Giải hạn.
Thanh mân mê tờ giấy bạc 100 đô la. Sờ ngón tay vào mấy cái vân trên tờ giấy rồi vẫy vẫy mấy cái. Tiếng giấy bạc kêu phần phật khiến hắn thấy trong lòng cực kỳ sảng khoái. Tờ 100 đô này là của ông khách từ thành phố xa lên. Sau khi trả các khoản tiền như đã thỏa thuận, ông ta đưa cho hắn 100$ tiền thưởng vì hắn đoán những chuyện về đời tư, về gia đình của ông không sai một chút nào. Hắn còn hướng dẫn cho ông cách giải hạn vào tháng tới để ông làm ăn phát đạt hơn. Trước khi về, ông còn nói là sẽ quay lại hậu tạ hắn khi mọi điều xui xẻo đã qua đi.
Tiếng chuông điện thoại reo vang, giọng một cô gái nhẹ nhàng:
- Alô, có phải nhà thầy Thanh đấy không ạ ?
- Tôi nghe đây-hắn cố lấy giọng đạo mạo trả lời
- Em là Phương. Nhà em có nhiều chuyện không may liên tục xảy ra. Em muốn nhờ thầy xem hộ cho em nguyên nhân vì đâu và cách giải hạn như thế nào.
- Thế bây giờ em đang làm việc ở đâu ?
- Em đang buôn bán ở phòng 218 chợ Sông Thao, đại lộ Đmi-tơ-rốp
- Thế thì 2 giờ chiều mai tôi chờ em ở nhà.
Đặt máy xuống, hắn xoa xoa tay, lại có một con gà béo đến nộp mạng cho mình rồi. Hắn gọi với sang phòng bên cạnh:
- Tấn ơi, sang đây có việc.
Một thanh niên có mái tóc dài chấm gáy, đưa 2 ngón tay đẩy đẩy vào chiếc kính trên mũi trông có vẻ trí thức bước vào.
- Chú sang ngay chợ Sông Thao, điều tra xem cô Phương bán hàng ở phòng 218 là người thế nào. Nhớ tìm hiểu kỹ gia cảnh, cuộc sống vợ chồng, sở thích riêng của mỗi người, con cái thế nào, có mấy trai, mấy gái và cả quê quán nữa nhé. Phải mang thông tin về cho anh trước 12 giờ trưa mai.
Tấn nhận lệnh quay đi, hắn nhìn theo gật gù vẻ hài lòng lắm. Thằng này được việc, nhiệt tình chu đáo, mau mồm mau miệng, nói chuyện rất có duyên. Khi biết khách đứng chờ sốt ruột thì nó liến láu kể những chuyện bịa như thật về tài năng của thầy để sau đó sự tin tưởng của mọi người đối với thầy tăng lên gấp bội. Chỉ phải tội hơi tò mò, tọc mạch, cái gì cũng muốn biết, cái gì cũng hỏi.
Hắn lại rút ví tiền ra đếm. Hôm nay đầu tháng thế mà có lộc. Mân mê tờ bạc, hắn nhẩm tính ra tiền Việt Nam, chỗ tiền này mua được gần một tấn thóc chứ không ít. Hắn nhớ ngày còn làm ở nhà máy cơ khí của tỉnh, chao ôi quần quật suốt ngày với máy móc, quần áo lúc nào cũng lấm lem dầu mỡ mà có lúc nào được ăn no đâu. Nhiều khi đi làm về, hắn vội vàng đạp xe rất nhanh qua hàng phở gần nhà máy để chạy trốn mùi thơm quyến rũ của nó. Có lúc hắn ước ao gặp một ông tiên cho ba điều ước thì điều đầu tiên sẽ là được ăn một bữa phở no nê. Thế rồi vận may cũng mỉm cười với hắn khi hắn làm quen và cưới một cô gái bán cửa hàng lương thực. Hắn biết hắn và cô ta không được xứng đôi cho lắm. Nếu bỏ quần áo lao động, tắm rửa sạch sẽ, chải tóc rẽ ngôi đàng hoàng thì trông hắn cũng khá đẹp trai. Còn Xuân-vợ của hắn thì thật là sự nhạo báng của tạo hóa. Không hiểu khi ông bà mụ vắt nặn ra cô vừa làm việc vừa ngủ gật hay sao mà tất cả mọị thứ đều vô lý. Chiều cao rất khiêm tốn, chỉ có 1,45m, chân ngắn hơn lưng với hai cái bắp chân to, tròn đầy thịt. Khuôn mặt thì chiều ngang dài hơn chiều dọc. Hai lỗ mũi tẹt dí, nhìn như hai miếng thịt thừa gác trên cái mồm rộng qua cỡ mà lúc nào cũng toe toét cười. Nhìn khuôn mặt với nước da xanh xám lại càng thê thảm hơn khi lúc nào cũng có trên vài chục cái mụn trứng cá. Cái đã nặn rồi thì đen, cái chưa kịp nặn thì đỏ. Mà cô này lại có sở thích nặn trứng cá mới chết chứ. Lúc nào cũng có cái gương con kè kè bên người, hễ rỗi việc lại đem gương ra bóp bóp, nặn nặn. Mỗi khi cô ta xuống nhà máy thăm hắn, lúc chào mọi người ra về, ai cũng nhìn theo ái ngại cho cái hình thức quá khiêm tốn của cô và đều muốn bày tỏ sự cảm thông sâu sắc đối với hắn. Tuy nhiên trong cái không may lại có cái may như người ta thường kể chuyện “Tái ông thất mã”. Vợ xấu nhưng gạo trong nhà lúc nào cũng đầy. Đến bữa ăn lại có chai bia “vạn lực” của Trung Quốc để uống. Cách một hai tháng hắn lại được vợ mua cho một bộ quần áo mới. Rồi không hiểu vợ hắn chạy chọt thế nào mà hắn chạy được một suất đi xuất khẩu lao động ở Nga. Cái ngày bước lên máy bay cũng là ngày cuộc đời hắn bước sang một trang mới. Tất cả sự nghèo khó, nhọc nhằn vất vả và cả bà vợ xấu xí của hắn nữa cũng đi vào sự lãng quên. Thành phố nơi hắn làm việc nằm ở niền nam nước Nga, ở đó có rất nhiều cá chép vừa béo vừa rẻ. Lại có loại gạo vừa dẻo vừa thơm. Nhưng điều làm hắn thích nhất là trong xí nghiệp có gần một ngàn công nhân nữ thì chỉ có hơn một trăm công nhân nam. Bởi vậy các chàng trai được quý trọng lắm, Các cô cũng buồn vì xa bố mẹ, xa quê hương vì thế ai cũng muốn có bạn, nhất là có bạn trai. chẳng thế mà người ta gọi bọn hắn là “mì chính cánh.” Tất cả bọn con trai dù xấu đẹp, cao thấp, có tài hoặc bất tài gì cũng có bạn gái, còn các cô gái thì chỉ có những cô hình thức tương đối khá mới mong tim được bạn trai. Riêng hắn chọn được một cô xinh xắn, vừa biết chiều chuộng lại biết nắu ăn. vì thế chỉ một năm sau là hắn quên hẳn cô Xuân xấu xí ở nhà. Rồi một sự tình cờ đã thay đỏi cả cuộc sống sau này của hắn. đó là một lần hắn vào chơi nhà người quen ở trong trường đại học gần đó. Hắn thấy cuốn sách “Tướng tay sơ bộ” nằm trên bàn. Tò mò đọc một lúc, hắn thấy hay hay, vốn thông minh, hắn nhớ được các đường quan trọng trong lòng bàn tay. Đường sống kéo từ đâu đến đâu, bị gãy như thế nào là ốm nặng, như thế nào là ốm nhẹ. Rồi cả những đặc điểm cơ bản của các đường học hành, đường tình duyên nữa. Chỉ sau một tháng kể từ ngày hắn vào trường về, hắn nổi tiếng là người biết xem tướng. Phòng ở của hắn không đêm nào là không có người đến xem tiền vận, hậu vận. Tiền vận thì hắn nói ít hoặc lờ đi, hậu vận thì hắn nói nhiều: ai sau này cũng giàu có, ai cũng may mắn. Hắn biết là hắn nói ba hoa nhưng sau này, ở tương lai có ai kiểm chứng được đâu mà sợ. Hắn rất thích xem tay các cô gái, nhất là các cô xinh xinh. Hắn thường lợi dụng lúc cầm tay xem tướng, xoa xoa lên phía trên vai, trên cổ. Nếu cô nào phản ứng thì hắn dừng tay. Cô nào ngồi im thì hắn làm tới cho đến “z”.
Cuộc đời hắn sang trang kể từ khi Liên xô tan rã, đất nước bước sang cơ chế thị trường. Nhiều nhà máy phải đóng cửa vì không có tiền chi phí. Hàng hóa chất lượng kém không có khách mua. Trong khi đó hàng ngoại đổ vào như nước. Nhà máy nơi hắn làm việc cũng chịu chung số phận. Mọi người phải tự tìm cách nuôi sống bản thân. Hắn cũng theo đoàn người dắt díu nhau lên Matxcơva kiếm sống. “ Matxcơva làm ăn dễ hơn các nơi khác”, hắn nhận định như vậy sau khi đi khảo sát một vòng. Nhưng rồi hắn thấy mình không hợp với một việc gì: Làm vàng hay buôn xanh thì nguy hiểm vì hắn vốn không phải là người gan dạ. Buôn bán trong các trung tâm thương mại, nói theo dân dã là các chợ Việt nam thì hắn không biết buôn bán, chắc chắn là sẽ đi hết cả mấy đồng vốn liếng mà hắn phải chắt chiu trong mấy năm mới có được. Có lúc hắn định về Việt nam nhưng nghĩ đến cảnh phải hàng ngày phải giáp mặt với mụ vợ vừa già vừa xấu hắn lại hoảng sợ, không dám nghĩ đến chuyện về nữa.Vả lại hắn đã quen với cuộc sống luôn luôn có các cô gái xinh đẹp, khả ái bên cạnh rồi. Sau mấy đêm thức trắng suy nghĩ, hắn thắy chỉ có một nghề phù hợp nhất với hắn, đó là nghề bói toán. Nghề này không phải bỏ vốn mà lãi thì không thể tính hết được. Vào cầu thì chỉ cần một vài năm là lên ông nọ bà kia ngay. Quyết định thế rồi nhưng hắn không hành nghề vội. Hắn tìm thêm một số sách viết về tử vi, phong thủy...đọc thêm. Ngoài ra hắn còn tập viết một số chữ Hán nhưng cũng chỉ được mươi lăm chữ. Mấy tháng sau, trên các tờ báo lá cải phát hành tại Matxcơva có một tít quảng cáo rất ấn tượng: “Nếu các bạn muốn biết tiền vận hậu vận của mình, muốn tìm ngày lành tháng tốt, thiên thời địa lợi nhân hòa giúp cho việc làm nhà, kết hôn, kinh doanh, tang hiếu được mỹ mãn, muốn giải hạn cho sao xấu trở thành sao tốt hãy đến tìm thầy Lê Thanh, một cây đa, cây đề trong làng bói toán. liên hệ theo số điện thoại...”
Quảng cáo quả là có tác dụng. Một ông chủ chợ nhờ hắn lập cho một cái điện thờ ở ngoài sân, nhờ cái điện thờ đó mà nhiều người biết đến hắn. Nhờ hắn xem tướng số. Để có thêm uy tín, hắn bao giờ cũng hẹn người ta vào ngày hôm sau để sau đó thuê hai thanh niên hoạt bát đến địa chỉ của thân chủ gặp những người xung quanh để tìm hiểu về họ rồi cung cấp thông tin cho hắn. Nhờ thế mà khắp Mat xcơva đồn đại là hắn xem bói như thần, chuyện vợ chồng sinh con một bề, chuyện trong gia đình vừa có người chết hay có người đang nằm bệnh viện, thậm chí vợ chồng bỏ nhau...cũng được hắn kể ra vanh vách. Người nghe cứ mắt chữ a, mồm chữ o nuốt lấy từng lời. Có người nghe xong còn vái hắn ba cái như vái thánh sống vậy.
Một đồn mười, mười đồn trăm, khách càng ngày càng đông. Có người phải xếp hàng những năm sáu ngày mới đến lượt mình. Hai thằng giúp việc-thằng Tấn, thằng Long lúc nào cũng chạy ngược chạy xuôi tất bật, được cái chúng nó cũng chịu khó nên hắn chưa bị hố bao giờ.
Hắn lại gật gù vuốt ve tờ đôla. Với cái đà này thì chỉ vài năm nữa, hắn sẽ mua được một mảnh đất ở Hà nội, xây cái nhà ba tầng thật hoành tráng. Bỏ cái con vợ vừa già vừa xấu vừa bước sang thời kỳ mãn kinh ấy đi. Cái con bồ đã ở với hắn mấy năm nay đã gần bốn mươi cũng bỏ nốt, cưới một em xinh xắn, tuổi chỉ nằm ở cuối đít hai hoặc đầu ba là cùng. Hắn rung chân khoái trá, ngả lưng xuống ghế rồi lim dim đôi mắt nghĩ về tương lai.
Tiếng chuông cửa vang lên. Hắn sửa lại quần áo cho ngay ngắn rồi ra mở cửa.Trước cửa là một cô gái xinh xắn hỏi hắn với giọng rụt rè:
-Làm ơn cho gặp thầy Thanh!
-Tôi đây, mời cô vào.
Hắn đón khách với tác phong rất tự tin, tự tin quá đi chứ bởi vì trong tay hắn đã có đầy đủ các thông số của người khách tên là Phương mà thằng Tấn vừa đưa cho lúc trưa.
Cô nhẹ nhàng chào rồi ngồi xưống ghế theo cái giơ tay rất điệu nghệ của hắn. Chờ cô gái uống một ngụm nước, hắn bất ngờ vào đề:
-Trong gia đình cô vừa có chuyện không may xẩy ra phải không? như bị ốm nặng phải đi bệnh viên hoặc bị tai nạn xe cộ chẳng hạn. Nhìn khí sắc trên mặt của cô, tôi biết chắc chắn có chuyện gì đấy.
Cô gái thay đổi hẳn sắc mặt, bàn tay cầm chén nước run run:
-Thầy đúng là bậc kỳ tài. Chẳng giấu gì thầy, chồng em vừa bị tai nạn. Một cái xe đâm thẳng vào xe chồng em với tốc độ khủng khiếp. Xe chồng em bị văng ra xa, trán đập vào vô lăng làm anh ấy ngất đi , bây giờ vẫn đang nằm trong bệnh viện.
-Cô cho tôi biết ngày sinh tháng đẻ?
Nghe cô gáí trả lời xong. Hắn lẩm nhẩm bấm bấm trên đầu ngón tay , chốc chốc lại liếc nhìn bộ mặt đang căng thẳng chờ đợi của cô gái . Lấy vẻ mặt nghiêm trọng. Hắn nói:
. Mỗi người, mỗi tuổi có một ngôi sao chiếu mệnh khác nhau. Có sao tốt có sao xấu. Năm nay cô 37 tuổi, sao kế đô chiếu mệnh, chắc cô cũng biết, sao kế đô là sao chủ của sự hung dữ, ám muội, thị phi, buồn rầu. Tôi chắc ngoài chuyện chồng cô bị tai nạn, cô còn gặp nhiều chuyện không may nữa như làm ăn thua lỗ, bị thiên hạ bịa đặt những chuyện không có. Cô thấy có đúng không?
-Đúng là nhà em dạo này liên tục gặp những chuyện không may như thầy nói. Đúng là “phúc bất trùng lai, họa vô đơn chí”. Bây giờ phải làm thế nào hả thầy?
Hắn dẫn cô đi sang phòng bên cạnh, giới thiệu nơi mà hắn thường làm lễ giải hạn cho mọi ngươi. Căn phòng này được bố trí đầy vẻ thần bí. Có hai bàn thờ lớn với những bát hương to nhỏ khác nhau. Trên tường dày đặc chữ nho đủ các cỡ chữ mà không hiểu là viết những gì. Hắn dẫn cô quay lại phòng khách rồi bảo:
-Từ giờ cho đến hêt năm, đang có nhiều điều không may chờ cô. Muốn tránh những điều không may thì cô phải giải hạn. Tự cô sẽ không làm được điều đó. Tôi sẽ giải hạn giúp cô.
Hắn bấm ngón tay rồi nói tiếp:
-cô chuẩn bị những lễ vật mà tôi đã ghi ở giấy, đến đây vào ngày rằm tháng này để giải hạn.
Cô gái đặt lên bàn một chai rượu Hennessy và một hộp bánh quy loại hảo hạng. Ngoài ra còn có thêm một cái phong bì trong đó có tờ 100 đôla mỹ. Thầy Thanh biết rằng cái phong bì kia chỉ được đưa ra khi thân chủ hài lòng với thầy. Cô gái nhẹ nhàng cảm ơn rồi đi ra cửa , không quên hẹn sẽ gặp lại thầy vào ngày rằm tới.
Thời gian thấm thoắt qua nhanh, ngày rằm đã đến. Phương đến đúng hẹn, mang theo cả một xe ô tô lễ vật. Trên mâm xôi đầy ự là một con gà nằm nghễu nghện, ngẩng cao đầu với một bông hoa hồng đỏ rực ngậm ở mỏ. Một bó cúc vàng được bó rất cầu kỳ. Cạnh mâm xôi là những xấp quần áo bằng giấy dành cho âm binh và nhiều loại vàng mã. Hai chai rượu vốt ca mang nhãn hiệu Standard loại lớn nhất cũng được bê vào. Thanh bày tất cả lễ vật vào phòng, khoác lên người chiếc áo thụng dài có thêu mấy con phượng, con rồng trông rất lạ mắt. Thắp 21 ngọn nến, đốt mấy nén hương, hướng về phía tây, hắn huơ đi huơ lại rồi đọc những câu bằng tiếng Hán dài dằng dặc mà chắc chắn ngay bản thân hắn cũng không hiểu hắn đang đọc cái gì. Trong khói hương mù mịt, những tiếng thì thầm lúc to lúc nhỏ làm cho người ta tưởng mình đang ở một chỗ nào đấy xa xăm chứ không phải nơi chốn trần gian.
Lễ bái xong, hắn đốt quần áo, vàng mã. cho tro vào một cái túi nhỏ, đưa túi cho Phương kèm thêm một cái gương bát giác, hắn căn dặn:
-Bây giờ cô mang túi tro này ra sông Mátxcơva đổ xưống sông cho mọi thứ được mát mẻ. Còn cái gương, cô mang về treo trước cửa phòng bán hàng, cái gương này sẽ đuổi hết tà ma đang lởn vởn trước phòng cô, việc làm ăn sẽ thuận buồm xuôi gió.
Phương ra về thấy lòng nhẹ nhàng và niềm vui phơi phới. Chắc từ nay mọi việc đen đủi sẽ không còn nữa. chân bước lâng lâng lên cầu thang mà không thấy mệt như mọi khi, cô nhờ người quen treo cái gương bát giác lên cửa phòng bán hàng. Sắp xếp lại hàng hóa, cô chuẩn bị cho một ngày bán hàng mới-ngày thứ bảy và chủ nhật. Không phải chỉ có mình cô mà tất cả những người đang bán hàng đều trông chờ vào hai ngày đó. hai ngày này có lượng khách đông khách nhất trong tuần.
***
Sáng thứ bảy, Lý là người đến sớm nhất chợ. Anh bán hàng ở phòng 219 đối diện với phòng 218 của Phương. Do cao và gầy nên mọi người gọi anh là Lý “khọm”. Qua cửa sổ, anh vươn cái cổ dài ngoẵng háo hức nhìn từng đoàn, từng tốp khách đi vào chợ. “ Hôm nay chắc được gặt hái một bữa ra trò để bù lại cho những ngày không đủ chi phí. Cuối tuần cũng phải về sớm một tý để qua cửa hàng mua con ngan tươi. Ngan luộc mà chấm với xì dầu pha tỏi, thêm một ít lá húng chó và tía tô thì ngon phải biết”. Anh nuốt nước bọt rồi quay sang vuốt vuốt mấy cái quần bò treo rất đẹp trên tường, phe phẩy cái chổi lông vào mấy bộ váy trên cái Ma-nơ-canh đứng làm dáng ở cửa. Một giờ, hai giờ rồi ba giờ trôi qua vẫn không có một vị khách nào đến mua hàng. Anh nhìn sang xung quanh, khách hàng đi rầm rập, mọi người bán hàng tíu tít. Tại sao họ không mua của mình? Hàng của mìmh cũng đẹp đấy chứ! Sáng nay ra ngõ gặp ai nhỉ? Chắc là gặp gái rồi. Nhìn quanh quất anh thấy có cái gì đó khác lạ, anh giật mình khi thấy cái gương bát giác treo trên phòng 218 đang chiếu vào phòng anh. “Thôi chết rồi, hèn gì mà không ai vào mua, cái gương bên phòng đối diện đã đuổi ma quỷ của nhà nó sang nhà mình rồi. Sao mà nó đểu thế không biết, nhìn mặt cũng không đến nỗi thế mà bụng dạ nham hiểm quá” Càng nghĩ càng tức, cái gương cứ láp lánh như trêu chọc. Anh nhặt cái gậy dùng treo hàng vung lên, “choang” tiếng vỡ ghê người, cái gương bát gác rơi xuống nền gạch vỡ tan tành. Tiếng gương vỡ làm mọi người giật mình, nhất là Phương. Từ sáng đến giờ cô cũng chưa mở hàng. Chỉ có vài người khách dừng lại, nhìn hàng của cô một cách hờ hững rồi bỏ đi mà không nói một câu. Niềm hứng khởi trong cô dần dần mất đi giành chỗ cho sự bực dọc ngày một tăng dần. “có lẽ phải đốt vía”, cô đang nhìn quanh quất tìm giấy và bật lửa thì tiếng gương vỡ và mấy mảnh gương bay vào phòng làm cô hoảng hốt. Cô vội nhìn ra gặp ngay ánh mắt giận dữ của ông hàng xóm đối diện. Nỗi tức giận trào lên, cô hét to lạc cả giọng:
-Ông điên rồi hả? sao dám đập gương của tôi?
-Mày điên thì có, dám treo gương ám phòng của tao.
Hai bên to tiếng. Phương lao vào Lý, tiếp đó là tiếng áo rách, những cái cúc áo bay tung tóe. Lý vung mạnh tay, cả người Phương bay vào bức vách đối diện. Một tiếng kêu đau đớn, Phương lồm cồm ngồi dậy, hai tay ôm lấy đầu. Mấy giọt máu chảy qua kẽ ngón tay. Một cái đinh đóng trên vách đã đâm thẳng vào đầu cô. có tiếng chân chạy rầm rập, tiếng còi xe cứu thương inh ỏi. Khi tỉnh dậy, Phương thấy mình đã nằm trong bệnh viện. đầu nhức như búa bổ. Cô nhận ra chồng cô đứng bên cạnh với cái băng còn trên trán và nước da xanh mét. Mấy chị em đứng lố nhố bên cạnh. Thằng em Phương nhăn nhó:
-Để em cho thằng thầy bói một trận, giải hạn cái gì mà hạn lại nặng thêm, đúng là phường lừa đảo, tiền mất tật mang.
Phương cố nén tiếng thở dài.
***
...Mấy hôm nay thầy Thanh ruột nóng như lửa đốt. Các nguồn tin đưa về là cả cô Phương lẫn ông khách thành phố xa đều gặp chuyện không may sau khi giải hạn. không biết có phải vì lý do đấy không mà khách đến thầy ngày càng ít đi. Ngày trước trong nhà chuông đIện thoại reo liên tục, bây giờ nằm ngủ im lìm, thỉnh thoảng có cựa mình thì cũng chỉ là mấy người quen gọi hỏi mấy chuyện vớ vẩn. Quyển sổ cho khách đăng ký chả thêm được dòng nào. Hắn lo lắm, cứ đà này thì không đủ tiền để trả tiền nhà, tiền ăn chứ tính gì chuyện mua đất làm nhà. Có tiếng gõ cửa, thằng Tấn bước vào:
-Em xin phép anh, từ ngày mai em nghỉ việc, chúc anh ở lại mạnh khỏe.
-Chú định đi đâu?
-Em định ra chợ vòm giao hàng giúp cho mấy đứa bạn.
Tấn đi rồi, Thanh thấy sự cô đơn tràn ngập căn phòng. Không hiểu ngôi sao xấu nào đang chiếu mà gặp toàn những điều không may. Khách hàng không có, bạn bè lần lượt ra đi, thằng Long vừa đi tuần trước, nay thằng Tấn cũng ra đi. Hắn đi đi lại lại, vắt tay lên trán mà vẫn không nghĩ ra cách gì để giải cái hạn đang bám lấy hắn. hắn buồn khi nhớ rằng hắn đã giải hạn cho hàng trăm người thế mà chẳng có ai giải hạn cho hắn. Hắn bỗng thấy đói bụng. Đã ba giờ chiều mà từ sáng đến giờ chưa có gì vào bụng. Hắn gọi sang phòng bên:
-Ngọc ơi, có gì ăn chưa, anh đói lắm rồi.
Không có tiếng trả lời, hắn gọi lại vẫn thấy im lìm. Hắn đi sang phòng bên không thấy có ai “Cô này đi đâu nhỉ? Mấy năm nay ở với nhau lúc nào cũng chu đáo lắm kia mà”. Bỗng hắn thấy dưới cái cốc uống nước có một mẩu giấy. Tay run run, hắn đọc nhanh:
“Em xin lỗi vì đã không gặp anh trước khi ra đi, ở lâu với anh, em mới thấy bọn mình nhiều cái không hợp nhau, không hợp về cách sống, về cách làm ăn, cả về tình yêu nữa. vậy cách tốt nhất là chia tay, cầu mong cho anh mạnh khỏe và may mắn”. ký tên Ngọc.
Hán thấy đất như sụp đưới chân, đầu óc quay cuồng, cố lần vào phòng ngủ rồi nằm vật xuống gường. Đêm đó hắn sốt cao đến 40 độ.
Một tháng sau, hắn lang thang đi vào một trung tâm thương mại việt nam cho đỡ buồn. Hắn muốn được nghe những tiếng nói thân quen và thèm ăn một bát bún mọc. trong khi chờ nhà hàng chuẩn bị, hắn mua một tờ báo lá cải đọc để giết thì giờ. Bỗng hắn chú ý đến một ô quảng cáo: “ Hoàn Vũ- nơi các bạn có thể biết tiền vận, hậu vận, tìm ngày lành tháng tốt, thiên thời địa lợi nhân hòa để gúp cho việc kết hôn, kinh doanh...được thuận lợi, muốn giải hạn cho sao xấu trở thành sao tốt, hãy gọi theo só đIện thoại...”
Hắn cảm thấy nội dung quảng cáo và số điện thoại quen quen, nghĩ mãi chưa ra vì đâu lại quen mà ông Hoàn vũ nghe cũng là lạ. Người hầu bàn thấy hắn chăm chú xem quảng cáo về bói toán, vui vẻ nói chen vào:
-Ông thầy này nổi tiếng lắm, biết rõ chuyện người ta như người trong nhà vậy. Nghe nói giải hạn cũng hay lắm. người ta phải gọi điện đến xếp hàng trước hàng mấy ngay cơ đấy. Người xem cứ nườm nượp ấy chứ.
Hắn lại quầy bar gọi nhờ điện thoại, linh cảm của hắn không nhầm, đầu dây là tiếng tiếng thằng Tấn:
-Anh cứ đến chỗ tôi thì sẽ biết hết tiền vận, hậu vận. Nếu anh đang gặp hạn thì tôi sẽ giải hạn gúp anh. Anh hiện đang làm gì? ở đâu? Mà bao giờ thì anh đến?
Hắn bỏ ống nghe xuống bàn, thở dài rồi quay đi, bỏ mặc cả bát bún mọc đang tỏa mùi thơm đầy hấp dẫn.