Em còn nhớ hay em đã quên...

[color=blue:ba203cbb54]Tôi ấn tượng ngay từ khi đặt chân vào trang web này. Tình yêu nứơc Nga trong tôi có thể không mãnh liệt như nhiều ngừơi khác, nhưng trong tôi, nứơc Nga có một vị trí thật đặc biệt... Để nói về điều đó, có lẽ một vài dòng typing là quá ít ỏi. Tôi chỉ muốn nói rằng, khi tôi nhìn thấy nơi này, tôi cảm thấy có một phần mình trong đó. Dù nhỏ nhoi, nhưng tôi thật sự muốn góp một chút gì đó của mình vào nơi này, và tôi bắt đầu bằng niềm đam mê của mình: thơ ca.

Tôi viết chưa nhiều, chưa sâu, nhưng đó thật sự là những cảm xúc mà tôi trân trọng. hãy cho tôi coi nơi đây như một miền đất cất giữ những kỉ niệm và hoài nhớ trong thơ của mình.

Có thể bạn sẽ thấy bài thơ ấy thật quen, vì tôi vẫn thừơng có thói quen post thơ lên các 4r mình tham gia. Nhưng bạn có thể tin, đó chỉ là tôi thôi, một tôi ngờ nghệch và mơ mộng ...[/color]
 
[color=green:d131f9233c]Mong manh

Mưa cuôí muà còn lạnh lắm không anh
Trên khoảnh đôì xưa
Hàng thông vẫn rì rào kể chuyện
Khavơriusa ngaỳ hôm qua chỉ còn trong kỉ niệm
Pôlia còn lạnh leõ riêng mình


Em biết Kachia sẽ là ánh bình minh
Khavơriusa không thể khác là tình yêu bỏng chaý
Nhưng muà đông căm căm, giá buốt rừng taiga, và Pôlia cuả ngaỳ hôm qua âý
Về đâu bây giờ?...


Em có thể naò chỉ vẫn ngủ mơ thôi
Và sự thật không bao giờ đôỉ khác
Rừng taiga muà đông vẫn còn ca hát
Pôlia , phaỉ không anh, còn tan nát coĩ lòng...


Em không phaỉ đưá con cuả muà đông mênh mông
Để biết được rừng taiga những ngaỳ không nắng ấm
Nhưng em biết tình yêu mong manh lắm
Có trang giâý naò ghi nôỉ hết đâu anh


Có bao giờ họ quay về những triền cỏ maù xanh
Tự hoỉ mình , ở đâu, cô gaí ngaỳ xưa ấy
Có thể vẫn đơn côi như hữu hình trang giâý
Pôlia cuả em còn tan nát coĩ lòng


Pôlia còn lang thang trên bát ngát cánh rừng
Taiga thân thương giâú lòng trong kỉ niệm.
________________________________________________________________
Đào Nguyên Thảo.



Cảm nghĩ khi đọc " Xibiri "_ những ám ảnh về một tình yêu mơ hồ theo tôi từ trang đâù nhưng có lẽ không phải là ý nghĩ của tác giả.[/color]
 
[color=red:206ab5e843]Tháng ba

Em vẫn biết tháng ba về rất muộn
Phương nam xa xôi vẫn bặt tin chờ
Vẫn con đường xưa quen nắng vàng mơ
Vẫn mỏi mệt theo từng cơn trăn trở...


Chỉ một chút xa xôi, và niềm tin rất nhỏ
Anh có nghe mây trắng hát bao mùa
Tiếng thở dài xưa len lén nhìn mưa
Mắt lá hỏi sao đường về lạ thế...

Em sẽ chờ khi đông sang, anh nhé
Mắt người dưng cũng lành lạnh bên đường
Vạt áo nào che nổi gió người thương
Thổi vi vút nhành me xanh hiên cũ...

Tháng ba ơi, đừng nhìn bên hiên nữa
Có còn đâu dòng mực tím ngày xưa
Một ánh mắt vô tình khi hiên phố đầy mưa
Gió phương nam có giữ hoài kỉ niệm...


Thế thôi, anh
Em nào với tay giữ lá xanh màu nhiệm
Lá vẫn ru lòng câu chuyện thuở hai mươi
Em chỉ giữ cho mùa chuyện chúng mình thôi
Mắt lá vẫn ngời xanh mùa yêu ấy...


_________________________________________________________________
Đào Nguyên Thảo[/color]

Viết cho miền Bắc thân yêu...
 
[color=blueviolet:5e6c01d7f6]Cầu vồng

Muốn nhìn thấy cầu vồng phải biết lụy cơn mưa
Muốn nhìn thấy bình minh phải chịu ngày nắng hạ
Muốn vội vã tình yêu
Phải một ngày kia, nhìn nhau thành xa lạ
Muốn heo may phải nhặt lá thu vàng...


Không
Em không muốn làm biển Đông mênh mông
Nơi anh đổ vào em những nguồn sông bất tận
Em muốn qua môi anh như hạt muối nhỏ nhoi mằn mặn
Những buổi sáng bình minh còn vị mặn phù sa


Em là kẻ lữ hành giữa sa mạc bao la
Những ốc đảo xanh tươi chỉ bóng mờ_ ảo ảnh
Tình yêu anh, sau cơn mưa đêm, chỉ còn là chiếc lá thu mỏng mảnh
Vụt rơi
Rồi xao xác hiên nhà...


Những hiên phố nép mình khi em đi qua
Những cơn mưa ngàn ngạt ngày tháng lạ
Mang mang dấu chân, mang mang lời ru, chông chênh cả những con đường xa lạ
Em quay quắt bình minh trong mảnh tối cầu vồng


Về thôi anh
Những cơn bão thổi ào ra lòng biển mênh mông
Em sợ ngày mai mình chơi vơi nhịp bước
Cầu vồng sau mưa nghiêng mình trên xanh xao dòng nước
Mưa ngoảnh nhìn ta từ phía trước con đường...

______________________________________________________________
Đào Nguyên Thảo[/color]
 
[color=green:8c3d4d0ef0]Tháng mươì[/color]
[color=red:8c3d4d0ef0]
_ Nhớ Ấm áp( Nguyễn Liên Châu)_[/color]

[color=green:8c3d4d0ef0]Anh bỏ laị cuôí đường maí hiên xưa mưa rơi
Bâỳ sẻ cũ thảng thốt lơì phố lạ
Ao cúc muà thu traỉ nắng vàng đôi ngả
Những mầm xanh trổ lá biếc âm thầm


Em còn đứng dươí hiên xưa... ngaị ngần
Lặng lẽ nhìn anh thả khoí vaò mây xám
Heo may aò qua, muà thu thôi vàng nắng
Chợt nhớ hiên nhà xưa...
Mưa rơi...
Xa xôi...


Em ở laị cuôí đường góp mưa nắng đâỳ vơi
Viết lên lá khô vôị vã lơì yêu cuôí
Hoa cúc buồn thiu bên maí hiên...
Bâỳ sẻ cũ chẳng bao giờ tơí
Dâú chân chim muà cũ ngủ quên rôì


Cỏ vẫn xanh, hoa vàng nắng tháng mươì
Maí hiên xưa có lơì chim ở laị
Muà thu ngượng ngùng đi qua những triền hoa daị
Len lén nhìn đêm ở laị ngoaì hiên...


Ngước nhìn trang thơ... dòng mực cũ nhoè thêm
" Bâỳ sẻ cũ đã cùng em đi mất"
Sao trơì xa, đêm tháng mươì vụt tắt
Nghe ngoaì hiên ngơ ngác sắc hoa vàng... [/color]
_________________________________________________________________
[color=green:8c3d4d0ef0]Đào Nguyên Thảo[/color]
 
[color=blue:be4871da76]Ru muà

Vẫn những maù mây xanh như ngaỳ hạ cuôí
Những ám ảnh vô thường ta gieo trong nhau
Những nặng gánh vô tình hun hút biển sâu
Ta mất nhau giưã muộn phiền aỏ vọng...


Em phủ sắc maù đêm bằng bốn bề cô độc
Chơi vơi mưa , lạc phố những hiên nhà
Em tìm đón hôm qua bằng vôị vã sắc muà
Đêm chở che em ngaỳ cuôí cùng thơ daị


Anh cứ hát cho em, nhưng ngaỳ hôm qua có bao giờ ở laị
Kỉ niệm xanh maù có tươi maĩ trong nhau
Môĩ mảnh hồn, môĩ day dứt bể dâu
Nên tìm đâu anh những tháng ngaỳ yêu dâú


Em nghĩ tình yêu môĩ ngaỳ như chiếc aó
Khoác vaò muà đôi chút ấm nguyên sơ
Nhưng lạnh leõ vô cùng khi phố về mưa
Hiên nhà xưa có ru hoaì kỉ niệm


Như tình yêu em , anh hát thành câu chuyện
Ru một muà thu cũ ngủ yên thôi...
_______________________________________________________________
Đào Nguyên Thảo[/color]
 
[color=red:2a42cabe07]Ngày yêu

Vòm lá vẫn xanh, mây lang thang
Ngày trời cao ngập nắng
Em trải hồn mình qua khoảnh khắc ngày xưa, trải tình yêu vội vàng con đừơng vắng
Mơ màng...


Thôi anh
Đêm xuống rồi
Vạt hoa cải cuối mùa không còn nồng nàn nữa
Anh đừng thả nỗi nhớ đi hoang
Em có như người điên
Lặng đứng trên vỉa hè nỗi nhớ
Chờ anh quay về


Để anh biết rằng những triền cỏ xanh rì vẫn khát nắng mang mang
Chẳng gió nào bay hết chiều dài nỗi nhớ
Em bắt đầu bằng anh
Bắt đầu bằng em
Hay bằng chính những mùa hoa lao xao trong gió mùa rạn vỡ
Lời ru cho mùa...


Đôi khi em ước mình là mưa
Trải xuống đời anh những mảnh hồn rất nhỏ
Len vào khung cửa sổ buổi đêm anh vẫn còn hé mở
Ru anh
Từ phía giấc mơ nào...


Và thẳm sâu trong em những ảnh hình xưa cũ lao xao
Những xác lá cuối đừơng xưa anh đứng
Cả lối về xưa còn mang mang vạt nắng
Ai hong khô nhành yêu cũ bao mùa...


Em sẽ núp dưới hiên nhà xưa
Chờ anh ngang qua
Nhẹ nhàng như cơn mưa đầu hạ
Sẽ hong khô tình yêu em và anh bằng thời gian hối hả
Như là...


Vạt nắng cuối mùa hanh hao cơn mơ đêm
Và anh sẽ biết vì sao em ở lại.

_________________________________________________________________

Đào Nguyên Thảo[/color]
 
[color=red:dbf2d35a25]Cổ tích laị bắt đâù... có thật thế không anh
Những ngaỳ yêu không ngược chiêù gió thôỉ.... [/color]


____________________________________________________________________



[color=green:dbf2d35a25]Ngaỳ trong đêm


Phố laị nằm mơ hiên nhà cũ
Heo may phủ bóng đã bao muà
Em có chờ anh ngoaì hiên nưã
Hay mưa không còn rơi trong đêm...



Hay cổ tích còn ngang qua em
Goị lơì yêu xưa bằng kỉ niệm
Đuã thần bà tiên thôi maù nhiệm
Goị nhau mờ khuất phiá đôi bờ



Goị nhau tiên cảm những vần thơ
Hoàng hôn maù đêm nhoà nôĩ nhớ
Rất nhiêù yêu thương còn ở laị
Ru em lặng lẽ bóng đêm chờ...



Em có về không, thôi đêm đen
Hoàng hôn maù tím dươí cột đèn
Goí ghém xanh xao, tình ủ dột
Bờ xa lạc lõng tiếng cươì em



Bờ xa còn khóc những hàng hiên
Sáng tỏ hay không một thoáng ngaỳ
Có phaỉ chăng em, tình một thuở
Lặng lẽ ru ngaỳ hay ru đêm...
___________________________________________________________________


Đaò Nguyên Thaỏ[/color]
 
[color=blueviolet:4041edc45d]Phố đêm


Phố đón đêm về trong nỗi nhớ buồn tênh
Vang vọng ngoài hiên mảnh thời gian nhàn nhạt
Bốn bề mông lung những ảnh hình có thật
Kỉ niệm mơ hồ ngang qua như mây trôi...


Phố đón em về trong đêm mưa rơi rơi
Nhặt tháng ngày qua biết buồn đau có thật
Bỏng rát bàn tay những nụ cười ngoảnh mặt
Gọi tên mình, nghe xa xôi ...đêm trôi...


Phố chỉ còn nỗi nhớ mà thôi
Khi màn đêm không chờ người ở lại
Soi vào tháng ngày qua, nhặt mảnh hồn thơ dại
Biết tình yêu khờ dại đến mơ hồ


Chìm vào phố khuya những ẩn hiện bóng mờ
Đêm níu chân em bằng lời ru ngày muộn
Ta lạc mất nhau giữa dòng đời rất rộng
Vạt áo nào xanh xao đêm mưa rơi...


Có thể naò chỉ kí ức mà thôi
Những bàn tay rời nhau còn hơi ấm?...
___________________________________________________________________


Đào Nguyên Thảo[/color]
 
[color=green:dc6da44e63]Vineyard

Vineyard trong tuổi thơ tôi là những ngày xa
Khi em hát bài ca mùa xuân cỏ mọc
Lưng đồi
Cho những mầm non đâm chồi, nảy lộc
Tôi trải hồn ra những cánh đồng rất rộng
Những khu vườn mênh mông
Mênh mông...


Tôi vẫn đi tìm, em có biết không
Vừơn xanh ngày xưa vẫn thắm màu nho tím
Cánh má hồng tươi, môi cười em chúm chím
Xanh ngắt bầu trời, xanh trong tim tôi


Tôi thả giấc mơ đời vào những cuộc chơi
Em ở lại dưới bầu trời lộng gió
Vườn nho xưa tháng ngày tươi xanh quá
Màu xanh quê nhà


Những kỉ niệm ngọt ngào, cay đắng dần qua
Thời gian trôi nhanh, ta thành người xa lạ
Tôi lạc mất em giữa dòng đời hối hả
Vườn xanh xưa còn ngóng bước tôi về


Và tôi vẫn gọi lên em trong những giấc mơ đêm
Vineyard
Em ở đâu, đêm nay
Giữa cánh đồng nho em có nghe bài hát
Màu xanh không tàn.
_______________________________________________________________
Đào Nguyên Thảo[/color]
 
[color=olive:5ab626a00e]Ru

Thương anh nằm lại con đường
Nhịp cầu xưa gãy vô thường bên sông
Tiếng lòng dở đục dở trong
Mang mang một cõi... người không thấy về
Dở dang mưa nắng ngày hè
Tiếng buồn xưa đã dứt lìa cơn mê
Mẹ còn quẩy gánh ngoài kia
Nghiêng nghiêng trời nắng còn chia mưa dầm
Chị còn ru những nhọc nhằn
Mỗi bề chìm nổi mỗi phần đắng cay
Gió trời man mác như mây
Rau răm ở lại hay bay về trời?...

Bóng đêm loang những mặt người
Nửa đời mẹ đã loang lời ru anh
Rau răm thời vẫn còn xanh
Bóng anh thời nắng còn hanh cuối đường
Tắt lòng, tắt những yêu thương
Trần gian đôi ngả còn vương nụ cười
Bể dâu cũng một kiếp người
Thôi đành lặng lẽ tìm lời ru xưa...

__________________________________________________________________
Đào Nguyên Thảo[/color]
 
Sao giờ KhongAiCa mới thấy topic này nhỉ.
Bài "Tháng 3" rất ấn tượng. :love:
Đào Nguyên Thảo có phải là Con đường mùa đông không dzị? Hay Con đường mùa đông mê thơ của Đào Nguyên Thảo ?

KhongAiCa click vào đây & không rời được mắt ra nữa :love:
 
[color=red:2927487ee8]Hic, cảm ơn KhongAiCa nhé, nick của ấy cũng thật sự ấn tượng đó. ^_*
Tớ đã out rồi nhưng thấy ấy reply nên lại phải quay lại lọ mọ log in. Tớ chính là tác giả của mấy bài thơ ấy, thật sự rất vui vì KhongAiCa đã khen, bài Tháng ba tớ viết cho một người đặc biệt mà. Nhưng tớ thích bài Tháng mười hơn. Tớ có thói quen bao giờ post thơ lên 4r cũng ghi tên mình ở dưới. Mà tên tớ cũng đẹp đấy chứ, phải không? ^_* Đào Nguyên Thảo, cái tên cũng có phần xuất phát từ tình yêu nước Nga của mama tớ đấy . Topic này tớ vừa lập lúc tối mà. Tớ ko dám thi thố gì đâu, nhìn quanh mình mọi người thật sự rất giỏi còn mình chỉ như một hạt cát dưới đáy đại dương, chỉ dám hát bài hát của những viên sỏi đủ màu trong lòng đại dương như một cách nuôi dưỡng tâm hồn mình...[/color]
 
KhongAiCa cũng có tâm sự giống bài Tháng Ba của Thảo ^^ nên có lẽ thích nó chăng?

Bài Tháng Mười có câu " Bâỳ sẻ cũ đã cùng em đi mất" để trong ngoặc, có fải mượn ý của Phú Quang trong bài "Khúc Mưa" ko "...Bầy chim sẻ hiên nhà bay mất, như em, như em..." ?
 
Giới thiệu với Nguyên Thảo , KhôngAiCa là một đại thi hào của forum chúng ta đó , bạn hãy lượn thử một vòng box thi ca mà xem , từ khi bác khongaica đến thì phong trào thơ phú của forum được thổi bùng hẳn lên .Mà khongaica là con trai đó Nguyên Thảo , 2 tâm hồn thi ca gặp nhau thì ra gì nhỉ ... chắc thi hào . Thôi giới thiệu thế thôi , tớ lượn đây.
TB : thơ của bạn hay lắm Con đường mùa đông , mặc dù tớ ko cảm nhận được nhiều , tớ chỉ đọc vần điệu mà thôi , nhưng rất hay ...cho tớ cảm nhận dần dần được không ạ .Mà Nguyên Thảo cùng họ với tớ đó ...
 
Bài nào cũng hay cả nhưng tớ thích bài đầu tiên nhất. Nếu không đọc những dòng chú thích ở cuối thì tớ nghĩ tác giả nói đến tình yêu tay ba giữa Polia, Ca chi a và tác giả cơ :?
Đào Nguyên Thảo chắc hắn có rất nhiều kỉ niệm với nước Nga :)
 
Xin chào bạn Con đường mùa đông (Có phải là bạn rất thích Pushkin? :lol: ).Thật hay là 4rum ta lại có thêm một bạn yêu thơ và làm thơ khá nhiều. Sáng nay, mình đã ngồi đọc hết các bài thơ của bạn, thấy rõ bạn là một người rất giàu cảm xúc và biết thể hiện nó ra bằng ngôn ngữ của thi ca. Mình cũng rất yêu thơ nhưng không biết làm thơ, chỉ thích đọc thôi. Sau khi đọc xong sê-ri thơ của bạn, mình chỉ hơi tò mò một chút, xin hỏi Đào Nguyên Thảo: Trong hầu hết các bài thơ của bạn đã post lên (10 bài) thì có tới 7 bài có hình ảnh Mái hiên (hiên cũ, hiên phố, mái hiên, hiên nhà...).Vậy mình muốn hỏi tại sao bạn lại thích sử dụng hình ảnh này như vậy, có chút kỷ niệm hoặc dụng ý nghệ thuật nào chăng? Hay là đây chỉ là một sự tình cờ lặp lại mô-típ quen thuộc? Mình đã thấy mái hiên nhà trong các bài sau:

Trong bài Tháng ba, có:
Vạt áo nào che nổi gió người thương
Thổi vi vút nhành me xanh hiên cũ...
Trong bài Cầu Vồng tiếp theo ta gặp lại:
Những hiên phố nép mình khi em đi qua
Những cơn mưa ngàn ngạt ngày tháng lạ
Còn nữa, một mái hiên trong Tháng Mười:
Viết lên lá khô vôị vã lơì yêu cuôí
Hoa cúc buồn thiu bên maí hiên...
Ở bài Ru mùa, hiên nhà thật vắng lặng, chơi vơi:
Em phủ sắc maù đêm bằng bốn bề cô độc
Chơi vơi mưa , lạc phố những hiên nhà
Và trong Ngày yêu, hiên nhà là nơi tác giả chờ đợi:
Em sẽ núp dưới hiên nhà xưa
Chờ anh ngang qua
Ngày trong đêm, mái hiên vẫn cùng người con gái đợi chờ:
Em có chờ anh ngoaì hiên nưã
Hay mưa không còn rơi trong đêm
Còn trong Phố đêm, hình ảnh mái hiên lại hiện về với “mảnh thời gian”:
Phố đón đêm về trong nỗi nhớ buồn tênh
Vang vọng ngoài hiên mảnh thời gian nhàn nhạt

Nhân nói đến mô-típ, có thể thấy là cụ Huy Cận nhà ta rất thích dùng hình ảnh "vũ trụ" trong các tác phẩm của mình. Bạn Đào Nguyên Thảo cũng có ý vậy chăng?
 
Chào mừng conduongmuadong đã đến với box Thica.
Cứ tưởng con đường mùa đông chỉ có bão, gió, tuyết và cái lạnh buốt xương thấu thịt, thế mà những bài thơ của bạn lại ấm áp vô cùng. Đọc những bài thơ của bạn trong tiết trời Hà Nội thấy lòng mình được sưởi ấm lên nhiều (rất giống với cảm giác khi đọc câu chuyện Ninh Ninh mà chị rừng bạch dương post lên). Nếu như "thơ là tiếng nói của tâm hồn" thì qua những bài thơ của bạn, có thể thấy tâm hồn của bạn "dịu dàng quá, dịu dàng không chịu nổi".
Mình rất thích 2 câu thơ:
Muốn vội vã tình yêu
Phải một ngày kia, nhìn nhau thành xa lạ

Chỉ hơi thắc mắc thế này:
Muốn nhìn thấy cầu vồng phải biết lụy cơn mưa
thì hiểu rồi, nhưng:
Muốn nhìn thấy bình minh phải chịu ngày nắng hạ
thì chưa rõ lắm. :o
Có vẻ như có nhiều câu hỏi dành cho bạn quá, bạn reply đừng bỏ sót ai đấy nhé!
 
conghedoinghieng nói:
Mình rất thích 2 câu thơ:
Muốn vội vã tình yêu
Phải một ngày kia, nhìn nhau thành xa lạ
(1)
Chỉ hơi thắc mắc thế này:
Muốn nhìn thấy cầu vồng phải biết lụy cơn mưa (2)
thì hiểu rồi, nhưng:
Muốn nhìn thấy bình minh phải chịu ngày nắng hạ (3)
thì chưa rõ lắm. :o
Có vẻ như có nhiều câu hỏi dành cho bạn quá, bạn reply đừng bỏ sót ai đấy nhé!
Mình cũng cho rằng bài "Cầu vồng" của Conduongmuadong là một bài được.

Thực ra, cái logic, có thể coi là nhân - quả, của hai câu (1) và (3) là tương tự nhau: muốn có tình yêu vội vã thì phải chấp nhận sự chia tay sẽ đến sớm; muốn được ngắm bình minh rực rỡ vào buổi ban mai thì phải chấp nhận một ngày hè đổ lửa.
Nhưng mình cũng đồng ý với có nghe đời nghiêng , giá như ở câu (3) nói rằng, muốn thấy bình minh thì mất công dậy sớm và chịu cơn giá lạnh của mùa đông :roll: , thì có lẽ ý tứ sẽ hay hơn.

[color=blue:bcb3f69e33]Giữa tháng Ba, con đường mùa đông
Bất ngờ xuất hiện với cầu vồng
Phố đêm thao thức ru người ngủ
Người vẫn thức hoài dưới hiên, trông…[/color]
 
[color=green:e8482219cf]Chào tất cả mọi ngừơi...
Hôm nay ghé lên 4r, bất ngờ quá... Thật sự, không ngờ lại đựơc mọi người đón tiếp thế này, tớ thật sự rất cảm động. Vì ai cũng vậy{ tớ nghĩ là thế}, mỗi khi viết được một câu thơ, đều muốn được chia sẻ nó với một ai đó, đôi khi vì muốn sẻ chia chính những hoài niệm và những cung bậc tình cảm trong lòng mình. Tớ cũng thế. Có những bài thơ thậm chí tớ viết ra trong những ngày ol triền miên và không biết làm gì, vì thế, tớ thừơng tiện tay post lên những 4r mà mình tham gia. Nhưng chưa ở đâu tớ có cảm giác như ở đây cả. Thừơng là những bài thơ ấy chìm vào lãng quên, hoặc có một ai đó ghé qua, bình phẩm vài câu rồi lại đi tiếp. Hôm qua cũng thế, tớ post mấy bài mới làm lên trong lúc cao hứng, nhưng cũng ko nghĩ mọi ngừơi lại quan tâm đâu. Thế mà hôm nay vào 4r, thấy mọi người nói về mình, xúc động quá... Tiếc là mình không biết đến 4r này sớm hơn, mãi hôm qua mình mới biết về diễn đàn và trang web này qua một ngừơi bạn. Nhưng chẳng có gì là muộn cả, mọi ngừơi nhỉ. Thế là từ nay mình có nơi để giấu những bài thơ của mình, có nơi để lắng nghe những tâm hồn đa cảm và hẳn rất có chiều sâu nói về những cái được và chưa được... Thật sự lúc đầu mình không tự tin lắm, nhưng mọi người rất rộng lựơng, thế thì có thời gian mình sẽ post tiếp những bài thơ khác{ nhưng nhìn chung là ngờ nghệch thôi, học trò mà} Còn những bài thơ viết về nứơc Nga thì bây giờ một người bạn lại cầm, mà bạn ấy đang ở ngoài Bắc nên có lẽ khá lâu nữa mình mới post lên được. Thật lòng cảm ơn tất cả mọi người. Bi giờ mình reply từng người nhé.

To KhongAiCa: Lúc đầu tớ nghĩ ấy là con trai, nhưng khi nghe ấy bảo có tâm sự giống tớ thì tớ lại nghĩ ấy là ... con gái ^^ . Ấy cũng thích nhạc Phúc Quang à? Tớ được biết về nhạc Phú Quang qua mẹ, mẹ tớ rất thích nhạc Phú Quang{ có lẽ vì ông cũng quan tâm đến nứơc Nga chăng ^_*} . Bài Khúc mưa tớ cũng có nghe nhưng không còn nhớ rõ lắm, chỉ đến khi ấy nhắc lại thì tớ mới nhớ. Còn bài Tháng mừơi, tớ viết theo những cảm xúc khi đọc " Ấm áp" của nhà thơ Nguyễn Liên Châu. Rất tiếc là tớ không biềt gì nhiều về nhà thơ này, chỉ một lần tình cờ đọc được bài thơ Ấm áp trong một tuyển tập thơ tình. Bài thơ ám ảnh tớ từ ngày phổ thông, thế mà mãi đến năm rồi tớ mới viết được. Tớ cũng không nhớ đầy đủ bài thơ ấy nhưng đại ý thế này:[/color]

[color=red:e8482219cf]" Bầy sẻ cũ đã lìa xa mái phố
Mây trắng giờ tụ xám lặng hiên xưa
Tôi trở lại hát ngu ngơ và nhớ
Những tháng ngày ngồi ngóng một cơn mưa

Hoa vẫn nở nhưng sắc vàng đã nhạt
Dòng thơ yêu cũng nhòe mực lâu rồi
Cỏ ngựơng ngập cố níu màu xanh lại
Ngựơng ngùng ai thả sợi khói lên trời

Biết bao giờ bàn tay nhau chạm lại
Dù nhẹ thôi... cung phách bản đàn xưa
Em đã xa nghĩa là không trở lại
Để hiên tôi rơi rụng những âm thừa

...
Bầy sẻ cũ đã cùng em đi mất
Hiên xưa thèm đến khát một lời chim
Tôi lặng lẽ thả khói vào mây xám
Nhận ra hoa vàng sắc nhớ im lìm . "

( " Ấm áp"_ Nguyễn Liên Châu)
[/color]
[color=green:e8482219cf]To Virus: Tớ mới vừa lên 4r nên cũng chưa biết được gì nhiều về tình hình của 4r nói chung và thi ca nói riêng, nhưng chắc chắn trong tương lai sẽ cố gắng đuổi kịp nhịp độ của mọi ngừơi. Hai tâm hồn thi ca mà gặp nhau thì có thể sẽ xảy ra ... cãi nhau{ nói dễ thở hơn là tranh luận, vì dân văn chương rất ngang bướng_ theo ý kiến chủ quan của tớ :bekloppt: }, cũng có thể sẽ ra hai bài thơ hay nhiều hơn thế, vì tớ thừơng làm thơ khi bắt gặp những ý tửơng mình thích trong thơ ngừơi khác{ tớ chua trải đời tí nào để có kinh nghiệm và cảm xúc thơ sâu sắc đâu :">}. Ấy cùng họ tớ à??? Quá đỉnh, tớ chả mấy khi thấy ai cùng họ với mình ngoài anh tớ :roll:

To Ngộ Nhỡ : nick của ấy ngộ thật :bcool: Tớ cũng thấy buồn cừơi, vì thực ra trong cuốn tiểu thuyết ấy tác giả chỉ cho Pôlia như một nhân vật giác ngộ cách mạng, còn Akimốp { Khacvơriusa} và Kachia là hai chiến sĩ cách mạng qủa cảm, họ gặp gỡ và phải lòng nhau từ rất sớm. Khi Akimốp bị đi đày, Pôlia và bố cùng ông ngoại cô _ là những người dân vùng đất đó_ đã hết lòng giúp đỡ anh. Pôlia thì lấy phải một người chồng ko hợp tính cách, anh ta là con một gia đình đầu óc con buôn tiêu biểu trong xã hội, loại người chỉ biết có tiền. Về sau, chồng cô chết, Pôlia là người dẫn đường cho Akimốp trở về . Còn Kachia thì đi tìm Akimốp suốt thời gian đó. Cuối cùng họ gặp lại nhau. Thực ra tình cảm giữa Pôlia và Akimốp chỉ đơn thuần là sự cảm tình trong tâm hồn những người trẻ nhiệt huyết và có cùng chí hướng, và nếu họ yêu nhau thì số phận nhân vật Kachia sẽ thế nào??? Tớ biết vậy nhưng không hiểu sao cứ thấy thưong Pôlia lạ lùng. Có lẽ vì cái tính nhạy cảm con gái rất thừơng chăng? Còn về nứơc Nga, tớ thực sự chỉ biết qua sách vở, nhưng tình yêu thì có lẽ đang bắt đầu ...

To hungmgmi: Tớ rất vui vì ấy đã dành thời gian đọc những bài thơ của tớ. Nói về thơ Nga thì tớ cũng không biết nhiều lắm , chủ yếu là thơ của Puskin qua những bản dịch của Thúy Toàn. Tớ thích Con đường mùa đông vì sự dịu dàng sâu lắng pha với nỗi cô đơn như hơi thở nhẹ tác giả phả vào từng câu chữ, lại có một chút gì đó rất Nga... Còn về mô típ thì, ấy làm tớ ngại quá, tớ làm thơ mơ hồ lắm, chỉ đơn thuần là tái hiện lại cảm xúc mà thôi. Những hình ảnh lặp đi lặp lại ấy là những kỉ niệm của tớ trong quá khứ, nếu ấy đọc cả những bài thơ về sau của tớ, ấy sẽ nhận ra, tớ còn viết rất nhiều về mưa nữa. Mái hiên và mưa, ấy là những ảnh hình tớ lưu giữ mãi trong lòng...

To conghedoinghieng: Ấy làm tớ nhớ mùa đông xứ Bắc quá. Nhớ những tối đầu đông bên hàng ngô nướng, xúyt xoa cầm trên tay những bắp ngô vàng rộm nóng đến bòng tay, nhớ những chiều mưa phùn buồn như tiếng gió cứa sâu vào tâm hồn, nhớ cả nồi thịt đông ngày Tết của mẹ... Còn về chuyện tiếng nói của tâm hồn, tớ cũng ko biết. Có nhiều khi, ta chìm vào cuộc sống bộn về mà không biết mình đang dần đổi khác, không có thời gian lắng nghe tiếng lòng mình vẫn đập... Tâm hồn mình thì có lẽ sẽ để những tâm hồn đồng cảm khác cảm nhận, còn ngoài đời thì :( , bọn bạn tớ thừơng bảo, mày thế này mà cũng biết làm thơ à ... :roll: Có lẽ mình không phải con người của lãng mạn và bay bổng đơn thuần chăng?

Còn câu thơ" Muốn nhìn thấy bình minh phải chịu ngày nắng hạ", lại nhớ đến lời nhận xét của NguyenAnh. Công nhận mọi ngừơi tinh tế thật :oops: , thực ra chỗ ấy là tớ hơi ép vần, chứ về ý thơ thì chưa có hồn lắm. Nhưng cũng một phần vì tớ không thích mùa hè và cái nắng gay gắt của nó, chỉ thích những sáng mùa đông ngồi lặng lẽ dứơi hiên nhà, nép mình bên khung cửa sổ và nghe thấy một tiếng chim chanh chách bên tai... [/color]
 
Back
Top