Vài dòng tản mạn của Trăng Quê

Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
chú vi dút khéo tệ, chị cười đến hôm nay mới mở miệng ra được. Chú nấy nòng các bà là đúng rồi, dưng mà trong số các bác í bác USY thì 1 con gái, bác Trăng 2 con gái, bác Hiền Anh 1 con gái... Tóm lại là bác nào cũng có tiềm năng trở thành nhạc mẫu em... Em muốn nấy nòng bác nào?
Dạ, úi trời em thấy bên nào cũng có tiềm năng hết cả thế. Lại còn là con gái thủ đô nữa chứ. Lần này thì lại nhiều lựa chọn quá, nấy nòng bác này thì bác kia lại tự ái, chẳng nhẽ nó chê con mình. Bác ơi cái vụ chê hay ko chê thì em ko dám đâu ạ, chỉ sợ các em (hoặc các chị) nhà bác chê em thôi. Nói chung quả này nhà nào em cũng đến chúc tết ạ. Các bác thương em thì cố gắng sắp xếp ngày mùng 3, 4 gì đó các em(chị) ở nhà để em đến cho các cô ấy...xem mặt. Cô nào gật thì em xin được tìm hiểu tiếp cô ấy. Trong trường hợp tất cả các cô đều gật thì cho phép em lựa chọn theo tuổi tác. Em là em chỉ thích các chị, nên chị nào hơn khoảng 2 đến 3 tuổi chắc em sẽ ưng. Hic nói các bác đừng giận, chứ thế này cứ như là kén rể đó nhỉ, nhưng mà ngược lại là có mỗi thằng rể trong đó có rất nhiều công chúa.

Thế nhưng tại sao lại phải phục vụ bác RW bằng hàng của deski mir thế? Chị tưởng bác ấy người lớn to rồi, có chân có càng cứng gai sắc rồi, cánh cũng dài phủ hết bụng rồi mà...
Chị à, chị nói thế thì chẳng hiểu gì về bác RW rồi, cứng gì thì cứng, chứ tâm hồn trẻ thơ của bác ấy thì ko có xoay chuyển từ hồi còn bé. Bác RW làm bộ đội chuyên về vũ khí thế thôi, chứ ở nhà chơi bán hàng với con suốt đó bác à. Con ko có nhà thì rủ ...vợ bán hàng cùng. Bác ấy nhờ em mua giúp bộ đồ hàng của trẻ con Nga, để thay đổi phong cách...bán hàng ở nhà đi ạ.

Trước tớ thấy huy hiệu người ta bán rong đầy ở Bảo tàng lực lượng vũ trang Nga...
Chỗ đấy là ở đâu hả bác Phương, hoặc có ai biết thì chỉ em cái để em đi tìm.
 
Nguyễn Bính

Thời trước

Sáng giăng chia nửa vườn chè
Một gian nhà nhỏ đi về có nhau
Vì tằm tôi phải chạy dâu
Vì chồng tôi phải dầu hao bấc gầy
Chồng tôi thi đỗ khoa này
Bõ công đèn sách từ ngày lấy tôi
Kẻo không rồi chúng bạn cười
Rằng tôi nhan sắc cho người say sưa
Tôi từng khuyên sớm khuyên trưa
Anh chưa thi đỗ thì chưa động phòng

Một quan là sáu trăm đồng
Chắt chiu tháng tháng cho chồng đi thi
Chồng tôi cưỡi ngựa vinh quy
Hai bên có lính hầu đi dẹp đường
Tôi ra đón tận gốc bàng
Chồng tôi xuống ngựa, cả làng ra xem

Đêm nay mới thật là đêm
Ai đem giăng sáng giãi lên vườn chè
1936
 
Đầu Xuân Năm Mới
Ngày tốt Mở hàng
Mời các Bạn Vàng
Khai Xuân, khai Bút...

Em xin đôi phút
Mừng đón Nguyên Anh
Năm Mới An Lành
Phát tài Giầu có

Mừng cô Bí Đỏ
Thêm một Mùa Xuân
Và cô công chúa
Niềm Vui mãi gần

Xin chúc pác Phan
Nhiều nàng "xâu xé"
Bà Lớn bà Bé .... :roll: :roll: :roll:
Sung túc cả năm

Mừng Tớ Trăng Rằm
Lúc nào cũng sáng
Bán hàng mở quán
Không bị trật tư...( tự)
Vào chôm mất ghế....
Hu...hu ...hu...hu :lol: :lol: :lol:
Súng Gươm sợ thế...
Hòa Bình nhé em

ADMIN đẹp trai
Có thêm em bé
Tạm thời thế nhé
Tớ phải đi làm...

Ngày mai chúc tiếp
 
tykva nói:
Nguyễn Bính

Thời nay

Trăng Quê giành nửa quán thơ
Một gian lều nhỏ thờ ơ không đành
Yêu Nga nên cố lanh chanh
Vì fo-rum ấy nên đành thưong nhau...

Việc nhà chẳng biết nơi đâu
Biết rằng trên mạng mấy sâu đang buồn
Không "buôn" thì bảo không thương
Buôn vào chỉ khổ vấn vương suốt ngày!

Chúc cho cho Nga-nét thêm dày
Để cho bõ sức những ngày lao tâm -
Admin nét mặt tần ngần
Làm sao để ánh trăng rằm lâu tan!

Đêm nay mới thật là đêm
Trăng Quê sáng mãi gọi trên Diễn đàn...

(Thơ này để cổ động cho chị Trăng)
 
Cảm ơn bác USY, bác giỏi quá trong một ngày đã sản xuất được mấy bài thơ rùi, kính nể. Tiếc quá hôm nọ chẳng có pác đi cùng! Bọn em nhắc bác nhiều bác có hắt hơi không, còn định đột nhiên xông vào nhà chúc Tết bác í chứ!
Chúc pác một Năm Mới với rất nhiều điều Mới và thật Bình Yên!
TQ
 
Eve nói:
Hì mình cũng bị TQ lôi cuốn vào đây. Eve có lẽ có nhiều điểm chung với TQ. Tặng TQ 1 bài thơ làm quen, cũng có đủ trăng, mây, sông nước, anh và em, hihi:

LỜI TẠ TỪ CHO ANH
(ST)
Khuya quá rồi,anh hãy về đi
Trả em một mình với không gian yên tĩnh
Nghĩ lại một thời
Ta đã yêu nhau
Về đi anh trăng đã lên cao
Hắt ánh bạc xuống dòng sông mộng ước
Nơi ấy-một thời ta đã cùng chung bước
Giờ của riêng ai
Giọt sương đêm rớt xuống vai
Ai sẽ là người ôm bờ vai ướt
Ai sẽ dìu em trên con đường phía trước
Xa nhau rồi em hỏi lỗi tại ai?!
Về đi anh em hiểu từ ngày mai
Bóng hình em sẽ thay bằng bóng hình cô gái khác
Anh đừng trách mình là người bội bạc
Xa em rồi cứ nhủ...tại em
Chẳng phải em bao dung
Mà em muốn anh luôn có nụ cười khi gần người ấy
Dẫu trong lòng em có đau đớn vậy
Kệ em mà,anh hãy về đi
Trong tình yêu chẳng ai muốn chia ly
Cũng chẳng ai muốn lời dối gian ở giữa
Về đi anh trăng chỉ còn một nửa
Nửa hồn em,mây phủ kín rồi!../.

Trưa nay văn phòng tĩnh lặng quá, TQ vào đọc lại topic của mình và bài " Lời tạ từ cho anh" bạn post lên. Bài thơ hay quá, mình cũng rất thích nó bởi nó rất đỗi yêu thương rất đỗi dịu dàng...Không biết ai đã có thể VỀ trong vòng tay của một người con gái nữ tính đến vậy.
Cảm ơn EVE rất nhiều, có lẽ TQ đã có một phút tĩnh lặng với chính mình :shock: :shock: :shock:
TQ thích nhất câu :
"Về đi anh trăng đã lên cao
Hắt ánh bạc xuống dòng sông mộng ước..."
nghe xao xuyến quá!
Sao lâu rồi không thấy EVE ?
 
Tặng những cánh rừng ở vùng Quatab Mina

Thanh Xuân 74 ( Thành viên NNN)

Tâm hồn tôi
Lại trở về
Như thời sinh viên ấy…

16 năm…
Những khoảng rừng xao xác
Như bên hồ Xê-van
Màu nước xanh bát ngát.

Những ngôi nhà dột nát
Chiều nay mưa rơi.
Đêm về không ánh điện
Buồn không em ơi…

Ánh trăng chơi vơi
Mình tôi ngắm
Nhớ những ngày xa lắm…
Ta-sken không tiếng cười…

“Tôi bước đi không thấy phố, không thấy người…”
Câu thơ cũ nhắc tôi điều rất cũ.
Tâm hồn tôi đã ngủ
Rất êm đềm trên gối nhung?

Ánh trăng lạ lùng
Khoảng rừng xao xác
Nỗi buồn man mác
Tan tan…tan tan…

Chắc mọi người đã biêt TX74 qua các bài viết của bạn ấy nhưng chưa ai đọc những dòng thơ này. Pác Nguyên Anh ơi, mừng tuổi đầu năm cho TQ bằng việc post bài này lên Cảm xúc Nước nga nhé!
:oops: :oops: :oops:
 
Đầu năm cũng nhiều việc ra phết. Bận quá không cựa quậy gì được: nghe bác Phan đưa đẩy, cà ria với Bí với Na, nóng cả ruột :roll: mà vẫn không tham gia được tẹo nào.
Tuy vậy, với yêu cầu này của TQ thì tớ có thể đáp ứng ngay đây, vì bản thân bài thơ của ThanhXuân vốn cũng rất xuân rồi, phải không nào?
 
Cảm ơn pác Nguyên Anh nhìu nhìu, :D :D :D
Pác cứ kệ pác Phan với Bí với Rừng đi, có iem nè pác :P :P :P ! iem chẳng chen được với hội í nên đành đứng ngoài vậy!
 
Trời! lần đầu tiên "thơ" mình được lên báo. Lại là "số báo Tết (sau đầu năm một tí)" của NNN.
Ngất ngây...ngất ngây...

Cám ơn bác Nguyên Anh đã "chiếu cố" đến em. Thực tình, vào diễn đàn nhà mình, đọc thơ các bác rồi, nhiều lúc em "không dám" đọc thơ mình nữa, dẫu rằng lâu lắm rồi em chẳng làm thơ (em cứ gọi là thơ cho nó "sang").

Lâu lắm rồi em không có thời gian đọc thơ văn; Vả lại, nhiều bài thơ làm cho em cảm thấy mất thời gian vì sau khi đọc xong không thấy có một xúc cảm gì. Nhưng ở Diễn đàn nhà mình, hình như em đã đọc hết. Cũng có bài này, bài kia...nhưng em đều thấy đầy ắp tình người, tính văn hoá trong các bản dịch. Nếu có bài nào đó không làm cho tâm hồn em lâng lâng lên vì vần điệu thì lại làm cho em đằm thắm trong tình người. Có phải "chị hát em khen hay", hay là đúng vậy? Có lẽ đúng vậy đấy, vì những bài thơ mà mọi người đưa ra dịch đều là những bài được chọn lọc, được ấp ủ trong trí nhớ của mình bao năm nay. Hoặc những bài mà mọi người tự viết ra cũng đều là tâm sự của trái tim, không đặt hàng, không danh vọng...
Hơn nữa, tất cả những cái đó đều gắn với Liên Xô, với nước Nga...nơi mà những tháng năm đẹp đẽ của chúng ta đã ở đó. Có lẽ cũng vì thế mà dễ làm cho tâm hồn ta đồng điệu?

Em quay lại bài thơ của mình mà bác vừa post lên một chút. Đây là bài thơ thực tình em viết cho riêng mình, nhưng dạo ở bên 3M, khi vào quán "Xin tặng những người yêu nước Nga" của bác Trăng Quê, em là kẻ đến muộn, chẳng có gì "ra mắt" mọi người "làm tin", đành đánh liều chọn một bài có tính chung chung như vậy để trình làng. Ai ngờ bác TQ, chắc cũng vì "tình làng, nghĩa xóm" mà đưa ra đây (Cám ơn bác TQ nhiều nhé). Em cảm động lắm nhưng cũng run vì không biết mọi người đọc thơ mình xong rồi có cho là "vớ vẩn" không.

Em xin nói về một số địa danh trong bài em nhắc đến:
- Quatab Mina (Qutab Minar) là một vùng ngoại ô của New Delhi, nơi có Học viện Ngoại thương Ấn Độ. Ở đó có một cột sắt được đúc từ thế kỉ 12 mà đến nay vẫn không bị han rỉ. Tương truyền nếu ai ôm trọn đựoc gốc cột sắt này (vòng tay đằng sau) thì sẽ được hạnh phúc mong muốn.( Em đã thử, nhờ một người nữa kéo tay thì ôm được!)
- Hồ Xê-van: Là một cái hồ lớn ở Armenia, cách tương đối xa Thủ đô Ê-rê-van. Các khoá học Dự bị của sinh viên ta ở Ê-rê-van, cứ hè đến, trước khi toả đi học chính thức ở các thành phố khác của Liên Xô đều đựoc đến đây nghỉ khoảng 1 tháng. Em học dự bị ở đây.
- Tasken thì cả nhà biết rồi. Rất nhiều dưa Đư-nha thơm ngọt. Cả gạo nếp và đậu xanh nữa -những thứ rất hiếm ngày đó ở Liên Xô, trừ Tasken.
 
A ha, TX1974 ơi, hồi nghỉ đông năm thứ hai bọn này được trường cho xuống chơi Tashkent. Xuống đó thấy mình như ở VN vì thời tiết ấm hơn, có đủ thứ chén như ở nhà. Đặc biệt ở đây dân gốc Triều tiên bán món kim chi ăn phê luôn. Khi ra về, ai cũng lặc lè một túi to tướng gạo nếp về Mát để chén và làm quà.
Bài thơ của bác rất giàu cảm xúc, chứng tỏ bác đi đâu, ngắm cái gì cũng đều có những liên tưởng về một quãng đời tươi đẹp, trong sáng và vô tư của mình.
Bác dẫn lại câu thơ của cụ T.Dần vào đây rất hợp cảnh.
 
Hì tặng bác NA và TQ bài thơ cải biên này


Nguyên Anh đừng là mây bay
Suốt đời Trăng không với tới
Nguyên Anh đừng là con suối
Bởi nguồn sẽ đổ về sông

Nguyên Anh đừng là vừng đông
Cho Trăng chói lòa đôi mắt
Nguyên Anh đừng là khoảnh khắc
Để rồi tan biến hư vô

Nguyên Anh đừng là nhà to
Để Trăng đi qua ngần ngại
Nguyên Anh đừng là bờ bãi
Đổi thay dâu bể cuộc đời

Nguyên Anh cứ là thế thôi
ấm nồng vòng tay thân thiết
Nơi Trăng gục vào quên hết
Khổ đau cơ cực đời thường

st
 
Bài thơ cải biên thì OK rồi, nhưng theo tôi nên sửa hai câu đầu:

Nguyên Anh đừng là mây bay
Suốt đời Trăng không với tới

Vì mây với trăng lúc nào chả quấn quít với nhau, trăng và mây cùng ở trên trời mà, trăng lại còn ở cao hơn cả mây nữa, làm gì không với tới?

Tôi đề nghị sửa như sau:

Nguyên Anh đừng là mây bay
Che mất Trăng cao vời vợi

Được không? :lol: :lol: :lol:
 
Eve à, Bài thơ cải biên hay ghê, cảm ơn bạn và pác Phan mặc dù khó có thể nói rằng ai đúng hơn...không có người sai là lẽ đương nhiên rồi!
Tranh thủ nghỉ trưa iem buôn một tí! Vũ trụ bao la pác Phan à, mọi độ cao đều tương đối mà thôi. Nghĩ cũng sợ pác ạ khi thấy mình chỉ là một hạt bụi trong vũ trụ trôi nổi này. Cái lúc mà đứng bên cạnh pác trước cây đào nhà Rừng iem cũng thấy mình bồng bềnh ghê lắm! :? :? :?
Nhưng đã là Mây thì phải bay chứ phải không pác Nguyên Anh? chỉ có mây đen mới che mất trăng mà thôi. Em đang nghĩ khi mình đang trên máy bay trong một ngày nắng đẹp, nhìn những hình thù bất chợt trên bầu trời rất xanh do mây trắng tạo nên.
Có lẽ những vầng Mây đã làm cho Trái Đất thơ mộng thêm nhiều và làm cho Trăng càng lung linh hơn nữa!
Í chít, Bí và Rừng sẽ có mặt ngay thôi vì bắt quả tang iem đang "tán tỉnh" pác mà!
Iem chuồn chuồn thôi các pác!
:oops: :oops: :oops: :oops:
Ừ mà Eve này, tớ cũng thấy hình như tớ có một vài điểm giống bạn, nhại thơ được nhưng bảo tự mình viết một bài thơ có ý tưởng ra hồn thì ' cháu chịu" và còn gì nữa bạn nói đi!
He...he tớ muốn biết trong mắt bạn tớ như thế nào để được giống bạn?
Chào! :lol: :lol: :lol:
 
Í chít, Bí và Rừng sẽ có mặt ngay thôi vì bắt quả tang iem đang "tán tỉnh" pác mà!
Bí có mặt ngay đây, dưng mà xin các bác cứ tự nhiên cho. Iem hạ vũ khí trước chị ấy rồi, bác ợ. Iem hồi hương về bãi sông Thương mạn Lục Nam, Lục Ngạn rồi bác...
 
Trăng Quê nói:
Ừ mà Eve này, tớ cũng thấy hình như tớ có một vài điểm giống bạn, nhại thơ được nhưng bảo tự mình viết một bài thơ có ý tưởng ra hồn thì ' cháu chịu" và còn gì nữa bạn nói đi!
He...he tớ muốn biết trong mắt bạn tớ như thế nào để được giống bạn?
Chào! :lol: :lol: :lol:

Chắc may ra giống nhau ở chỗ cùng iêu văn thơ, nhưng mà tớ thì tài làm thơ hơi kém, chỉ giỏi thưởng thức và.... xuyên tạc thôi, hehe. Có lẽ vào đây nhờ có mấy bác PHM hay NA mới có dc cảm hứng thi ca, không hiểu có viết nổi "một bài thơ có ý tưởng ra hồn" nào ko nữa.

:roll: :roll:
 
VỀ NGƯỜI SÁNG LẬP RA NUOCNGA.NET

Ồ cái gã Phương “đầu bạc này” tự nhiên làm mình cũng trở nên lan man quá! Cái gã trai mới ngoài 30 tuổi đầu mà suy tư mà trăn trở, nhưng phải nói rằng “ hắn” đã làm bao nhiêu người hiểu thêm thế hệ trẻ ngày nay, rằng chúng tôi những thế hệ đi trước vẫn còn có một niềm tin vào các bạn, rằng thế giới này vẫn đầy ắp những yêu thương những tình người. Giống như nhà thơ Tố Hữu đã từng viết “ người yêu người, sống để yêu nhau”.

Cũng chỉ quen hắn vài tháng nay, đang bù đầu với kiên tụng thì Suka gọi tới “ Chị ơi có anh Phương bên nuocnga.net muốn gặp hội mình”.
Cũng thật không ngờ vì mình là ai đâu chứ, vài bài thơ con cóc, những lúc buồn vào diễn đàn 3M chát chít cùng “ bọn trẻ” lại được chủ một trang Web mời gặp. Mình cứ tưởng tượng ra một nhân vật đĩnh đạc và đã từng ở Nga nên tình yêu đất nước này đã ngấm vào máu thịt qua những lần đọc bài của nuocnga.net.

Ngày hôm sau bài thơ “ con cóc’ của mình :" Gưỉ Anh chiếc lá thu Nga" đã đăng trên trang net này trong mục Cảm xúc Nước Nga và sau đó hắn cùng một đội rất “ hùng hậu” đã hy sinh cả ngày cuối năm để đến với tụi mình…Hắn còn trẻ hơn mình nhiều lắm nhưng cũng làm được hơn mình nhiều lắm, còn mình mãi chúi mũi vào những chuyên áo cơm, những trăn trở đời thường những đam mê bất tận….

Mà hắn cũng gần gũi lắm, cũng hát hết mình, vui hết mình…một người như vậy hỏi sao hắn không tụ tập xung quanh mình những con người tâm huyết như bác Phan, bác Nguyên Anh, Nina, Bí, Rừng, Nhe va, USY và rất nhiều bạn khác, cả mình nữa Trăng Quê ạ, lại thích ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng đến như vậy! Những bài viết, dịch thâu đêm không hề cần nhuận bút, và xin cảm ơn những tấm lòng vàng...

Cái cách hắn tiếp cận mọi người như thể “Lưu Bị đi mời Khổng minh” ấy ai mà không cảm động cho được…Mình lại AQ rồi!

Tuy nhiên mình cứ buồn cười mãi về tính “lẩm cẩm” của hắn ta hôm đi chúc Tết. Hắn nhìn đội quân một lúc rồi tổ chức :” để tiết kiệm chỗ để xe vì nhà chật chúng ta đông sẽ đi chung, xe đẹp đi xe xấu để ở nhà Bí”. TQ tần ngần một lúc rồi bảo “ nhưng tớ vẫn muốn cái xe xấu của tớ” chẳng là theo chương trình thì nhà TQ là nơi cuối cùng mình không muốn vòng lại lấy xe. Mình đã phóng xe ra góc đường đứng chờ một lúc rồi lại thấy hắn ta lóc cóc bỏ cái xe xịn có khoá điều khiển từ xa ra và nói thôi để em đèo chị!
À há, thế thì tốt rồi…nhưng khổ lắm cái xe cà tàng của TQ nó cứ nhảy lên nhãy xuống, giảm xóc hỏng, yếm vỡ, ốc vít lỏng lẽo vui tính cực. Hắn bắt đầu vừa lái xe vừa phân tích từng bộ phận, quả là kiến thức cơ khí của hắn không tồi. TQ cũng chẳng nghèo khó gì đâu nhưng xe thì bọn trẻ con đi học nó phá, mình cả năm không sờ đến xe vì muốn ham chơi nên vác luôn cái xe mua từ năm 19… đi chơi cùng các bạn Nga.net. Vậy là hai chị em rong ruổi trên cái " được gọi là xe máy" rong ruổi khắp phố phường Hà nội để chúc Tết các thành viên!
Gần đến nhà Hùng thì hắn không thể không kêu được nữa “ chị ơi chưa bao giờ em đi cái xe cà tàng như cái này, em đau va mỏi hết cả lưng rồi”…he…he…he. Chắc rằng vụ này hắn nhớ chết thôi và cũng chỉ đến đó hắn với tính đến đoạn đi bộ về phố Huế để về nhà…Cuối cùng thì mình cũng phải vòng lại nhà Bí và cứ tiếc ngẩn ngơ cơ hôi đi cái xe rất xịn có cái khoá từ xa bấm cái bíp một cái kia.

Thế đấy gã trai này đã từng là một cảnh sát " không phải mặc quần áo khi đi làm" rồi lại làm doanh nhân mà hắn vẫn lãng đãng như thường, vẫn yêu thơ văn, vẫn yêu những gì trong trẻo nhất trong cuộc đời này, vẫn muốn để một trang Web cho mọi người và cho cu Tý con của hắn.
Hắn bình dị và yêu đời, tâm hồn thanh tịnh, yêu người và yêu công việc, đó chính là người " đầu têu" ra nuocnga.net như hắn vẫn nói...

Phương ơi, chúc người sáng lập ra nuocnga.net một năm mới Bình An và Hạnh phúc. Chúc em chân cứng đá mềm để giữ vững và phát triển trang nuocnga.net này. Vì sống trong đời sống cần có một tấm lòng, để làm gì em biết không? Để gió cuốn đi…

Mùa Xuân và Chúng ta

Tặng các thành viên nuocnga.net

Mùa Xuân vừa tới
Nước Nga (.net) lên trang
Đón mừng Xuân sang
Yêu thương tràn tới

Như là mong đợi
Hạnh phúc đủ đầy
Với trong tầm tay
Hoa thơm trái ngọt

Chim non vui hót
Mừng đón Xuân tươi
Nước Nga trong tôi
Chào mừng Bính Tuất

Đào Rừng và Quất
Nẩy lộc tươi hoa
Ấm trong mỗi nhà
Ta qua chúc Tết…

Bạn bè thân thiết
Như thể quen lâu
Ấm như môi trầu
Nồng như men riệu

Điều không thể thiếu
Trong cuộc đời này
Dù xưa dù nay
Tình người đầm ấm

Hoa Đào thật thắm ( nhà Rừng)
Chén Chè thật tươi (nhà Hùng gà mờ)
Náo nức tiếng cười
Những chùm Khế ngọt ( nhà bác Phan)

Cu Bi nhảy nhót
Khoe Cá bé câu ( nhà Bí)
Cao vút hàng Cau ( nhà Phươngnn)
Đón chào bè bạn

Xuân về Viên mãn
Với Bạn với Đời
Nước Nga trong tôi
Chan hoà Nắng Mới!

Minh Nguyệt / Mồng 5 Tết 2006
( P/S đề nghị ADMIN đăng hộ mình trong mục Về chúng ta nhé!)
 
Mùng 5 Tết, khi nhìn thấy xe với cái yếm bị gãy tan của Chị Trăng Quê thì em thấy "con heo què 82-91" của em vẫn còn tươm chán. Tuy nhiên cuối cùng trước khi đi, "con heo què" này cũng được gông cổ vào chuồng nhà Bí Đỏ và Rừng có cơ hội trong đời được 1 lần ngồi chung xe với Bác Phan :D

Sau khi chúc Tết với mọi người hôm mùng 5 về mình vẫn minh mẫn biết rằng mình là ai. Là ai ư, là một phụ nữ bình thường với biết bao lo toan của đời thường, cơm áo gạo tiền, nhưng vẫn cố gắng gạn chút thời gian ít ỏi trong 24h của ngày dành cho NNN - dư âm tình cảm một thời với Nước Nga xa xôi. Có lẽ món ăn tinh thần vẫn luôn là những món ăn quý giá nhất trong cuộc sống vốn hối hả này.
 
Năm mới , ghé quán chị Trăng Quê thấy ai ai đều hớn hở .
Đáng lẽ năm mới nhiều niềm vui mới mà sao em không vứt bỏ được những muộn phiền từ năm cũ theo sang- Xin lỗi chị vì em phá không khí vui vẻ của quán chị , hãy cho em mượn bờ vai chị một phút để cho lòng vợi bớt nỗi nhọc nhằn mà em đang gánh nặng trên đôi vai còm nhỏ bé này.
Trăng ơi từ đâu đến
Toả sáng khắp vườn quê
Gió rung cành hoa lá
Thì thầm với trăng cao
....
Bây giờ trăng xa vắng
Ẩn dưới bóng mây đen
Cho vườn quê nặng trĩu
Một nỗi buồn vô biên.
 
Cuộc đời:
Khi vui thì vỗ tay vào
Khi buồn thì chẳng có ma nào cùng
Cuộc đời lắm kẻ không tim
Mà sao tôi lại dễ tin chẳng ngờ?
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Back
Top