Ấn tượng đầu tiên của bạn khi đến nước Nga.

Hoá ra mấy tay комедант ở Hoá tinh vi chỉ cho dân cộng mình ở tầng 8 cả chục năm nay thôi à. Chắc là họ muốn kìm hãm tốc độ sinh sản của đàn gián dưới mức phi mã đây mà : Không hiểu tại sao dân Việt ta ở đâu là gián sinh nở không có kế hoạch gì. Ngày trước có người bị gián chui vào tai phải đi cấp cứu.
Thân bác , tầng 8 của em bây giờ chỉ còn có phòng em thôi bác . Mỗi tầng có 1 phòng cộng bác à .
Còn về gián á , hic hic .Em nhớ hồi trước em sống bên Madi , gián nhiều đến nỗi , khi trời tối kéo đến , ánh sáng chỉ có mờ mờ ảo ảo , cộng với sàn nhà có vương vãi loang lổ những vũng bia thì ... gián cứ gọi là làm thành những khoảng nâu nâu , lúc nhúc nhìn ghê lắm .Rồi mỗi khi em bỏ chân từ ... trên ghế xuống là nó thi nhau chạy như diễu binh . Còn nhớ , hồi đó em phải bỏ phòng , tối đến sang chỗ khác ngủ .Con gián nó cũng cắn đó bác à, đừng tưởng nó ko cắn nhé .
Còn về mấy bố rệp , thề với các bác , em mất ngủ trên 3 đêm vì rệp .Đêm 1 đang nằm thấy ngứa ngứa , đau đau , rồi xưng xưng -->cả đêm ko ngủ đc vì gãi , bôi đủ thứ .Đến hôm sau em thức cả đêm , canh xem con rệp thế nào , tay chỉ trực cái công tắc đèn mà nháy , thế mà ko bắt đc . Hôm sau nữa em đầu tư hẳn cái đèn cho dưới gầm giường và 4 góc chân giường thì đặt trong cái cốc nước nhựa , mới tạm thời ngủ ngon . Rồi sau đó phải xịt đệm , xịt khắp phòng , bỏ nhà đi ở đợ mấy ngày nữa .Giờ thì yên ổn sống rồi .Hic hic .
 
don_ki_ho_te nói:
Sang Nga cái gì cũng to lớn vĩ đại , chỉ có mỗi gián là nhỏ bé
hahaha, các bác kể chuyện về con gián ở Nga nghe hay và buồn cười thế. Người Nga ở VN thì ngược lại có câu "Ở VN cái gì cũng nhỏ bé, chỉ mỗi con gián to lớn". Mấy lần trước em sang VN về, kể cho người nhà về chuyện con gián to như con chim và con chuột to như con mèo (hồi sinh viên, em ở ký túc của trường Bách Khoa HN - nơi chăm nuôi chuột khủng lô), người nhà và các bạn em tưởng em kể chuyện kiểu có tình làm to cho nó thêm thú vị, chắc ko tin lắm. Đợt mẹ em sang đây (đó là tháng tư, em để ý, vào tháng tư nhiều con gián hơn, không hiểu sao :roll: ), có 1 buổi tối, mẹ em ngồi trong phòng thấy bí quá, mở cửa ban-công ra. Một lúc sau, mẹ chạy ra ngoài phòng, mắt :shock: , hỏi thầm em: "Con ơi, có một con vật bay vào phòng, mẹ ko biết con chim hay con gì, nhìn trông ghê thế!". Em bảo là chắc đó là con gián. Mẹ em lắc đầu, bảo không phải. "Con tưởng mẹ không biết mặt con gián hừ?" - "Thôi được rồi, con vào xem nó là con gì. Mẹ đừng sợ nhé". Hihi, em vào phòng, thấy đúng là con gián. Có lẽ đó là ấn tượng mạnh nhất của mẹ em về VN. Mấy năm qua rồi, nhưng mỗi lần em nhắc đến nó, mẹ em thấy kinh cả ngưòi :lol:

P.S. Phương pháp diệt gián nếu không có thuốc xịt: lấy 1 cái chậu, đổ nước vào, rồi sau đó đặt vào chậu 1 bát có chứa bia (hehe, con gián thích uống bia lắm :wink: ). Dùng 2 que làm cầu bắc từ bát đến chậu, rồi từ chậu xuống đất. Gián sẽ theo đường đó đến bát bia. Khi đó ta sẽ nhấc 2 que ra và lũ gián sẽ không thể thoát được. Say bia, chúng không bơi được :lol: :lol: :lol: (Народное средство от тараканов)
 
virus nói:
Em nhớ hồi trước em sống bên Madi , gián nhiều đến nỗi , khi trời tối kéo đến , ánh sáng chỉ có mờ mờ ảo ảo , cộng với sàn nhà có vương vãi loang lổ những vũng bia thì ...
Hôm sau nữa em đầu tư hẳn cái đèn cho dưới gầm giường và 4 góc chân giường thì đặt trong cái cốc nước nhựa , mới tạm thời ngủ ngon .

Hic hic. Có phải MADI chỗ Metro " Сокол" không ? Chỗ đấy thì thôi rồi . Một lần qua đó, thấy cái toalet không giám vào. Cố gắng chịu đựng đi về tận Юго-западная nhà mình. Tí nữa thì ..ra quần chỗ chuyển bến Thư viện Lê-Nin....
Còn rệp ư, lại nghe nói, có người để 4 chân giường, 4 đĩa nước. Ngủ được một chút...tưởng yên ổn. Bỗng chíu..chíu. Mặt nóng ran vì các chú rệp hành quân qua tường, rồi leo lên trần nhà và nhảy dù xuống. Rệp Nga quá thông minh!!!!!

Cái này không thấy ai viết trong giáo trình tiếng Nga "Старт" nhỉ. Tôi đề nghị phải có một bài kiểu như " Тараканы, клопы и воши в России" trong giáo trinh học tiếng Nga để mọi người sang khỏi ngỡ ngàng. ( Nhân tiện nói đến Вошь, đề ngị anh em cẩn thận nhé ...... :lol: )
 
P.S. Phương pháp diệt gián nếu không có thuốc xịt: lấy 1 cái chậu, đổ nước vào, rồi sau đó đặt vào chậu 1 bát có chứa bia (hehe, con gián thích uống bia lắm ). Dùng 2 que làm cầu bắc từ bát đến chậu, rồi từ chậu xuống đất. Gián sẽ theo đường đó đến bát bia. Khi đó ta sẽ nhấc 2 que ra và lũ gián sẽ không thể thoát được. Say bia, chúng không bơi được (Народное средство от тараканов)_________________

Tức là cứ phải ngồi rình bát bia và cái chậu à ? Thế thì buồn ngủ lắm nhỉ. Theo tớ, có một cách hay hơn, đó là bắt từng con gián, rồi bóp miệng nó và xịt thuốc Seo tốc vào, đảm bảo nó sẽ ngoẻo ngay. :lol: :lol:
 
hungmgmi nói:
Theo tớ, có một cách hay hơn, đó là bắt từng con gián, rồi bóp miệng nó và xịt thuốc Seo tốc vào, đảm bảo nó sẽ ngoẻo ngay. :lol: :lol:
Bác "đảm bảo" nghĩa là bác đã từng áp dụng phương pháp đó à bác. Pó tay với bác 8)
Em công nhận các bác giỏi hơn em nhiều: em sống ở Nga hơn 2 chục năm, chưa bao giờ nhìn thấy con rệp thế nào cả, các bác mới sang mà đã gặp nhiều thế cơ. Sướng nhỉ :lol:

P.S. Вопрос (Câu hỏi): - Какая болезнь самая приятная? (Bệnh nào là thích nhất?)
Ответ (Câu trả lời): - Чесотка. Почесался и еще хочется. (Bệnh ghẻ. Gãi mãi vẫn thích gãi nữa) :P
 
Rệp thì chủ yếu có trong ký túc xá sinh viên thôi.Ở căn hộ thì hầu như không có. Nếu sống sạch sẽ ở ký túc xá thì sẽ hết. Gián cũng thế , mua thuốc diệt là xong.
Toalet bẩn nhất Liên -xô có lẽ là của trường DH TH Kishinhev, Moldavia. Khủng khiếp.
 
Thiên nhiên Nga rất đẹp. Không thể nào quên. Người ta nói các nhà đạo diễn Liên Xô gần như không cần đi đâu ra nước ngoài quay phim cả, chỉ trong Liên xô là đủ rồi.
 
Ui cha cái bac Alex nói lệch chủ đề mất rồi! Mọi người đang bàn về rán và rệp mà bác! Bác từ Germany thật hả, thế thì bác không biết thế nào gọi là đoàn kết của lũ gián Nga đâu. Thời kỳ này Tư bản hết rồi mà chúng nó vẫn sống với nhau cứ như thời XHCN không bằng ấy! He he :D
 
Thời kỳ này Tư bản hết rồi mà chúng nó vẫn sống với nhau cứ như thời XHCN không bằng ấy!
bác nói chí lí ,ở Nga gián sống theo "tập đoàn" đông kinh khủng, i em chưa bao giờ nghĩ mình được trông thấy nhiều gián như thế , kể sang Nga cũng có cái "vinh dự" đấy chứ các bác nhẩy

dai_dien_Nga nói:
Người Nga ở VN thì ngược lại có câu "Ở VN cái gì cũng nhỏ bé, chỉ mỗi con gián to lớn".
Nhưng bác ơi , ở VN chế độ XHCN nhưng Gián nó sống theo chế độ Tư bản nên diệt trừ rất dễ,ngược lại ở Nga chế độ tư bản nhưng Gián nó lại sống theo chế độ tập trung, diệt mãi vẫn không hết. Mua cả mấy bình thuốc về xịt chỉ thấy nó "đơ đơ" một lúc, rồi "lại tỉnh như sáo", xịt bao nhiêu thuốc Gián thì không chết mà người có khi lại "ra đi truớc"
 
don_ki_ho_te nói:
...ở Nga chế độ tư bản nhưng Gián nó lại sống theo chế độ tập trung, diệt mãi vẫn không hết. Mua cả mấy bình thuốc về xịt chỉ thấy nó "đơ đơ" một lúc, rồi "lại tỉnh như sáo", xịt bao nhiêu thuốc Gián thì không chết mà người có khi lại "ra đi truớc"
Hehe, thật ra chị không biết gián ở Nga sống theo chế độ gì :roll: Hồi ở Nga, chị không bao giờ sống ở ký túc, còn nhà thì hầu như không có gián. Mẹ chị có "bệnh sạch sẽ". Chỉ khi người hàng xóm xịt gián, chúng sợ quá, cố thoát khỏi thì chạy sang nhà chị, nhưng chỉ sống được lâu nhất là 1 ngày - mẹ chị xịt ngay. Chị thì ngược lại có "bệnh bẩn thỉu". Sang VN, không có mẹ, không ai lau nhà 3 lần/ngày :shock:, thì chị "kết bạn" với gián ngay 8) Tuy chúng coi chị là bạn tốt, nhưng mỗi lần chị nhìn thấy con gián, chị bị ngất 1 lúc, rồi sau khi tỉnh lại chị hét "Aaa-aaaa-a-a-a!" làm cho cả nhà giật mình. Nếu chị ở nhà 1 mình và không có ai để "cứu", chị lấy bình thuốc xịt vào nó và chạy đi. Tháng 8 vừa rồi, mỗi khi mở tủ lạnh, chị thấy 1 con gián ở trong, xịt mãi làm hỏng hết cả đồ ăn. Không hiểu sao chúng cứ thích tủ lạnh này. Tủ lạnh khác thì chúng không bao giờ vào :? Hay là vì nó của Nga :roll:
Tóm lại, nếu em xịt gián chỉ trong mỗi một phòng em thì không ăn thua gì. Em phải thỏa thuận với mấy phòng bên cạnh (tốt nhất là cả tầng hoặc cả ký túc) để xịt cùng ngày luôn. Đặc biệt khi xịt, em hãy để ý đến những nơi có khe và những nơi ấm ấm (như đằng sau tủ lạnh, chẳng hạn). Xịt xong 1 lần, thì 1 tuần sau phải xịt lại để diệt "thế hệ" mới.

P.S. Các bác ơi! Em không hiểu cái từ таракан viết thế nào :?: Có người viết "rán", có người viết "gián" lại có người viết cả hai trong 1 bài. Cuối cùng em thấy chóang mặt không hiểu.
 
Đói lạnh ... xuống sân bay cảm giác ngay mình là công dân hạng hai, người Nga ra trước, người VN đứng chờ. Nhưng giờ nghĩ lại thấy cũng buồn cho dân mình, gì thì gì, thời đấy ông nào qua Nga cũng mang vài tạ hàng bịch lớn bịch nhỏ nhìn phát ghê.

Ra ngoài sân bay lên xe của trường đón, trời thì tối mù mịt, eo ôi tuyết gì mà đen mà bẩn như đống đất ý, TP gì mà như nhà quê ở VN, Moscow xấu vậy sao :D :D :D :D .... Bữa đầu tiên xuống buffet ... trờ,i đĩa thì vỡ ... cốc uống nước không có, kompot đựng trong cái lọ nho nhỏ và uống .... mấy hôm sau ra bệnh viên thấy cái lọ nhỏ kiểu thế ngoài đó dùng để đựng C..T ... để trả analiz :D :D :D :D .. choáng. Lại còn chuyện mang một ba lô C..T đi 5 bến METRO và 5 bến TROLEIBUS để nộp cho bệnh viện (cả đoàn mà 14 người) :twisted: :twisted: :twisted: :shock: :shock: :shock:
 
Hơ hơ...Vậy ra lũ 9 tháng 10 ngày niên khóa 2002-2003 như tụi em là sướng nhất ấy nhỉ ?!? :lol:
Sau chuyến bay thẳng một mạch 10 tiếng của Vietnamairlines cả lũ rồng rắn xếp hàng chờ ở cổng HQ. Nhưng cũng nhanh phết, lại còn được các o Nga béo "Здравствуйте !" sau khi hoàn tất thủ tục nữa chứ.
Về tới ốp Puskin là 2h sáng, các thầy cô ra đón. Món ăn đầu tiên được thưởng thức là bánh mỳ + dưa chuột muối và xúc xích. Ngon cực (lần đầu tiên ăn quả dưa chuột bé tí ti trong lọ như thế). Đúng là " lúa" không chịu được. :lol:
Lại nói chuyện gián và rệp. Ở ốp em tương đối sạch sẽ nên hợp chủng quốc của gián không mấy bành trướng (đấy là đang đề cập đến vương quốc của chị em phụ nữ, còn khu vực sinh sống của các đấng nam nhi thì em chả dám bàn tới).
Tụi em một tuần được các o lao công trực tầng đi xịt gián một lần. Sau khi giao phòng cho mỗi đoàn, tụi em được phát một hộp thuốc chống gián và dán vào tường sau lưng chú Саратов để đuổi gián. May cái là nhờ gương mặt hơi bị ngây thơ của mấy chị em trong phòng nên sau một hồi ngoại giao bằng mồm và tay chân thì bà trực tầng cho thêm một hộp thuốc chống gián nữa. Sướng. :D...................
Sau này nghe các thế hệ tiền bối và hậu bối kể lại mới ngẫm ra rằng ở ốp Puskin là Number One.
 
Các cô đi 9 tháng 10 ngày là sướng rồi :D :D :D :shock: :shock: :shock: .... sang thì các anh chiều, về nhớ các anh, mà có cô còn viết thư nhờ các em năm sau trông hộ người yêu :shock: :shock: :shock: .. thế có dại ko chứ lị ...

Đùa một tý .... công nhận những năm 95-96 con gái Puskin xinh,trước thì không có, về sau thì ko nói ... :D :D :D
 
Hồi đó bọn tôi sang Nga bằng tàu hỏa, chưa có đi máy bay như sau này. Cả đoàn tập trung ở trường Kinh tế, người đi tiễn cũng đến đó. Những cặp mắt đỏ hoe, những lời hò hẹn bỗng nhiên phát ra từ miệng những cô bạn thường ngày vẫn nhút nhát. Thỉnh thoảng vang lên tiếng còi báo động phát ra từ nhà Hát lớn thành phố, rồi "Máy bay địch đã bay xa, mọi sinh hoạt trở lại bình thường".

Rồng rắn đi bộ lên ga Hàng Cỏ, tập trung ở sân ga. Một đoàn tàu chở bộ đội xuất phát về phía Nam. Cũng những cặp mắt đỏ hoe, những lời hò hẹn bỗng nhiên phát ra từ miệng những cô bạn thường ngày vẫn nhút nhát. Chúng tôi vẫy tay chào những chàng trai đồng trang lứa, lòng tự hỏi trong số các bạn kia, ai sẽ còn ai mất?

Tàu đi suốt đêm mới đến Đồng Đăng, nhiều đoạn đường sắt bị hỏng, chúng tôi phải xuống "tăngbo", nghĩa là đi bộ khoảng một vài cây số rồi lại lên tàu đi tiếp...

Sau bốn ngày chạy tàu, một ngày nghỉ lại Băc Kinh, chúng tôi đến ga Mãn Châu Lý. Việt nam đã xa quá rồi, Trung Quốc - nước bạn môi hở răng lạnh cũng đã ở sau lưng. Liên Xô vĩ đại, quê hương của Cách mạng tháng Mười chào đón chúng tôi bằng các chiến sỹ biên phòng và hải quan. Anh nào anh nấy cao lớn, lực lưỡng, đầu cạo trọc mặt lạnh tanh. Hồi đó có buôn bán gì đâu nên không có gì phải sợ, vậy mà ai cũng thấy lạnh xương sống.
Tàu hỏa đi ven hồ Baican, hồ nước ngọt lớn nhất thế giới. Phong cảnh thật thanh bình và quyến rũ.

Khi đoàn tàu của chúng tôi chạy qua các ga lớn, thời gian dừng tàu lâu, chúng tôi chạy xuống sân ga ngó nghiêng hoặc đơn giản chỉ là đi đi lại lại cho đỡ ngấy cảnh nằm tàu. Tôi không nhớ là ở thành phố nào của Siberi, Thành đoàn Comxomon tổ chức chào đóng chúng tôi rất long trọng. Dàn kèn đồng bóng loáng, những cô gái Nga xinh đẹp và giản dị ôm những bó hoa rực rỡ. Hoàn toàn bất ngờ, đoàn lưu học sinh chúng tôi không biết đáp lễ như thế nào, tiếng Nga thì học cấp tốc khóa dự bị, nói còn ấp úng. May sao, các thanh niên Liên xô rất tế nhị, không diễn văn diễn từ gì nữa mà nhanh chóng chia thành từng tốp nhỏ, mỗi tốp đến chuyện trò với mối người trong chúng tôi.

Phải nói thêm rằng hồi đó chúng tôi được cấp phát trang phục tốt hơn trang phục trung bình của người Nga, bộ vét may hàng sang, áo sơ mi trắng cổ cồn, giày đen (giày Việt nam đóng bằng tay, đi bên đó chưa được một tháng đã hỏng). Tuy nhiên các nhà cấp phát lại bỏ sót một thứ không cấp cho chúng tôi là cái thòng lọng cổ mà nay ta quen gọi là cravate.
Gió cuối thu ở Siberi lạnh lắm, chúng tôi co ro, môi xám lại, lúng búng chuyện trò với các đoàn viên Comxomon địa phương.

Không biết theo sáng kiến của ai, chỉ dăm phút sau, các cô gái Nga mang đến tặng cho chúng tôi mỗi người một cravate, loại có dây thun, nhoằng một cái là đeo được ngay, không cần phải thắt rắc rối.
Đó là cái cravate đầu tiên tôi đeo trong đời và cũng là lần đầu tiên trong đời có một cô gái vòng hai tay qua cổ tôi...

Những hàng cây bất tận của Siberi vùn vụt chạy qua cửa sổ, đưa tiễn chúng tôi đến Matxcơva, thành phố Hòa Bình.

Ở Sân ga Matxcơva (tôi không nhớ là ga nào, hồi mới sang cứ ngỡ thủ đô nước khác cũng chỉ có một Nhà ga như ở Hà nội), người ta lại đón tiếp chúng tôi long trọng như chào đón những đứa con của đất nước anh hùng đến sống và học tập trong nhà một người bà con ruột thịt.

Chúng tôi đã đến với nuớc Nga và được nước Nga ôm vào lòng như thế đó. Kỷ niệm không phai mờ, càng đau đáu nỗi dằn vặt: "Bao giờ cho đến ngày xưa?"
 
Đọc bài của bác Phanhoamay em thèm ơi là thèm.
Giá bi giờ có một chuyến tàu như thế trở lại xứ bạch dương thể nào em cũng xung phong đăng ký đầu tiên.
To A-HAM-BCE-PABHO : Bác lạc hậu quá. Hậu sinh khả úy bác ơi. Lũ hậu bối chúng em không những xinh mà còn khéo mà đảm lắm đấy. Năm nào chẳng có quân từ các trường khác lũ lượt kéo sang trồng cây si trước sân Puskin. Niên khóa của chúng em một thời lững lẫy. Được đi múa cho các đại biểu ở Đuma xem nữa đấy. Oai cực! :D
 
2 linhphuong Không nói là vì không biết chứ không phải chê ... :D :D :D ... còn đi tàu hoả từ TQ qua Nga giờ nguy hiểm lắm.... đưng có dại. Hơ hơ ... mà cái cụm từ "9 tháng 10 ngày" giờ được dùng rộng rãi thế ... hê hê hồi đầu có cô còn nhẩy cẫng lên ... anh nói gì mà ghê thế .... :D :D :D
 
Cám ơn nguời đã kể lại một thời đáng ghi nhớ của một thế hệ...đi tàu sang CCCP. Cảm tưởng này là chung của tất cả chúng ta, có điều đi qua hồ Baican không chỉ thấy cảnh đẹp mà thấy cả...đói nữa, bác Phan.. còn nhớ không? ngày thì dài quá, thức ăn thì không hợp,( nhất là vừa ra khỏi chiến tranh được hưởng những bữa ăn tuyệt vời trên tàu Trung quốc). Uả , mà kể tới những kỷ niệm này hình như bác cùng thời với chúng tôi thì phải? cớ sao bác những ...75 tuổi??? Xin thứ lỗi nếu tôi chót phạm thượng điều gì...
 
Hay quá bác Phanhoamay , sao hôm nay bác mới post bài này. Không biết bác có phải là đoàn du học sinh đầu tiên đến Nga hay ko vậy. Các bác đã tổ chức cuộc trở lại Nga bao giờ chưa ạ , chắc lúc đó vui lắm nhỉ . Bác còn kỉ niệm nào với nước Nga nữa , nếu có thể xin tâm sự cùng anh chị em chúng em .
Cả bác Dinhtuhuong ( ko biết bác này có họ hàng hay bạn bè gì với bác Tu Dinh Huong nhà mình ) cũng mong bác post đôi dòng kỉ niệm .
Em rất thích nghe chuyện hồi xưa đi học của các bác
 
Back
Top