Phanhoamay
New member
"Hoa hậu của nhà" - Một bài thơ cảm động tặng vợ
Thơ viết về vợ mà nghiêm trọng quá chưa chắc người đọc đã thích. Cười cười cợt cợt một chút, tinh nghịch hóm hỉnh một chút người đọc sẽ thú vị. Cũng đã nhiều nhà thơ cho vợ mình là "Hoa hậu của nhà" nhưng tôi thích bài của nhà thơ Vương Trọng hơn cả.
Nhà có ba trai: hai con một bố
Chỉ mình em độc đắc nữ thôi mà
Anh bạc đầu chưa qua thời nhí nhố
Cứ gọi em là hoa hậu của nhà!
Hoa hậu của nhà không đánh phấn
Quạt bếp than bén lửa, má đỏ hồng
Chưa từng diện mốt áo dài, áo tắm
Áo bà ba em mặc đủ thong dong.
Thong dong đạp xe ngày mấy lượt
Tuột xích, tay lem lấm vẫn cười
Đi làm về gặp nhà có khách
Chiếc làn đi chợ đợi em thôi.
Hoa hậu của nhà ngày giỗ Tết
Chẳng thích ngồi cùng phim ảnh Đông, Tây
Tay đũa, tay muôi nấu xào dưới bếp
Tiếng mỡ xèo nổi khúc nhạc êm say!
Mâm dọn ra, chồng và con như khách
Chỗ em ngồi mấy phía nồi niêu
Vừa xong bữa, cả nhà đi sạch
Hoa hậu cùng mâm bát nhìn theo.
Tất bật chưa xong đà hết Tết
Suốt mấy hôm chưa ra ngõ một lần
Vẫn vui vẻ nói cười bên bể nước
Mấy chậu đầy quần áo giặt khai xuân!
Vương Trọng
Anh viết chuyện thật của nhà anh: "Nhà có ba trai: hai con một bố". Xếp "bố" và "hai con" vào một rọ đã là hóm rồi! Nhà "ba trai" tức là có 3 người bày và chỉ một mình vợ là người dọn dẹp. Mệt thật!
Chi tiết trong thơ khá chọn lọc, đúng với nhiều người. Và độc giả có thể thấy vợ nhà thơ thật bình dị:
- Không đánh phấn
- Quạt bếp than
- Chưa từng diện mốt áo dài, áo tắm
- Chỉ mặc áo bà ba
Ở đây, có lẽ tác giả cũng có cường điệu lên một chút cho vui. Mấy năm trước đun bếp than thật, nhưng bây giờ dùng bếp ga rồi!
Sang khổ thơ thứ 3 thì có tới 3 câu kể việc, câu thứ tư lại thật tâm tình: "Chiếc làn đi chợ đợi em thôi". Vợ không đi thì còn ai đi nữa. Vẫn là nhiệm vụ của người đàn bà nhưng được chồng thông cảm "hạ" cho một câu thơ như thế nghe cũng mát lòng.
3 khổ thơ cuối đều nói lên sự tất bật, vất vả của người vợ. Mà khổ nào cũng dồn trọng lượng vào 2 câu sau:
- Tay đũa, tay muôi nấu xào dưới bếp
Tiếng mỡ xèo nổi khúc nhạc mê say.
- Vừa xong bữa, cả nhà đi sạch
Hoa hậu cùng mâm bát nhìn theo.
- Vẫn vui vẻ nói cười bên bể nước
Mấy chậu đầy quần áo giặt khai xuân!
Có lẽ người chồng nào cũng tìm thấy ở bài thơ này dáng nét tất bật và tình yêu thương chồng con vô bờ bến của vợ mình. Chỉ có điều nói ra thế nào cho thành vần, thành điệu lại là việc khó. Vương Trọng đã quan sát, đã hiểu thấu tình cảm và tấm lòng của vợ nên mới viết được như thế. Anh không ca ngợi vợ mà tả chân với một bút pháp hóm hỉnh, tinh nghịch, với tấm lòng đằm thắm yêu thương dành cho người vợ của mình.
Nguyễn Bùi Vợi
Thơ viết về vợ mà nghiêm trọng quá chưa chắc người đọc đã thích. Cười cười cợt cợt một chút, tinh nghịch hóm hỉnh một chút người đọc sẽ thú vị. Cũng đã nhiều nhà thơ cho vợ mình là "Hoa hậu của nhà" nhưng tôi thích bài của nhà thơ Vương Trọng hơn cả.
Nhà có ba trai: hai con một bố
Chỉ mình em độc đắc nữ thôi mà
Anh bạc đầu chưa qua thời nhí nhố
Cứ gọi em là hoa hậu của nhà!
Hoa hậu của nhà không đánh phấn
Quạt bếp than bén lửa, má đỏ hồng
Chưa từng diện mốt áo dài, áo tắm
Áo bà ba em mặc đủ thong dong.
Thong dong đạp xe ngày mấy lượt
Tuột xích, tay lem lấm vẫn cười
Đi làm về gặp nhà có khách
Chiếc làn đi chợ đợi em thôi.
Hoa hậu của nhà ngày giỗ Tết
Chẳng thích ngồi cùng phim ảnh Đông, Tây
Tay đũa, tay muôi nấu xào dưới bếp
Tiếng mỡ xèo nổi khúc nhạc êm say!
Mâm dọn ra, chồng và con như khách
Chỗ em ngồi mấy phía nồi niêu
Vừa xong bữa, cả nhà đi sạch
Hoa hậu cùng mâm bát nhìn theo.
Tất bật chưa xong đà hết Tết
Suốt mấy hôm chưa ra ngõ một lần
Vẫn vui vẻ nói cười bên bể nước
Mấy chậu đầy quần áo giặt khai xuân!
Vương Trọng
Anh viết chuyện thật của nhà anh: "Nhà có ba trai: hai con một bố". Xếp "bố" và "hai con" vào một rọ đã là hóm rồi! Nhà "ba trai" tức là có 3 người bày và chỉ một mình vợ là người dọn dẹp. Mệt thật!
Chi tiết trong thơ khá chọn lọc, đúng với nhiều người. Và độc giả có thể thấy vợ nhà thơ thật bình dị:
- Không đánh phấn
- Quạt bếp than
- Chưa từng diện mốt áo dài, áo tắm
- Chỉ mặc áo bà ba
Ở đây, có lẽ tác giả cũng có cường điệu lên một chút cho vui. Mấy năm trước đun bếp than thật, nhưng bây giờ dùng bếp ga rồi!
Sang khổ thơ thứ 3 thì có tới 3 câu kể việc, câu thứ tư lại thật tâm tình: "Chiếc làn đi chợ đợi em thôi". Vợ không đi thì còn ai đi nữa. Vẫn là nhiệm vụ của người đàn bà nhưng được chồng thông cảm "hạ" cho một câu thơ như thế nghe cũng mát lòng.
3 khổ thơ cuối đều nói lên sự tất bật, vất vả của người vợ. Mà khổ nào cũng dồn trọng lượng vào 2 câu sau:
- Tay đũa, tay muôi nấu xào dưới bếp
Tiếng mỡ xèo nổi khúc nhạc mê say.
- Vừa xong bữa, cả nhà đi sạch
Hoa hậu cùng mâm bát nhìn theo.
- Vẫn vui vẻ nói cười bên bể nước
Mấy chậu đầy quần áo giặt khai xuân!
Có lẽ người chồng nào cũng tìm thấy ở bài thơ này dáng nét tất bật và tình yêu thương chồng con vô bờ bến của vợ mình. Chỉ có điều nói ra thế nào cho thành vần, thành điệu lại là việc khó. Vương Trọng đã quan sát, đã hiểu thấu tình cảm và tấm lòng của vợ nên mới viết được như thế. Anh không ca ngợi vợ mà tả chân với một bút pháp hóm hỉnh, tinh nghịch, với tấm lòng đằm thắm yêu thương dành cho người vợ của mình.
Nguyễn Bùi Vợi