Hoan hô USY, bản dịch lần sau của USY hay lắm!
Đúng là có trao qua đổi lại vẫn thú vị hơn, làm cho việc dịch thơ trên diễn đàn này trở nên sinh động và bổ ích nhiều hơn. Trong trường hợp bài thơ này, tôi chỉ dám đóng vai trò "bình luận viên", không dám dịch vi khó quá.
Последний тост Lần nâng côc cuối cùng
Я пью за разоренный дом, Tôi nâng cốc, Chúc cho căn nhà tan hoang
За злую жизнь мою, Chúc cho đời tôi nghiệt ngã
За одиночество вдвоем, Chúc cho nỗi cô đơn dù chúng ta đang ở đây hai đứa
И за тебя я пью,– Tôi uống - cả vì anh.
За ложь меня предавших губ, Vì sự giả dối của đôi môi kia đã phản bội tôi
За мертвый холод глаз, Vì ánh mắt kia giá băng chết chóc
За то, что мир жесток и груб, Vì lẽ, thế giới này thật tàn nhẫn và thô bạo
За то, что Бог не спас. Đến mức Chúa cũng không cứu nổi
(Bản dịch của USY)
USY viết "...tuy nhiên em vẫn muốn tranh luận với bác ở đây là môi em hay môi anh. Nếu là "môi mình", thì chữ ложь ở đây không logic lắm. Em hình dung đây là cảnh 2 người ngồi bên nhau - lạnh lùng xa cách đầy nỗi hận và cô đơn. Và bà chúa đã nâng chén tiễn đưa mối tình đã cạn, chứ không phải là "nâng chén tình dốc cạn"".
Tôi nhất trí là không phải "nâng chén tình dốc cạn", vả lại cũng chưa thấy ai dịch như vậy cả, ít nhất là trong mạch bài này. Còn vấn đề "môi ai" thì quả là khó xác định, nếu chỉ căn cứ vào ngữ nghĩa, vì bà chúa thơ tình viết cô đọng quá. Có vẻ như là bà không quy trách nhiệm về sự chia ly cho bạn tình, mà có thể bà nghĩ do lỗi của cả "tôi" trong bài thơ nữa chăng? Ta thấy chỉ có "đời tôi nghiệt ngã" là có xác định rõ chủ sở hữu, còn lại "căn nhà tan hoang", "ánh mắt giá băng chết chóc" và "đôi môi đã phản bội tôi" thì đều không nêu rõ là của ai. Tôi cho rằng bài thơ đã hay lên rất nhiều nhờ điều này: tác giả không thù hận, không trách móc người tình mà bà trách cuộc đời "thế giới này thật tàn nhẫn và thô bạo","đời tôi nghiệt ngã". Tự trọng và cao thượng ngay chính lúc bị mất mát, bị hắt hủi, đó là gía trị thẩm mỹ của bài thơ.
Hôm trước tôi viết
"За ложь меня предавших губ: Vì sự giả dối của cặp môi đã phản lại tôi, nên hiểu ngầm là tôi đã bị đôi môi của mình vạch trần tình cảm mà tôi muốn che dấu"
là xuất phát từ việc mình hiểu bài thơ như trình bày ở trên (không biết liệu có đúng không?), còn nếu cho rằng tác gỉa muốn nói đến đôi môi của "anh ta" thì chắc rằng vẫn không sai. Chỗ này hoàn toàn là do cảm nhận của mỗi người, nó không thuộc lĩnh vực dich thuật nữa rồi.
Tôi muốn chia sẻ thêm một chút nữa suy nghĩ về câu cuối của bài thơ. Tất cả mọi người đều dịch đúng: Бог не спас là Chúa đã không cứu.
Trong khi dịch thơ ta có thể gặp những trường hợp tuy đã thấy dịch đúng rồi nhưng vẫn còn cái gì đó chưa hoàn tòan thanh thoát, rất khó tả.
Ngày nay trong tiếng Nga "cпасать" chỉ còn dùng với nghĩa "cứu", nhưng trước đây, khi câu chuyện liên quan đến Trời hay Chúa thì động từ này còn có nghĩa phù hộ, cứu rỗi, ví dụ:
- Cпаси, Бог! là "Trời phù hộ anh (chị)"
lâu dần câu này biến tướng thành Cпасибо và mang nghĩa "cảm ơn" như ngày nay.
Bởi vậy tôi vẫn hơi lăn tăn không rõ tác gỉa muốn nói "Trời không cứu" hay "Trời không phù hộ"? Nếu cho là cứu thì cứu cái gì? Tác gỉa không nói rõ và ta đành phải suy đóan là "cứu mối tình" đã mất, nhưng suy đóan thì chắc gì đã đúng? Còn nếu chấp nhận phương án "Trời không phù hộ" thì có lẽ ổn hơn chăng?
Tôi muốn nói thêm: xúm nhau vào dịich một bài thơ quả là thú vị!
_________________________
To Rừng: Có nhớ câu "Xin đừng gọi anh bằng chú!"? Tôi muốn nói: "Xin đừng gọi tôi bằng thầy!"