Bộ phim tâm lý xã hội "Вокзал для двоих" hay "Sân ga dành cho hai người"

Nhevski

New member
.jpg


Вокзал для двоих - Đây là bộ phim tâm lý XH của Liên Xô được ra đời vào năm 1982. Năm 1983 có tới 35.8 triệu lượt người xem phim này. Nữ diễn viên điện ảnh Lutmila Gurchenko được tạp chí “Điện ảnh Xô Viết” bình chọn là diễn viên hay nhất trong năm. Bộ phim kể về mối tình của cô bồi bàn phục vụ tại nhà ga Vera với nghệ sĩ dương cầm Platon Gromov. Họ gặp nhau lần đầu tại nhà ga và trong một tình huống không lấy gì làm hấp dẫn lắm. Tuy nhiên số phận đã đẩy họ đến với nhau. Cuối cùng cô bỏ người chồng chưa cưới với đống dưa và đã tìm thấy người yêu đích thực của mình - người nghệ sĩ dương cầm đang phải thụ án ở một nơi rất xa…Ba diễn viên nổi tiếng sau đây đã thực hiện những vai chính trong phim:

Lutmila Gurchenko
gurchenko1.jpg
gl70.jpg


Nikita Mikhaikov
mihalkov3.jpg
n1.jpg


Oleg Basilashvili
basilashvili3.jpg
basilashvili_oleg.jpg


P/S: Cho tớ hỏi nhờ ở Hà Nội thì mình có thể lùng mua phim Nga cũ nói riêng và phim Nga nói chung ở đâu nhỉ :?:
 
Theo em chị cứ nhè bác hungmgmi mà hỏi, thế nào cũng ra :)

Phải nói là đôi Gurchenko-Basilashvili trong phim này rất tuyệt vời.
 
Đoạn cuối phim này hơi bị "kịch" quá, tuy nhiên đây vẫn là một phim hay của điện ảnh Xô- viết. Hiện em đang có DVD phim này ở nhà.
Đ/c mua phim LX ở HN thì nó hơi vòng vèo một chút, hôm nào gặp em mô tả tỉ mỉ cho chị Rừng nhé.
 
hungmgmi nói:
Đoạn cuối phim này hơi bị "kịch" quá.
Hì hì... tớ công nhận cái đoạn này kịch thật, cái cảnh hai ông bà này dựa lưng vào nhau kéo ắc coóc giữa cánh đồng tuyết bao la. Mà cái "lão buôn dưa đưi-nhia " lực luỡng ngày nào năm nay cũng 60 tuổi (hình như hôm họ trang chủ nhà mình có bài về lão). "Buôn dưa" thế mà tối thứ 6 tuần vừa rồi được Tổng thống Putin đến tận nhà chúc mừng sinh nhật đấy :D .
Chính ông vừa tự nguyện từ bỏ chức vụ của председателя Союза кинематографистов России để dồn sinh lực vào bộ phim "Утомленные солнцем-2". Tuy nhiên ông lại đang là депутат Мосгордумы. Có lẽ cũng một phần này mà bác Putin nhà mình đến tận nơi chúc mừng nhỉ :wink:
Còn Oleg Basilashvili & Lutmila Gurchenko thì năm nay đã 70 & 71 tuổi cả rồi - đã 23 năm trôi qua...
 
[size=18:f1b3eceb5f][color=blue:f1b3eceb5f]Вокзал для двоих .[/color][/size]Câu chuyện bắt đầu tại một nhà ga tỉnh lẻ.....

Nghệ sĩ Piano nổi tiếng Платон Рябинин trên đường từ Mát-xcơ-va về thăm cha. Lần thăm ngắn ngủi và có thể là lần cuối cùng trong đời ông còn được gặp cha mình. Chỉ vài ngày nữa ông sẽ phải hầu toà, vào tù thay cho vợ mình. Vợ ông - một phát thanh viên truyền hình xinh đẹp, nổi tiếng, không may gây tai nạn chết người. Vì rất yêu vợ nên ông nhận tội thay cô, mặc dù, ông không biết lái xe.


Tàu dừng ở một ga nhỏ ... ông xuống tàu tìm một quán ăn. Vì xích mích với cô phục vụ trong nhà hàng nên ông đã trễ tàu. Họ quen nhau và dường như số phận gắn kết họ từ đó
v2-1.jpg



Cô phục vụ cặp bồ với một lái tàu thường qua lại nhà ga. Và mỗi lần tàu tới, hắn lại quẳng lại vài thứ hàng gì đó nhờ cô bán kiếm lấy lời. Lần này cũng vậy, là một vali dưa lê. Trong khi hắn và cô gái tìm chỗ "vui vẻ" hắn đã nhờ người đàn ông nhỡ tàu trông hộ vali dưa và không quên cầm theo passport để "làm tin". Tàu chạy, hắn vội đi và cũng cầm luôn theo passport của người đàn ông đáng thương.

Khi cô gái quay trở lại, hiểu được chuyện gì xảy ra thì ... cách tốt nhất là người nghệ sĩ chờ gã lái tàu quay lại sau 2 ngày.

Cả ngày ông lang thang ở ga tàu. Tới đêm, chờ tới khi cô phục vụ kết thúc ngày làm để dẫn đi thuê chỗ nghỉ. Nhưng chẳng ở đâu có phòng trống, cô gái thì lỡ chuyến xe cuối ngày để về nhà. Họ đã có một bữa tối thật ấm cúng từ thức ăn thừa trong tiệc cưới buổi chiều ... và ngủ trên ghế trong nhà ga.


Người nghệ sĩ bị móc ví trong lúc ngủ. Không giấy tờ, không tiền bạc, không người quen biết giữa thành phố xa lạ. Việc duy nhất ông có thể làm là đi bán chỗ dưa lê.
Một nghệ sĩ chỉ biết tới cây đàn thì việc ra chơ bán dưa, ganh đua với những người đã bán ở đây qua thực là chuyện không tưởng ... Nhưng nhờ sự giúp đỡ của cô gái mà chỗ dưa không những bàn hết mà còn với giá cao.

Trong bưa tối tại nhà hàng nơi cô gái phục vụ, người nghệ sĩ đã đánh tặng cô một bản nhạc. Thật không ngờ những khách hàng ở đó cũng yêu thích tiếng nhạc của ông và bữa tối được trả bằng tiền boa đánh đàn.

Lại đi tìm chỗ nghỉ đêm mà không được,họ đưa nhau lên một toa tàu bỏ trống. Tại đây cô gái nghe được hết câu chuyện của người nghệ sĩ. Bất chợt cô hỏi về khoảng thời gian sẽ ở tù của ông. Ngắn nhất là 3 năm. Cô khuyên ông không nên nhận lỗi về mình ... nhưng có lẽ, đó là số phận. Và họ cũng nhận ra rằng số phận đưa họ đến với nhau và họ nhận ra rằng đó chính là một nửa của mình.

v2-2.jpg


Khi gã lái tàu quay lại, người nghệ sĩ lấy lại pass và không ngần ngại bảo vệ cô gái mặc dù với hắn ta, chỉ cần một cái gạt nhẹ ông đã văng ra xa

Người nghệ sĩ không kịp về thăm cha mà phải trở về Mát kịp ngày hầu toà. Họ chia tay và không nghĩ tới ngày gặp lại.
 
Mọi chuyện diễn ra sau đó không nằm ngoài dự đoán. Người nghệ sĩ vào tù, người vợ xinh đẹp thì bỏ mặc ông đói rét trong tù.


Một lần người quản giáo nói với ông rằng ông có vợ vào thăm. Ông ngạc nhiên, thờ ơ vì mình làm gì còn vợ. Nhưng nhân tiện đi lấy cây đàn về cho trại nên ông tới nhà dành cho người nhà gặp tù nhân. Và theo quy định của nhà tù, nếu phạm nhân không có mặt trước giờ điểm danh sáng anh ta sẽ bị coi là trốn trại.

Bước vào nhà, ông thấy một bàn đầy thức ăn mà có lẽ đã lâu lắm rồi ông không được nhìn thấy chứ không nói được thưởng thức. Mặc dù rất ngạc nhiên nhưng cơn đói, sự thiếu thốn của những ngày tù khiến ông không thể kiềm chế. Ông ngồi vào bàn
và ăn ngấu nghiến. Khi ngửng lên, một người phụ nữ đứng lặng nhìn ông từ khi nào, đó là cô hầu bàn năm xưa. Họ không nói gì với nhau, vụng về, lóng ngóng, ngượng ngịu như những đứa trẻ. Ông vẫn ăn ngấu nghiến, cô thì loay hoay buộc khăn cho ông, lấy thứ nọ thứ kia như một người vợ tận tuỵ chăm sóc chồng.

Khi choàng tỉnh dậy, họ biết là đã muộn. Gần tới giờ điểm danh trong trại. Chẳng còn cách nào khác là phải chạy, chạy thật nhanh


v2-3.jpg


Tuyết trắng xoá bốn bề. Bất chấp rét buốt cô gái chạy đằng sau động viên người đàn ông chạy thật nhanh tới trại. Ngã, họ lại dìu nhau đứng lên chạy tiếp... bằng tất cả sức lực, bằng tất cả tinh thần, bằng tất cả hi vọng vào tương lai và bằng cả sự tuyệt vọng ...

v2-4.jpg


Chỉ còn một khoảng rất ngắn ... họ đã nghe thấy tiếng điểm danh trong trại. Họ nghe thất người quản giáo gọi tên mình, nhưng họ không còn đủ sức, không còn kịp nữa rồi. Họ ngồi lại bên nhau

v2-5.jpg


Và chợt cô gái nghĩ ra tiếng đàn - chỉ tiếng đàn mới giúp được họ. Cô nói với người nghệ sĩ anh hãy kéo đàn, kéo thật to lên ....

v2-6.jpg


Và có lẽ số phận đã mỉm cười với họ khi người quan giáo nghe thấy tiếng đàn, anh ta hiểu rằng: Người nghệ sĩ không trốn chạy!

Kết thúc bộ phim, hình ảnh hai con người nhỏ bé ngồi tựa vào nhau trên đỉnh dốc. Xung quanh tuyết trắng xoá, mặt trời chói loà và phía xa xa là bức tường nhà tù.

(Theo raiva)
 
Mời các bác liên hệ với HanoiDVD để mua mấy phim này nhé. . Hiện web của em chưa kịp update mấy phim Nga. Em bán online và chuyển khắp nước Việt Nam (Bán hàng kô phân biệt địa lý)



home-page.jpg
 
Cho tớ khoe 1 chút nhé. Tớ từng kiếm được ít tiền từ bộ phim này do đoạt giải thưởng của đài truyền hình VN nhờ một bài bình lụân lâm ly về nội dung phim và diễn xuat của 2 DV, đặc biệt là của Gurchenco
 
Back
Top