Phim Nga

Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Hôm nay em xin giới thiệu bộ phim này, do có nhiều vấn đề có thể khiến ta liên hệ tới điều kiện nền điện ảnh Việt Nam.

[size=18:0e9c1e2a9e]Dân du mục (Кочевник, 2005)[/size]

Đạo diễn : Sergei Bodrov, Ivan Passer, Talgat Temenov

Bài giới thiệu của Gulnara Abikeyeva© 2006

Dân du mục sắp khởi chiếu…

nomad.jpg


Chưa bao giờ người dân Kazakh lại ngóng chờ lâu đến thế một bộ phim về đất nước mình. Báo chí và truyền hình thông tin về tiến trình thực hiện dự án khổng lồ này trong suốt hai năm kể từ khi bắt đầu. Cuối cùng, Dân du mục đã hoàn thành. Lần đầu tiên một bộ phim Kazakh có được một nhà phân phối Phương Tây tầm cỡ đến vậy - Wild Bunch cho thị trường Châu Âu và Miramax cho thị trường Mỹ. America. Những công ty này đang chuẩn bị cho việc công chiếu bộ phim trên toàn thế giới. Chúng ta còn mong chờ điều gì nữa? Sau khi được chiếu lần đầu tại Kazakhstan vào tháng Bảy 2005, đã có ý kiến phản đối, mặc dù phần lớn khán giả trong nước vẫn chưa được xem phim. Tại sao Dân du mục lại bị chỉ trích? Phim có thành công không?

nomad-tutkyn.jpg



qazaq4vm.jpg



insidenomadmarkandjason-md.jpg



insidenomadmark3-md.jpg



insidenomadmark2-md.jpg



insidenomadmark1-md.jpg
 
Lý do làm phim Dân du mục?

Chúng tôi đã sống 14 năm tại đất nước Kazakhstan độc lập. Sẽ không có ai tranh cãi đó là thời kỳ lịch sử quan trọng trong quá trình hình thành đất nước. Chúng tôi không chỉ xây dựng nền kinh tế và xây dựng một hệ thống quản lý hiệu quả mà còn tạo nên hình ảnh của một đất nước non trẻ. Nền điện ảnh Kazakh đã đóng góp vào quá trình này như thế nào? Những bộ phim quốc nội nào đã ảnh hưởng tới tinh thần quốc gia của chúng tôi? Rất nhiều phim như vậy đã được thực hiện và tôi có thể phân loại chúng thành ba loại:

•Những phim ghi nhận sự chuyển đổi từ thời kỳ Xôviết sang thời kỳ độc lập: điển hình là những phim của thời kỳ “Làn sóng mới” tại Kazakh của Serik Aprymov, Rashid Nugmanov, Amir Karakulov, Abai Karpykov, và Darejan Omirbaev;

•Những bộ phim lịch sử về những dấu ấn mở màn của lịch sử chúng tôi, như những phim của Ardak Amirkulov, Damir Manabaev, Bolat Sharip, và Satybaldy Narymbetov;

•Những phim về hiện thực đất nước, kể về cuộc sống hàng ngày. Theo thông lệ, những phim này cho thấy cái nhìn chỉ trích về thực tế: phim Shanghai (1996) của Alexander Baranov, phim Kẻ giết người (1998) của Darejan Omirbaev, phim Zhylama (Đừng khóc, 2002) của Amir Karakulov, hoặc phim Shiza (2004) của Gul'shad Omarova, và một số phim khác. (Phim Shiza này tui có bản avi và phụ đề tiếng Anh – ND).

Thật khó để đánh giá giá trị tất cả những phim trên: chúng không chỉ phản ánh quan điểm của chúng tôi về cuộc sống đương đại, đồng thời chúng điền đầy những chuẩn mực văn hóa quan trọng về những gì đã xảy ra với chúng tôi và những gì liên quan tới hiện tại và tương lai.

(còn tiếp)
 
Hơn thế, trong những năm tháng này nhiều phim đã được thực hiện để hoàn thành yêu cầu xây dựng hình ảnh đất nước. Lấy ví dụ như khi phim Zamanai của Bolat Sharip (1998) được công chiếu, nó có được toàn cảnh của một bộ phim quốc gia chân thực bởi nó kể về sự trở về quê hương của người dân Kazakh. Nhưng có lẽ nó xuất hiện vào thời điểm không thích hợp, năm 1998, khi chưa có hệ thống phân phối phim hiệu quả trên toàn quốc. Bộ phim thua lỗ và không có khán giả. Điều tương tự xảy ra với những phim như Aksuat của Serik Aprymov (1999), Batyr Bayan của Slambek Taukelov (1993), Lời cầu nguyện của Leila của Satybaldy Narymbetov (Molitva Leily, 2002), và nhiều phim khác. Kết quả là khán giả đã hình thành một niềm tin sai lầm rằng phim Kazakh chỉ chủ yếu nhắm tới các liên quan phim, mặc dù đó là do sự thiếu hụt của một hệ thống phân phối phim trong nước đưa khán giả trong nước đến với các bộ phim trong nước.

Từ điểm này hình thành ý tưởng thực hiện bộ phim Dân du mục, dành cho tất cả tầng lớp khán giả, có nghĩa là không phải xây dựng một Hollywood của chúng ta mà thay vào đó đưa Hollywood tới với Kazakhstan. Những nhà làm phim đối mặt với ba nhiệm vụ chung :

•Trước hết, đó là giới thiệu Kazakhstan với thế giới bằng cách tạo ra một hình ảnh tích cực của một đất nước độc lập với truyền thống, văn hóa độc đáo và cá tính đặc sắc;

•Thứ hai, là tạo ra một bộ phim ái quốc tích cực khích lệ tinh thần yêu nước của nhân dân Kazakhstan;

•Thứ ba và cuối cùng, đó là tạo nên tiền lệ cho phim ảnh trong nước có thể tạo cú huých cho sự phát triển toàn bộ nền công nghiệp phim ảnh.
 
Lịch sử hay huyền thoại?

Đối với tôi dường như đó là một câu hỏi mang tính quyết định: Dân du mục là một dự án mang tính lịch sử hay huyền thoại. Trong cuộc họp báo về bộ phim, nhà viết kịch bản và nhà tổng sản xuất của dự án, Rustam Ibragimbekov, đã được hỏi về sự liên quan giữa bộ phim Dân du mục và tiểu thuyết Những người du mục của Ilias Esenberlin. Ibragimbekov đã trả lời: “Không”. Ông cũng nói thêm: “Tất nhiên, tôi đã đọc tiểu thuyết đó vô cùng thích thú và nó tạo cảm hứng cho tôi, nhưng không có sự liên quan với kịch bản”. Bộ phim được taọ ra như một huyền thoại, như một câu chuyện cổ tích, như một thần thoại; nó không liên quan với thể loại lịch sử. Như vẫn được thừa nhận, diễn biễn xoay quanh cuộc chiến tranh giữa người Kazakh và Djungar, và trong phim có những nhân vật có thật trong lịch sử, nhưng nhân vật batyr chỉ là một anh hùng trong huyền thoại, người ra đời để bảo vệ dân tộc và quê hương mình. Do đó, mọi diễn biến phát triển trong phim đều là tưởng tượng.

Nói chung, kịch bản có thể tóm tắt trong hai câu, như với mọi huyền thoại: dân tộc Kazakh đang đứng trước họa quân thù ngoại xâm, nhưng nhà thông thái Oraz tiên đoán rằng một anh hùng sẽ ra đời, người có sức mạnh để giải phóng nhân dân khỏi ách thống trị của bọn Djungar. Đấy là điều đã xảy ra: cậu bé Mansur ra đời, Oraz cứu cậu thoát chết và nuôi cậu lớn lên thành một chiến binh thực thụ cùng với các đứa trẻ khác. Chúng trưởng thành và bảo vệ xứ sở Kazakh chống lại quân thù.

Hiển nhiên rằng lời tóm tắt như thế không nêu được đặc trưng của một tác phẩm lịch sử, nơi các nhân vật lịch sử, các chi tiết của các sự kiện và tính chính xác về địa điểm và thời gian của các hành động diễn ra. Ở đây chúng ta phải đối mặt với tính thần thoại tinh chất. Phần lớn phim Mỹ đều xây dựng trên nguyên tắc như nhau, bất kể chúng kể về Robin Hood, Võ sĩ giác đấu hay Alexander Đại đế. Vấn đề thời đại và địa lý chỉ nhằm xây dựng bối cảnh đặc trưng; mọi thứ khác đi theo một hình thức như nhau: một anh hùng xuất hiện; anh ta trải qua những thử thách khó khăn và rồi đạt được thắng lợi. Trong trường hợp của chúng ta thảo nguyên Kazakh và những người du mục được xem là phông nền cho sự kiện. Đây là điều tốt hay xấu? Nếu chúng ta nói về chuẩn mẫu thì đó là điều xấu; nhưng nếu chúng ta cân nhắc việc cả thế giới đang theo dõi những anh hùng của dân tộc Kazakh, những người chưa từng được mô tả trước đây, thì đó có lẽ cũng là điều tốt.

(Còn tiếp)
 
Sự tham gia của phía Mỹ

Theo kết cấu, Dân du mục hoàn toàn là một phim Hollywood, nhưng thay vì cao trào như thông lệ “trên mảnh đất Mỹ này”, chúng ta nghe thấy “trên mảnh đất Kazakh này”. Tại sao lại không? Tại sao chúng ta luôn sợ hay xấu hổ bởi những cao trào như thế? Tại sao chúng ta không nói những điều đơn giản và rõ ràng về lòng ái quốc, về mảnh đất quê hương? Điện ảnh mỹ được xây dựng hoàn toàn trên những khái niệm đơn giản ấy, nhưng vì lý do nào đấy chúng ta do dự và cảm thấy xấu hổ.

Tôi xin nhắc lại lần nữa: chúng ta đang đứng ngay tại điểm khởi đầu của quá trình độc lập quốc gia. Còn thời điềm nào phù hợp hơn để khẳng định chúng ta là một đất nước trẻ trung mạnh mẽ và độc lập? Chúng ta có thể nhìn nhận bản thân theo hai cách khác nhau; lấy ví dụ, chúng ta có thể xem Kazakhstan và lịch sử của chúng ta là một chuỗi những thử nghiệm bất tận và bi thảm - từ thời kỳ tập thể hoá, djut, KarLAG (trại tập trung lao động Karaganda), cho tới thời kỳ đa giác Semipalatinsk và thảm họa sinh thái của Biển Aral v.v. Nhưng quan niệm này về đất nước chúng ta không mang tính tích cực đối với thế hệ trẻ. Hiển nhiên điều chúng ta cần là những huyền thoại về một đất nước vĩ đại, những anh hùng mạnh mẽ, những triết gia thông thái và người dân lạc quan. Là đấy chính là Dân du mục.

Tuy nhiên, lý lẽ chính để phản đối bộ phim đã và đang là thực tế bộ phim được quay bởi và cùng với những người nước ngoài. Tuy vậy ở đây có những ví dụ khác của nền điện ảnh thế giới: đạo diễn người Anh Richard Attenborough đã thực hiện bộ phim cực hay về Mahatma Gandhi (1982), Bernardo Bertolucci làm bộ phim độc đáo Hoàng đế cuối cùng về hoàng đế Phổ Nghi của Trung Hoa (1987), v.v.

Hiển nhiên là không ai có thể mô tả về người Kazakh và Kazakhstan chính xác hơn bản thân người Kazakh, nhưng tại sao không một dự án nào được thực hiện theo cách này. Thật ra, các đạo diễn Kazakh đã nhiều lần cố gắng thực hiện các bộ phim lịch sử sử thi—như Ardak Amirkulov trong phim Sự suy tàn của Otrar (1991) và Abai (1995), như Kanymbek Kasymbekov trong phim Thời trẻ của Dzhambyl (Iunost' Dzhambyla, 1996) hay như bộ phim Sardar của Bolat Kalymbetov (2004) – nhưng tất cả những phim này đều dừng lại ở mức độ phim địa phương và thường không đạt được chất lượng nghệ thuật cao nhất, do đó chúng hầu như bị quên lãng ngay lập tức.

Nhiều nhà làm phim từ Trung Á đã có mặt trong quá trình khởi quay Dân du mục tại Almaty. Các nhà làm phim Kyrgyz khẳng định rằng một dự án như Dân du mục đáng lẽ phải do các nhà làm phim trong nước thực hiện mà thôi, trong khi một đạo diễn Uzbek nhớ lại chính phủ nước ông đã nỗ lực và tốn kém biết bao để thực hiện bộ phim Amir Temur Vĩ đại (Velikii Amir Temur; đạo diễn Isamat Ergashev và Bako Sadykov, 1996), cho tới giờ chẳng có ai biết hay nhớ tới. Khi xem phim Dân du mục, tôi đã nghĩ về tình yêu và sự quan tâm mà các chuyên gia nước ngoài đã đưa vào trong quá trình sáng tạo dàn cảnh, vào nhạc nền phim, vào các vai diễn. Không hề có “side job” hay “hack-work”; đoàn làm phim rõ ràng đã làm việc với cống hiến hết mình và sự trân trọng các giá trị truyền thống Kazakh.

(còn tiếp)
 
Cú thúc mạnh mẽ cho nền công nghiệp điện ảnh

Nhờ thực hiện Dân du mục, xưởng Kazakhfilm - nhà sản xuất phim trong nước - đã được phục hồi về mặt kỹ thuật trên quy mô lớn; hơn thế, nhóm quay phim phụ trợ đã trải qua một trường dạy sản xuất phim của Hollywood. Trong khi quay phim, Kazakhstan nhận được các trang thiết bị kỹ thuật có giá trị tới 5,5 triệu dollar Mỹ: máy quay phim, toa quay, cầu cẩu, trang thiết bị thu âm của hãng DOLBY-stereo để sử dụng tại chỗ, một buồng biên tập được sử dụng cho các dự án phim Kazakh khác, cũng như đang được các nhà làm phim Nga, Uzbek và Kyrgyz thuê dùng. Trang thiết bị và bối cảnh cho vùng Turkestan được sử dụng để sản xuất bộ phim của Timur Bekmambetov Ca gác ngày (Dnevnoi dozor; Russia, 2006) và cảnh quay vùng Kokand cổ đại gần thung lũng Fergana cho bộ phim Mustafa Shokai của Satybaldy Narymbetov cũng được dựng tại đây.

Trong giai đoạn đầu của quá trình quay phim, khoảng 80% trang thiết bị kỹ thuật phải đi thuê và có 160 chuyên gia nước ngoài được mời tham gia. Nhưng tới cuối dự án, chỉ còn 20% trang thiết bị làm phim phải đi thuê và chỉ còn 60 chuyên gia nước ngoài do phần còn lại được thay thế bởi chuyên gia trong nước đã nắm vững các kỹ năng chuyên nghiệp mới học. Các xưởng sản xuất phục vụ phim trường trước đây nay được hồi sinh và những xưởng mới được xây dựng, như xưởng may trang phục, xưởng chuẩn bị cảnh diễn, xưởng nhồi bọc vật dụng và xưởng nhuộm. Trên 15.000 bộ trang phục, bao gồm giày dép, mũ đội, trang sức, đồ da và nhiều thứ khác được sản xuất ngay tại địa phương.

(còn tiếp)
 
Sự thành công nằm tại đội ngũ thực hiện!

Sự thành công của nhiều bộ phim tuỳ thuộc nhiều điều vào đội ngũ thực hiện, vốn được nhà sản xuất tập hợp. Tổng sản xuất là nhà viết kịch bản Rustam Ibragimbekov; từ phía Mỹ là đạo diễn thực hiện Milos Forman và từ phía Nga là nhà sản xuất Pavel Douvidzon. Kazakhstan được đại diện bới Serik Zhubandykov, Anara Kashaganova, và Sergei Azimov. Hậu kỳ được điều hành bởi Ram Bergman (Mỹ), người cũng chịu trách nhiệm để đảm bảo có được bản thỏa thuận trong đó Miramax chấp thuận phân phối Dân du mục trên thị trường Mỹ. Cần lưu ý rằng hãng Bergman Lustig Gallery Productions đã tham gia làm nhà sản xuất phim cùng đối tác Kazakhfilm.

Để nắm chắc thành công toàn diện, những nhà sản xuất quyết định chọn một nhóm “chuyên gia sản xuất” đầy năng lực. Ví dụ như bối cảnh Turkestan cổ đại được xây dựng bởi nhà thiết kế sản xuất người Croatia Kreka Kljakovic, người đã tham gia tất cả các phim của đạo diễn Emir Kusturica. Đạo diễn hình ảnh cũng tương xứng với dàn diễn viên đầy sao: Ueli Steiger, từng làm việc với Roland Emmerich trong phim Godzilla (1998) và The Day after Tomorrow (2004). Người thiết kế trang phục là Michael O’Connor, từng tham gia thiết kế trang phục cho phim Harry Potter and the Chamber of Secrets (đạo diễn Chris Columbus, 2002), và Marit Allen, từng cùng làm việc với Ang Lee trong phim Hulk (2003) và Brokeback Mountain (2005).

Thật dễ hiểu rằng việc lựa chọn các diễn viên nước ngoài để đóng những vai chính anh hùng bị chỉ trích liên tục. Để khán giả quốc tế - mục tiêu chính nhắm tới - chấp nhận được Dân du mục, các diễn viên phải là người nổi tiếng. Lấy ví dụ, diễn viên Mark Dacascos, người đã đóng các phim hành động của điện ảnh Mỹ và Pháp, như phim The Base của Mark Lester (1999) hay phim kinh dị Hội Sói của Christophe Gans (Le Pacte des Loups, 2001), trong phim này đóng vai chiến binh Sharysh dân tộc Djungar. Jason Scott Lee, người nổi tiếng nhờ đóng vai Bruce Lee (Lý Tiểu Long) trong phim Dragon: The Bruce Lee Story (đạo diễn Rob Cohen, 1993) trong phim này đóng một trong những vai chính ― nhà thông thái và tiên tri Oraz. Ngoài ra, có hai diễn viên Hollywood được mời đóng trong Dân du mục: Kuno Becker và Jay Hernandez.

Một số vai diễn quan trọng được đóng bởi các diễn viên Kazakh, trong số đó các đạo diễn đánh giá cao các diễn viên nổi tiếng Doskhan Zholzhaksynov và Tungushbai Dzhamankulov, cùng nữ diễn viên trẻ Aianat Esmagambetova, người đóng vai chính trong bộ phim Lời cầu nguyện của Leila của đạo diễn Satybaldy Narymbetov. Mặc cho khác biệt ngôn ngữ, tính cách dân tộc, phong cách làm việc và nhiều yếu tố khác trong quá trình sản xuất phim, danh sách diễn viên tạo thành một ấn tượng chung thống nhất. Ngôi sao Hollywood Kuno Becker và diễn viên trẻ Aianat Esmagambetova đóng chung rất đồng điệu, và chỉ có đoàn làm phim biết được đằng sau cảnh diễn ấy là hàng giờ hàng giờ tập luyện trên sàn vũ đạo, cưỡi ngựa, học tiếng Anh, v.v.

Có 22 nhân vật chính trong kịch bản phim, cùng với khoảng 300 vai phụ. Hiển nhiên sẽ là một yêu cầu quá cao cho một đạo diễn để đưa tất cả vào phim và dàn dựng hành động trong một phim dài hai tiếng đồng hồ. Nhiệm vụ này đã được giải quyết không dễ dàng gì bởi có ba đạo diễn cùng thực hiện bộ phim: đạo diễn người Mỹ gốc Tiệp Ivan Passer khởi đầu bộ phim và đạo diễn người Nga Sergei Bodrov hoàn tất nó, trong khi đạo diễn người Kazakh Talgat Temenov hoạt động thường trực tại khu đất dựng phim. Đây có thể trở thành một điều kiện không thuận lợi khi ta đã quen với quan niệm về một bộ phim, trên hết, phải là tác phẩm của một đạo diễn. Nhưng Dân du mục là một dự án của nhà sản xuất từ khi khởi đầu, và các đạo diễn biến đổi nó theo yêu cầu sản xuất. Có lẽ Ivan Passer đã phải rất vất vả về mặt kỹ thuật làm phim, trong khi thử thách đối với Sergei Bodrov là tìm dịp để phô triển khả năng của mình trong lĩnh vực phim lịch sử. Đối với Talgat Temenov cũng vậy, đó hiển nhiên là kinh nghiệm đầy vất vả, cả trong việc sản xuất lẫn sáng tạo. Cuối cùng, cũng cần nói thêm rằng sau khi bộ phim hoàn tất, không một ai cố giành lấy toàn bộ vinh quang và tranh luận xem người nào có đóng góp lớn hơn: phần giới thiệu phim đưa lên tên của cả ba đạo diễn đồng đều như nhau. Trong việc này cũng vậy, Dân du mục là một dự án mang tính quốc tế rất cao.
Thay cho lời kết

Tôi không thể quên cuộc nói chuyện với một thanh niên Kazakh tại Washington. Anh ta đã học tại Mỹ được một năm rồi khi anh hỏi tôi: “Ở nhà phim Dân du mục thực hiện tới đâu rồi?” Tôi trả lời: “À, hoàn thành rồi”. Cậu ta ngạc nhiên vì sự hờ hững của tôi và nói: “Tôi chờ đợi bộ phim này rất lâu rồi. Nếu tất cả những chàng trai trên thế giới đều hành động như những người Kazakh ấy, đều mơ ước trở thành những anh hùng, thì chẳng phải đó là mục đích chính của bộ phim này?” Có lẽ cậu bé 19 tuổi này đã chín chắn hơn chính tôi; hay có lẽ bởi cậu ta đang sống xa nhà nên các cảm xúc chính xác hơn tôi có tại quê hương? Chúng ta không chỉ hài lòng, mà còn đáng phải tự hào vì những dự án như vậy đã được hình thành vào đúng nơi đúng chốn.

Sau buổi chiếu ra mắt của Dân du mục, tôi đã có buổi trò chuyện ngắn với tổng đạo diễn bộ phim, Rustam Ibragimbekov, và tôi hỏi ông rằng những nhà làm phim người Azerbaijan có ghen tị hay không khi ông hoàn thành một dự án khổng lồ đến vậy tại Kazakhstan chứ không phải tại Azerbaijan. Ibragimbekov trả lời rằng bất cứ quốc gia hậu Liên Xô nào cũng có thể tự hào vì có được dự án như vậy, nhưng tại thời điểm này chỉ Kazakhstan là có điều kiện thực hiện.

Sự ra đời của một bộ phim như vậy cũng chứng tỏ rõ nét hình ảnh Kazakhstan như một quốc gia có chủ quyền. Hiển nhiên rằng đế có bất kỳ tác phẩm sáng tạo nào trong tương lai, chúng tôi cần những huyền thoại mới để che mờ những câu chuyện cũ. Bộ phim thương mại Dân du mục, cùng với những bộ phim nghệ thuật như Người thợ săn của Serik Aprymov (2004), giúp tạo ra những huyền thoại mới mẻ như vậy, tạo đà cho nền điện ảnh của một đất nước non trẻ có thể đương đầu với hội chứng của thời kỳ hậu thuộc địa.


Gulnara Abikeyeva
Program Director, Eurasia IFF
Dịch từ Nga sang Anh: Birgit Beumers
Dịch từ tiếng Anh : Lý Thế Dân
________________________________________
Nomad, Kazakhstan, Russia, and USA, 2005
Color, 120 minutes
Directors: Sergei Bodrov, Ivan Passer, Talgat Temenov
Screenplay and General Producer: Rustam Ibragimbekov
Cinematography: Ueli Steiger, Dan Laustsen
Composer: Carlo Siliotto
Producers: Milos Forman, Sergei Azimov, Pavel Douvidzon, Sergei Zhubandykov,
Ram Bergman, Anara Kashaganova
Production: Ibrus and True Story Production

Xem đoạn phim giới thiệu:
http://home.edvsz.fh-osnabrueck.de/~...ideo/Nomad.avi
hoặc
http://www.interkz.com/nomad/Nomad.avi
 
http://www.vesti.ru/news.html?id=101642

b_141593.jpg


"Изображая жертву" - лучший фильм на Римском кинофестивале

Главный приз Римского кинофестиваля присужден российской картине. Лучшим фильмом признана лента режиссера Кирилла Серебренникова "Изображая жертву".

Этот фильм стал третьим в карьере известного театрального режиссера, а сам Серебренников - первым призером в истории фестиваля, ведь Римский кинофорум проходил впервые.

Получая статуэтку Марка Аврелия, Серебренников сказал, что не ожидал награды, поскольку фильм был рассчитан на российскую аудиторию. Однако похождения современного молодого человека нашли отклик у европейского зрителя. Некоторые кинокритики даже нашли в сюжете параллели с классической историей Гамлета.

Победу в Риме уже называют знаковой, ведь, в отличие от других кинофорумов, здесь ленты оценивают не критики и кинематографисты, а жюри из пятидесяти обычных зрителей.

Tạm dịch

Giải thưởng lớn tại Liên hoan phim Roma đã thuộc về bộ phim "Diễn tả nạn nhân" của đạo diễn Nga Kirill Serebrennikov. Đây là bộ phim thứ ba của đạo diễn, còn bản thân Serebrennikov thì trở thành người nhận giải thưởng đầu tiên của Liên hoan phim Roma.

Khi nhận tượng Marcus Aurelius, Serebrennikov nói rằng ông rất bất ngờ vì bộ phim của ông chủ yếu hướng tới đối tượng khán giả Nga. Tuy nhiên khán giả châu Âu đánh giá tốt bộ phim, mốt số nhà phê bình còn cho rằng nội dung phim có những sự tương đương với Hamlet.
 
Em vừa đọc bài bình luận về các phim Liên xô cũ trênn trang Điện ảnh Kịch trường, thấy hay quá nên post lên để các bác tham khảo:

Điện ảnh đến với nước Nga rất sớm (mùa xuân năm 1896) nhưng do sự chèn ép của nước ngoài nên phải hơn 10 năm sau Nga mới có nền điện ảnh dân tộc.

Ngày 27/8/1919, Lênin ký sắc lệnh quốc hữu hóa nền điện ảnh của Sa hoàng. Như vậy chỉ 2 năm sau cuộc Cách mạng tháng Mười, điện ảnh đã chính thức được trao cho nhà nước Xô viết. Đến năm 1922, khi Liên Xô chuyển sang thời kỳ hòa bình xây dựng đất nước, vì cần huy động vốn của tư nhân nên các chủ phim đã thừa cơ phá hoại độc quyền phát hành của nhà nước. Các cán bộ của ngành thì buông lơi công tác quản lý nên khiến cho điện ảnh bị sa vào khuynh hướng thương mại thiếu lành mạnh. Lúc này Lênin đã đích thân nghiên cứu đề án cải tổ điện ảnh và đề ra một loạt biện pháp mới như khẳng định độc quyền phát hành phim của nhà nước, cấp thêm vốn cho ngành, tăng cường sản xuất phim các thể loại và đặc biệt chú tâm đến việc tổ chức các rạp chiếu bóng nhỏ ở các vùng nông thôn. Sau một thời gian, tốc độ phát triển của mạng lưới chiếu bóng ở Liên Xô đã nảy nở "nhanh hơn nấm".

Sự bùng nổ của điện ảnh Xô viết được bắt đầu khi có sự ra đời của một loạt tác phẩm xuất sắc như Chiến hạm Patomkin, Người mẹ và Đất... Chiến hạm Patomkin của đạo diễn S. Eisenstein được xây dựng năm 1925 đã làm chấn động dư luận thế giới. Sức mạnh của đề tài và nghệ thuật biểu hiện đã làm cho thế giới xôn xao. Tiếp đó là bộ phim Người mẹ của đạo diễn Pudovkin làm vào năm 1926 dựa theo cuốn truyện cùng tên của nhà văn M. Gorky. Bộ phim đã phản ánh được sắc thái lịch sử của xã hội Sa hoàng, một xã hội u ám mà ở đó người công nhân chỉ là những "cục rỉ sắt mang hình người". Năm 1930, bộ phim Đất của đạo diễn Dovjenkô được xây dựng. Phim nói về cuộc đấu tranh giai cấp ở nông thôn trong những ngày đầu hợp tác hóa. Ba tác phẩm lớn trên đã kết thúc thời kỳ điện ảnh câm ở Liên Xô và được Đại hội điện ảnh quốc tế xếp vào loại kiệt tác của thế giới.

Những năm của thập niên 50 - 60 được xem là thời kỳ rực sáng của điện ảnh Xô viết. Giai đoạn này rất nhiều tác phẩm xuất sắc được ra đời và đoạt nhiều giải thưởng lớn ở các kỳ Liên hoan phim quốc tế. Phim Trường học dũng cảm được xây dựng năm 1954 dựa theo cuốn tiểu thuyết của nhà văn Gai-da, do các nhà điện ảnh trẻ Basov và Korsa-gin thực hiện đã đoạt giải nhất tại LHPQT Carlovy Vary năm 1954. Phim Cô nàng đỏng đảnh của đạo diễn trẻ Samsonov đoạt giải Sư tử bạc tại LHPQT Venise năm 1955 cùng giải của các nhà báo Italia cho bộ phim nước ngoài hay nhất trình chiếu tại LHP. Năm 1956 bộ phim Người thứ 41 do đạo diễn G. Chukhrai thực hiện đã đoạt giải chính vì "kịch bản đặc sắc, vì chủ nghĩa nhân đạo và chất thơ trong tác phẩm" tại LHPQT Cannes năm 1957.

Phim Othello do đạo diễn Iutkevits dàn dựng dựa theo tác phẩm cùng tên của văn hào Shakespeare đã được trao giải đạo diễn xuất sắc nhất tại LHPQT Cannes 1956. Cũng trong năm này, bộ phim Trung đoàn bất tử do Agranenko dàn dựng theo kịch bản của Simonov đã được khán giả nồng nhiệt đón nhận và tại LHPQT Venise, phim được trao Bằng danh dự. Phim Đàn sếu bay qua được đạo diễn Kalatozov dàn dựng năm 1957 theo kịch bản của Rozov đã nhận nhiều giải thưởng: Cành cọ vàng tại LHPQT Cannes lần thứ XI, giải Nữ diễn viên chính xuất sắc cho nữ diễn viên Samoilova, giải quay phim và giải về kỹ thuật, giải đặc biệt tại LHP toàn liên bang, tổ chức tại Matxcơva. Đầu năm 1957, bộ phim Don Kihôtê do đạo diễn Kozintxev thực hiện dựa theo tác phẩm của Servantes đã ra mắt khán giả. Tại LHP toàn Liên bang, bộ phim được trao giải: giải cho đạo diễn và quay phim, giải nhất cho nam diễn viên chính. Bộ phim được đánh giá cao về mặt tạo hình và diễn xuất của nam diễn viên chính rất có cá tính, đồng thời phim vẫn tôn trọng tác phẩm văn học khi đem đối lập cái bi kịch muôn thuở với thực tế hiện đại.

Năm 1958, bộ phim Sông Đông êm đềm của đạo diễn Gherasimov - dựa theo tiểu tuyết cùng tên của Solokhov đã đoạt giải tại LHPQT Carlovy Vary. Cũng trong năm này, bộ phim Những câu chuyện về Lênin của đạo diễn Iutkevits đoạt giải tại LHPQT Carlovy Vary lần thứ XI và giải cho diễn viên thể hiện xuất sắc vai lãnh tụ Lênin. Bộ phim Bài ca người lính (1959) của đạo diễn Chukhrai đã đi vào lòng người và trở thành tác phẩm kinh điển trong lịch sử điện ảnh Xô viết. Bộ phim Số phận con người của đạo diễn Bondachuc dựng theo cuốn truyện cùng tên của nhà văn Solokhov nói về cuộc chiến tranh Vệ quốc vĩ đại, đã được nhận giải thưởng lớn tại LHP quốc gia Matxcơva 1959. Đạo diễn và cũng là người đóng vai chính, cùng nhà quay phim Monakhov đã được nhận giải thưởng Lênin với bộ phim này. Người đàn bà có con chó nhỏ dựa theo tác phẩm cùng tên của nhà văn Tsekhov được trao giải tại LHPQT Cannes 1960, vì "chủ nghĩa nhân đạo và chất lượng nghệ thuật hoàn hảo"... Các nhà điện ảnh trẻ của thời kỳ này đã tạo nên "làn sóng mới" Xô viết trong những năm 1950 - 1960. Những thập kỷ tiếp theo, Liên Xô (cũ) vẫn khẳng định được vị trí của một nền điện ảnh lớn với những thành tựu không thể phủ nhận. Điều này có thể nhận thấy ở cả lĩnh vực sáng tác và cả mặt bằng phát hành nữa.

Một đất nước có thời từng là cường quốc điện ảnh - Thế còn bây giờ, tình trạng của nó ra sao? Sau những biến cố dẫn tới sự tan rã của Liên bang Xô viết, nền điện ảnh của xứ sở bạch dương này cũng chịu nhiều sự xáo trộn lớn. Hãng Mosfilm vốn đồ sộ với hơn 5.000 người làm việc, nay đắm chìm dần vào hoang phế. Điện ảnh Xô viết thực sự rối rắm kể từ khi chuyển sang nền kinh tế thị trường. Từ trước điện ảnh chỉ quen dựa vào sự bao cấp của nhà nước cho nên ngay lập tức đã vấp phải sóng gió. Các xưởng phim dần dần phân rã vì không có phim để sản xuất. Không ai còn dám quan tâm đến chuyện "giao cho ai làm" và "làm phim gì" nữa mà chỉ cầu mong có đề tài để làm. Hai xưởng phim lớn ở Matxcơva là Mosfilm và Gorky đều bị rơi vào tình cảnh bi thảm này. Xưởng Lenfilm ở Leningrad (nay là Saint-Peterburg) cũng chịu chung số phận. Còn các xưởng phim ở các nước Cộng hòa như Gruzia, Azecbaizan hay Ucraina... thì dường như trở về con số không. Trước cải tổ thì cường độ sản xuất phim trung bình là 150 phim truyện một năm còn sau này thì con số chông chênh trong khoảng 15 - 20 đầu phim truyện một năm. Đó là mới tính đầu phim chứ chưa nói tới chất lượng của nó.

Trước đây nhiều cô gái thường mơ ước được học để trở thành diễn viên còn bây giờ thì chẳng ai ước mong cái điều hão huyền ấy nữa bởi chẳng ai dại gì mà bỏ ra mấy năm trời học hành, thi cử để rồi cuối cùng trở thành thất nghiệp. Có những câu chuyện buồn thảm đầy trớ trêu. Chắc khán giả còn nhớ diễn viên V. Ivasov - người thể hiện xuất sắc vai anh lính Aliosa trong bộ phim kinh điển của Liên Xô Bài ca người lính. Vì thất nghiệp và để mưu sinh, anh đã phải ra công trường làm đội trưởng thi công và đã chết vì tai nạn trên hiện trường cách đây hơn một năm. Thật buồn thảm. Còn những "ngôi sao" khác may mắn hơn thì kiếm được một chân tạp vụ trong các khách sạn, nhà hàng...

Năm ngoái, Nghệ sĩ Công huân Liên bang Xô viết Serghi Sakurov đã cùng đoàn đại biểu của Quỹ hòa bình quốc tế SNG (quỹ hòa bình Liên Xô) sang thăm Việt Nam. Ông tâm sự: "Nhiều khi tôi muốn trở lại phim trường vì quá nhớ nghề. Vào một đêm mùa đông, một vị đạo diễn đã gọi điện cho tôi mời đóng phim với điều kiện: quay trong vòng hai tuần và không hề có thù lao! Tôi đã đồng ý chỉ vì muốn được nhìn thấy lại ánh sáng phim trường". Tuy phim được sản xuất ít nhưng điều đáng buồn là trong sáng tác phim chủ yếu chạy theo xu hướng thời thượng, nhiều bộ phim xa rời, lạc lõng với cuộc sống hiện tại. Đó là khâu sáng tác còn phát hành cũng chịu cảnh đìu hiu vì ít còn ai đến rạp để xem phim. Trên màn ảnh phần lớn là phim Mỹ với đủ màu sắc bạo lực và tình dục. Rạp vắng khách vậy là phải xoay ra cho thuê đất, cho thuê mặt bằng để kinh doanh thương mại. Nhiều rạp sang trọng ngày xưa nay trở thành salon xe hơi hoặc nơi bán đồ gỗ...

Dẫu vậy, các nhà điện ảnh Nga vẫn vững tin dân tộc Nga có một nền văn hóa vĩ đại với một bề dày lịch sử qua đủ các biến thiên thăng trầm, nó không phải "ra đời từ ống nghiệm", nó có một cội nguồn nên họ vẫn tin tưởng vào sự phục sinh. Phục hưng điện ảnh, các nhà điện ảnh Nga vẫn có quyền hy vọng ở "nguồn vốn" sẵn có của mình, tin ở nền điện ảnh có thời từng là lá cờ đầu, từng là niềm tự hào trong quá vãng. Có thể xem bộ phim Dưới ánh mặt trời thiêu đốt của đạo diễn N. Mikhalkov đoạt giải Oscar 1995 là một tín hiệu báo sự "chuyển mình" cho điện ảnh nước Nga được chăng? Nhiều khán giả từng yêu mến các tác phẩm đầy tính nhân văn của nền điện ảnh Xô viết vẫn ước ao một ngày nào đó khi nhìn lên bầu trời điện ảnh thế giới họ sẽ tìm thấy lại những hình ảnh mà họ từng say mê ngưỡng vọng một thời.
 
Em muốn hỏi các bác có link download các phim "Trường học dũng cảm" và "Trung đoàn bất tử" thì cho em xin.
 
Em được biết tên bộ phim "Maruxia đi học" tiếng Nga là "Первоклассница", em đã đọc truyện này từ hồi còn bé nhưng chưa được xem phim, bác tìm giúp link download phim này hộ em với, cám ơn bác nhiều.
 
Xin thông báo, bộ phim Dân du mục(Kochevnik) mà Danngoc giới thiệu trên đây đã xuất hiện tại Hà Nội dưới dạng DVD.
Hungmgmi đã xem sơ lược và có nhận xét: Chất lượng hình ảnh đẹp, âm thanh tốt, các cảnh quay hoành tráng đúng kiểu Hollywood :shock: . Đĩa DVD này có 5 phụ đề: 2 phụ đề tiếng Tàu, một tiếng Anh, và 2 phụ đề tiếng Nhật và tiếng Triều tiên. Phụ đề tiếng Anh thì...sai toét do bọn sản xuất lậu in xừ nó phụ đề tiếng Anh của bộ phim ất ơ nào đó vào :cry: . Tóm lại trên phim là cảnh đánh nhau chan chát, dưới lại in phụ đề một cuộc nói chuyện qua điện thoại :cry:
Tiếng của Phim là tiếng Nga nên bác nào biết tiếng Nga xem đỡ cũng được. DVD có bán tại quầy trong cùng, cửa hàng băng đĩa 12A Hai Bà Trưng-HN.
 
Hồi còn bé, em rất thích cuốn "Truyện Một NgườI Chân Chính " kể về người phi công LX dũng cảm vượt qua khó khăn để tiếp tục chiến đấu chống lại phát xít Đức. Em nghe nói là truyện đã được chuyển thể thành phim, nhưng rất buồn là chưa được xem. Có bác nào biết link phim này không, chỉ cho em biết với.
 
Mọi ngưòi đi đâu hết rồi, chẳng ai quan tâm đến đề nghị của em cả à!!! Các bác xem thử có link các phim "Trường học dũng cảm", "Trung đoàn bất tử", "Maruxia đi học" và "Truyện Một NgườI Chân Chính " cho em xin nhé.
 
ấy dịch đầu đề phim ra tiếng Nga đi có khi mọi người sẽ tìm hộ đấy. Trình tiếng Nga của tớ hơi đuối chứ không thì tớ giúp cậu ngay :lol:
 
nguoiviet nói:
Mọi ngưòi đi đâu hết rồi, chẳng ai quan tâm đến đề nghị của em cả à!!! Các bác xem thử có link các phim "Trường học dũng cảm", "Trung đoàn bất tử", "Maruxia đi học" và "Truyện Một NgườI Chân Chính " cho em xin nhé.

Trường học dũng cảm = Школа

"Maruxia đi học" = chờ chị Rừng trả lời :)

"Truyện Một NgườI Chân Chính " = Повесть о настоящем человеке

Đấy là tên của tác phẩm văn học, còn tên phim có là thế không thì Nina không biết vì chưa xem :)
 
Cám ơn các bác đã ủng hộ em. Hôm trước chị rung_bach_duong đã cho biết phim "Maruxia đi học" tiếng Nga là "Первоклассница. Các bác tìm hộ em link các phim trên với, xin cám ơn nhiều.
 
Một người chân chính
http://film.arjlover.net/film/povest.o.nastojaschem.cheloveke.avi

Các phim khác kg có trong list
 
phuongnn nói:
danngoc nói:
Một người chân chính
http://film.arjlover.net/film/povest.o.nastojaschem.cheloveke.avi

Các phim khác kg có trong list

link tiêu rồi, có link nào khác không chú?
Không phải là tiêu đâu bạn Phuongnn ơi. Hình như link này nó chỉ cho download trong khoảng thời gian từ 4 giờ sáng đến 10 giờ sáng giờ Moscova thôi. Vì thế chuyển sang giờ VN sẽ là khoảng từ 8 giờ đến 2 giờ chiều VN. Bạn vào lúc 7 giờ tối VN thì không download được đâu.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Back
Top