp, hỡi khúc hát thiên nga,
Đừng ngân lên, đừng vò xé hồn ta.
Mới hôm qua em còn là cánh én
Tự do trong sương mai bay lượn.
Bừng tỉnh sáng nay thành kẻ ăn mày
Đói khát gõ cổng hoài không ai mở.

@Nguyên Anh: Bác ơi, theo em cái chữ Но trong mấy câu này
(Со мной всегда мой верный,нежный друг,
С тобой твоя веселая подруга.
Но мне понятен серых глаз испуг...) chẳng có gì đặc biệt đâu bác: Nhà thơ bảo anh bạn mình: Bên cạnh tôi lúc nào cũng có một anh chàng trung thành và dịu dàng, còn bên anh cũng luôn có cô bạn vui tươi của anh, nhưng nỗi hoảng sợ trong đôi mắt xám của anh thì tôi luôn hiểu, và anh là nguyên nhân căn bệnh trong tâm hồn tôi... (bệnh tương tư, bệnh tâm ý ấy mà)
Đó là em cứ diễn nôm ra thế cho nó dễ hiểu, nói rồi em xách dép chạy :lol: , bởi bác Tạ Phương sắp xuất hiện và bảo em: Trong nguyên bản lấy đâu ra các từ mắt xám của anh mí lại căn bệnh trong tâm hồn tôi... Thế thôi bác nhé, em té đây...
 
Chà, đánh đu với tuổi trẻ mệt đứ đừ. Trả nợ nốt bài này Geobic tính lăn xuống biển mất tăm ít ngày đây.
Cảm ơn Nina đã cho lờI giải đáp xác đáng (bởi lẽ thư ký Bí đã xác nhận). Do vậy không trù trừ gì nữa, Geobic sửa lại một chút bài của mình như sau (chứ dùng “Chót cùng của tôi ơi…” nghe kỳ khôi quá):

* * *

Bây giờ chẳng ai buồn nghe hát.
Những ngày tiên lượng đến rồi.
Bài ca cuối của tôi ơi, thế giới thôi huyền diệu
Thôi đừng rung ngân, đừng vò xé tim tôi,
Mới đây thôi, mi còn là cánh én tự do
Bay trên bầu trời sớm mai xanh ngắt,
Mà giờ đói mèm, mi thành hành khất,
Tiếng gõ chìm đi trước cổng nhà người.

* * *
Теперь никто не станет слушать песен.
Предсказанные наступили дни.
Моя последняя, мир больше не чудесен,
Не разрывай мне сердца, не звени.
Еще недавно ласточкой свободной
Свершала ты свой утренний полет,
А ныне станешь нищенкой голодной,
Не достучишься у чужих ворот.
1917
вверх
__________________
Cảm ơn đọc bài của tôi
 
Xin đóng góp với các bác một dị bản nữa:

...
Còn ai nghe hát nữa đây
Khi giờ đã điểm khi ngày đã sang!
Đời nay hết cả huy hoàng
Khúc ca ngày cuối đừng vang nữa mà!
Mới đây như én bay xa
Tự do tung cánh bao la hào hùng,
Giờ mi thành kẻ khốn cùng
Nhà người xin mãi không hòng miếng cơm.

...
Từ bây giờ chẳng ai nghe hát
Khi phút giây định trước đến rồi
Đời kỳ diệu từ đây cũng tắt
Đừng ngân nữa, ôi lời hát cuối cùng, đừng vò xé tim tôi!
Mới ngày nào xa tít tận trời cao
Mi còn là cánh én tự do vút lên mỗi sáng.
Nhưng từ nay cổng nhà người mi đứng,
Đói rét khốn cùng, gõ cửa chẳng ai nghe.
 
Chà chà, các bác giỏi quá - không biết nói gì hơn. Em lại uống thuốc liều một lần nữa vậy

Và từ nay chẳng ai nghe hát nữa
Những ngày ta tiên đoán đã tới chừng
Bài hát cuối ơi, đời chẳng còn huyền diệu
Nên trái tim ta mi đừng xé đừng rung
Mới ngày nào mi còn là cánh én
Bay tự do mỗi sáng sớm tưng bừng
Còn ngày nay - kẻ ăn mày đói khát
Cổng nhà người gõ mãi vẫn lặng không
 
ỉChà, tuyệt vơi đấy.
Đúng là một vụ mùa bội thu:

* * *

Lúa chín rồi
Đồng nắng cháy
Sáng sớm mai
Tôi sẽ hái.

Tình yêu cũng chín rồi
Nóng cháy trái tim tôi
Nhưng mong người tới hái
Sẽ là nàng, nàng ơi...

--------------------
À mà không phải thơ của Akhmtova mất rồi. Xin lỗi nhé. Chúc cả nhà nghi vui vẻ 4 ngày lễ lớn của Dân Tộc.
 
Back
Top