[color=green:e8482219cf]Chào tất cả mọi ngừơi...
Hôm nay ghé lên 4r, bất ngờ quá... Thật sự, không ngờ lại đựơc mọi người đón tiếp thế này, tớ thật sự rất cảm động. Vì ai cũng vậy{ tớ nghĩ là thế}, mỗi khi viết được một câu thơ, đều muốn được chia sẻ nó với một ai đó, đôi khi vì muốn sẻ chia chính những hoài niệm và những cung bậc tình cảm trong lòng mình. Tớ cũng thế. Có những bài thơ thậm chí tớ viết ra trong những ngày ol triền miên và không biết làm gì, vì thế, tớ thừơng tiện tay post lên những 4r mà mình tham gia. Nhưng chưa ở đâu tớ có cảm giác như ở đây cả. Thừơng là những bài thơ ấy chìm vào lãng quên, hoặc có một ai đó ghé qua, bình phẩm vài câu rồi lại đi tiếp. Hôm qua cũng thế, tớ post mấy bài mới làm lên trong lúc cao hứng, nhưng cũng ko nghĩ mọi ngừơi lại quan tâm đâu. Thế mà hôm nay vào 4r, thấy mọi người nói về mình, xúc động quá... Tiếc là mình không biết đến 4r này sớm hơn, mãi hôm qua mình mới biết về diễn đàn và trang web này qua một ngừơi bạn. Nhưng chẳng có gì là muộn cả, mọi ngừơi nhỉ. Thế là từ nay mình có nơi để giấu những bài thơ của mình, có nơi để lắng nghe những tâm hồn đa cảm và hẳn rất có chiều sâu nói về những cái được và chưa được... Thật sự lúc đầu mình không tự tin lắm, nhưng mọi người rất rộng lựơng, thế thì có thời gian mình sẽ post tiếp những bài thơ khác{ nhưng nhìn chung là ngờ nghệch thôi, học trò mà} Còn những bài thơ viết về nứơc Nga thì bây giờ một người bạn lại cầm, mà bạn ấy đang ở ngoài Bắc nên có lẽ khá lâu nữa mình mới post lên được. Thật lòng cảm ơn tất cả mọi người. Bi giờ mình reply từng người nhé.
To KhongAiCa: Lúc đầu tớ nghĩ ấy là con trai, nhưng khi nghe ấy bảo có tâm sự giống tớ thì tớ lại nghĩ ấy là ... con gái ^^ . Ấy cũng thích nhạc Phúc Quang à? Tớ được biết về nhạc Phú Quang qua mẹ, mẹ tớ rất thích nhạc Phú Quang{ có lẽ vì ông cũng quan tâm đến nứơc Nga chăng ^_*} . Bài Khúc mưa tớ cũng có nghe nhưng không còn nhớ rõ lắm, chỉ đến khi ấy nhắc lại thì tớ mới nhớ. Còn bài Tháng mừơi, tớ viết theo những cảm xúc khi đọc " Ấm áp" của nhà thơ Nguyễn Liên Châu. Rất tiếc là tớ không biềt gì nhiều về nhà thơ này, chỉ một lần tình cờ đọc được bài thơ Ấm áp trong một tuyển tập thơ tình. Bài thơ ám ảnh tớ từ ngày phổ thông, thế mà mãi đến năm rồi tớ mới viết được. Tớ cũng không nhớ đầy đủ bài thơ ấy nhưng đại ý thế này:[/color]
[color=red:e8482219cf]" Bầy sẻ cũ đã lìa xa mái phố
Mây trắng giờ tụ xám lặng hiên xưa
Tôi trở lại hát ngu ngơ và nhớ
Những tháng ngày ngồi ngóng một cơn mưa
Hoa vẫn nở nhưng sắc vàng đã nhạt
Dòng thơ yêu cũng nhòe mực lâu rồi
Cỏ ngựơng ngập cố níu màu xanh lại
Ngựơng ngùng ai thả sợi khói lên trời
Biết bao giờ bàn tay nhau chạm lại
Dù nhẹ thôi... cung phách bản đàn xưa
Em đã xa nghĩa là không trở lại
Để hiên tôi rơi rụng những âm thừa
...
Bầy sẻ cũ đã cùng em đi mất
Hiên xưa thèm đến khát một lời chim
Tôi lặng lẽ thả khói vào mây xám
Nhận ra hoa vàng sắc nhớ im lìm . "
( " Ấm áp"_ Nguyễn Liên Châu)
[/color]
[color=green:e8482219cf]To Virus: Tớ mới vừa lên 4r nên cũng chưa biết được gì nhiều về tình hình của 4r nói chung và thi ca nói riêng, nhưng chắc chắn trong tương lai sẽ cố gắng đuổi kịp nhịp độ của mọi ngừơi. Hai tâm hồn thi ca mà gặp nhau thì có thể sẽ xảy ra ... cãi nhau{ nói dễ thở hơn là tranh luận, vì dân văn chương rất ngang bướng_ theo ý kiến chủ quan của tớ :bekloppt: }, cũng có thể sẽ ra hai bài thơ hay nhiều hơn thế, vì tớ thừơng làm thơ khi bắt gặp những ý tửơng mình thích trong thơ ngừơi khác{ tớ chua trải đời tí nào để có kinh nghiệm và cảm xúc thơ sâu sắc đâu :">}. Ấy cùng họ tớ à??? Quá đỉnh, tớ chả mấy khi thấy ai cùng họ với mình ngoài anh tớ :roll:
To Ngộ Nhỡ : nick của ấy ngộ thật :bcool: Tớ cũng thấy buồn cừơi, vì thực ra trong cuốn tiểu thuyết ấy tác giả chỉ cho Pôlia như một nhân vật giác ngộ cách mạng, còn Akimốp { Khacvơriusa} và Kachia là hai chiến sĩ cách mạng qủa cảm, họ gặp gỡ và phải lòng nhau từ rất sớm. Khi Akimốp bị đi đày, Pôlia và bố cùng ông ngoại cô _ là những người dân vùng đất đó_ đã hết lòng giúp đỡ anh. Pôlia thì lấy phải một người chồng ko hợp tính cách, anh ta là con một gia đình đầu óc con buôn tiêu biểu trong xã hội, loại người chỉ biết có tiền. Về sau, chồng cô chết, Pôlia là người dẫn đường cho Akimốp trở về . Còn Kachia thì đi tìm Akimốp suốt thời gian đó. Cuối cùng họ gặp lại nhau. Thực ra tình cảm giữa Pôlia và Akimốp chỉ đơn thuần là sự cảm tình trong tâm hồn những người trẻ nhiệt huyết và có cùng chí hướng, và nếu họ yêu nhau thì số phận nhân vật Kachia sẽ thế nào??? Tớ biết vậy nhưng không hiểu sao cứ thấy thưong Pôlia lạ lùng. Có lẽ vì cái tính nhạy cảm con gái rất thừơng chăng? Còn về nứơc Nga, tớ thực sự chỉ biết qua sách vở, nhưng tình yêu thì có lẽ đang bắt đầu ...
To hungmgmi: Tớ rất vui vì ấy đã dành thời gian đọc những bài thơ của tớ. Nói về thơ Nga thì tớ cũng không biết nhiều lắm , chủ yếu là thơ của Puskin qua những bản dịch của Thúy Toàn. Tớ thích Con đường mùa đông vì sự dịu dàng sâu lắng pha với nỗi cô đơn như hơi thở nhẹ tác giả phả vào từng câu chữ, lại có một chút gì đó rất Nga... Còn về mô típ thì, ấy làm tớ ngại quá, tớ làm thơ mơ hồ lắm, chỉ đơn thuần là tái hiện lại cảm xúc mà thôi. Những hình ảnh lặp đi lặp lại ấy là những kỉ niệm của tớ trong quá khứ, nếu ấy đọc cả những bài thơ về sau của tớ, ấy sẽ nhận ra, tớ còn viết rất nhiều về
mưa nữa. Mái hiên và mưa, ấy là những ảnh hình tớ lưu giữ mãi trong lòng...
To conghedoinghieng: Ấy làm tớ nhớ mùa đông xứ Bắc quá. Nhớ những tối đầu đông bên hàng ngô nướng, xúyt xoa cầm trên tay những bắp ngô vàng rộm nóng đến bòng tay, nhớ những chiều mưa phùn buồn như tiếng gió cứa sâu vào tâm hồn, nhớ cả nồi thịt đông ngày Tết của mẹ... Còn về chuyện tiếng nói của tâm hồn, tớ cũng ko biết. Có nhiều khi, ta chìm vào cuộc sống bộn về mà không biết mình đang dần đổi khác, không có thời gian lắng nghe tiếng lòng mình vẫn đập... Tâm hồn mình thì có lẽ sẽ để những tâm hồn đồng cảm khác cảm nhận, còn ngoài đời thì

, bọn bạn tớ thừơng bảo, mày thế này mà cũng biết làm thơ à ... :roll: Có lẽ mình không phải con người của lãng mạn và bay bổng đơn thuần chăng?
Còn câu thơ" Muốn nhìn thấy bình minh phải chịu ngày nắng hạ", lại nhớ đến lời nhận xét của NguyenAnh. Công nhận mọi ngừơi tinh tế thật

, thực ra chỗ ấy là tớ hơi ép vần, chứ về ý thơ thì chưa có hồn lắm. Nhưng cũng một phần vì tớ không thích mùa hè và cái nắng gay gắt của nó, chỉ thích những sáng mùa đông ngồi lặng lẽ dứơi hiên nhà, nép mình bên khung cửa sổ và nghe thấy một tiếng chim chanh chách bên tai... [/color]