Con đường mùa đông
New member
[color=blue:87495b7031]Thật đúng như lơì giớ thiêụ về box naỳ, " những baì viết bạn ko biết post ở đâu cả"...[/color]
[color=blue:87495b7031]Thứ baỷ.
Đúng là mình có khác. Vừa reg nick được hai hôm, lạI lọ mọ đi tìm box nhật kí ol. Nhưng mà mission impossible ^^ Thôi thì lạI đành tự mình hoá phép ra một cái, một topic cho riêng mình chứ biết sao giờ { Tinh thần me, myself and I quá cao ^^}.
Về nhà vớI tâm trạng mệt mỏI, chưa bao giờ buồn ngủ như vậy lúc đi đường. Mấy hôm nay không hôm nào ngủ được cho ra ngô ra khoai. TốI qua sang nhà Quanh , mớI được ăn bữa cơm đầu tiên sau mấy ngày đày ảI cái dạ daỳ bằng n món không tên tuổi. Chiều trước khi về còn ghé chỗ Pucca lấy cái đĩa quay hôm khoa nó tổ chức văn nghệ, nó cứ nằng nặc bắt cầm về coi tiết mục của Garu nhà nó. Khuya hôm nọ nó còn nhắn tin bảo trước Tết về nhất định viết thư nói hết vớI Garu rồI lặn luôn một tháng ra Bắc ^^ Quả cảm thật. Thế là cuốI cùng mình thành mem duy nhất của hộI độc thân. Chiều tan học, lạI ra ga mua vé vớI Snow. Bây giờ nhìn thấy ga là muốn lăn ra ngất
Bố Tiến bảo hôm nào nó vào con đi đón nó nhé, rồI hai đứa về đây mà ở. Thế là lạI sắp hết một năm. LạI Tết, lạI một tuổI nữa, mà chưa làm được gì…
Tạm biệt 4r của mình, nơi mình đã gắn bó mấy năm qua. Không đủ can đảm nói lờI vĩnh biệt, nhưng mình không thể nào chịu nổI nữa. Chẳng lẽ khi không còn là gì của nhau, ngườI ta có thể nghĩ như thế về nhau sao??? Cái cách **** nói về mình hệt như bảo” Em và Kool là một thì thú nhận đi, vòng vo làm gì!” vậy. Mà mình thì chẳng hiểu cái tên Kool ấy từ đâu ra. Cũng không hẳn tạI ai, nhưng mình thất vọng về nhiều ngườI trên đó quá… Có thể, thế là từ giờ không còn ai hỏI han mỗI lúc ốm nằm một mình, không còn ai PM “ Ngốc ơi…” . Nhưng mà, chẳng bao giờ, chắc chắn, chẳng bao giờ có gì mãi mãi nơi ấy đâu.
Mẹ đưa chìa khoá, còn hỏI có cần mẹ bảo anh D. vào cho đỡ sợ không. Thế là từ hôm nay, ngôi nhà lạI chỉ còn có hai người. Bước chân vào nhà, thấy cô đơn trong từng căn phòng nhỏ. Chị T. về rồi. Không biết ngày mai mình đi, mẹ sẽ thế nào đây? Không nói chuyện cô đơn, chuyện buồn tẻ hiu quạnh, mà dạo này mẹ yếu rồi. Nếu lạI như lần trước, mình biết làm thế nào ??? Mình không đủ sức đi về, mà mẹ thì…
Lúc mở cổng, thấy có cái thư giắt bên trong. Bill điện thoạI. Không biết cái này là thứ bao nhiêu rồi.^^ Mong mẹ đóng tiền sơm sớm để còn ol đêm cho rẻ, mà mẹ không chịu, vì chẳng mấy khi có ai ở nhà. Con com già dạo này lạI còn giở chứng, màn hình lâu lâu lạI như muỗI đốt ấy. Chẳng biết nhờ ai…
“ Vắng em đờI còn ai vớI ai. Ngất ngây men rượu say. Đêm đêm liêu xiêu con đường nhỏ. Cô đơn…”
Lúi húi tướI cho giàn hoa lan của mẹ. Nhìn mà sót ruột. MườI lần thì như cả mười. Cứ mấy chậu nở hoa thì ngay đêm sau mất sạch. Hôm nọ đang học, mẹ lạI gọI, bảo vừa mất hết rồi. Mãi cây hồ địêp mớI chịu ra . Mãi cây lan gì lá to ở góc sân mớI chịu ra bông màu vàng, là lạ. Hôm nay còn trơ ra những chậu hoa xơ xác, tả tơi…
Cắm vộI nồI cơm mà sợ ma quá ^^ Mở cái list lâu lắm rồI không nghe. Chợt giật mình , nghe thấy vang lên bên tai những giai điệu nhè nhẹ, đớn đau , những giai điệu ngày xưa…[/color]
[size=9:87495b7031][color=red:87495b7031] But if you wanna cry
Cry on my shoulder
If you need someone who cares for you
If you're feeling sad, your heart gets colder
Yes I show you what real love can do
[/color][/size]
[color=blue:87495b7031]Ngày xưa, mình vẫn thường nghe bài hát này, và vẫn thường cườI một mình, cry? Có lẽ nào lạI có một ngày như thế, một ngày mình cần một bờ vai nào đó để dựa vào và khóc… Mình đã quá quen vớI những điều mà ngườI ta đôi khi cho là nỗI đau. Những ám ảnh tuổI thơ , cái gió mùa đông lạnh cắt da thịt và cơn mưa chiều ảm đạm… Tất cả làm cho nụ cườI hôm nay rõ ràng hơn, vì nó đã nằm lạI phía sau những giọt nước mắt. Có lẽ nào mình lạI cần một ai đó, một ai đó có thể nói rằng [/color]
[size=9:87495b7031]
[color=red:87495b7031] When the nights are getting cold and blue
When the days are getting hard for you
I will always stay here by your side
I promise you I'll never hide [/color][/size]
[color=blue:87495b7031]Thế mà cuốI cùng, cũng đến lúc…
Xem VCD của Pucca, hic, Garu đẹp trai ác liệt, hôm đấy lạI còn quần đen áo trắng múa cùng một chị váy trắng xinh như thiên thần. LạI chạnh lòng… Pucca bảo, sao thế nhỉ, sao lạI như thế, chẳng có chút nào như Garu. Tất nhiên nó chẳng nghĩ gì đến điều đó, cái nó nghĩ là điều mình cũng tự hỏI mình bao nhiêu lần. Và mỗI lần lạI trào lên nỗI xót xa…
Mà, ai cần mình xót xa cơ chứ ^^
Nói vớI mẹ về mấy bài thơ gần đây, về ám ảnh cầu vồng và một câu khen là chê. Mẹ gật đầu tán thành và bảo, đó cũng chính là điều mẹ định nói vớI con. Nhiều lần đọc thơ con mẹ đều cảm thấy lo lo, dường như con lặp lạI quá nhiều, con tham lam những hình ảnh cũ và những ý tứ cứ lặp đi lặp lạI mãi. Điều đó rất có hạI cho con đường tương lai của con, nếu con muốn gắn bó vớI văn học… Mẹ chưa bao giờ nói vớI mình nghiêm túc như thế về những thứ mình viết ra. Mình không tin mình có thể làm được những điều đó, và những gì mình viết ra quá ngô nghê… Niềm mơ ước suốt cuộc đờI, ao ước được như mẹ, là một cô sinh viên văn khoa của trường tổng hợp, mê say vớI Tuốc ghê nhép và Pautốpxki, viết những áng thơ không_ dành_ cho_ nhiều_ ngườI nhưng sâu sắc và tràn đầy cảm hứng, bây giờ vớI mình vĩnh viễn không còn có thể thành hiện thực…
Những lúc như thế này, tự dưng muốn có B. ở đây vô cùng.[/color]
[color=blue:87495b7031]Thứ baỷ.
Đúng là mình có khác. Vừa reg nick được hai hôm, lạI lọ mọ đi tìm box nhật kí ol. Nhưng mà mission impossible ^^ Thôi thì lạI đành tự mình hoá phép ra một cái, một topic cho riêng mình chứ biết sao giờ { Tinh thần me, myself and I quá cao ^^}.
Về nhà vớI tâm trạng mệt mỏI, chưa bao giờ buồn ngủ như vậy lúc đi đường. Mấy hôm nay không hôm nào ngủ được cho ra ngô ra khoai. TốI qua sang nhà Quanh , mớI được ăn bữa cơm đầu tiên sau mấy ngày đày ảI cái dạ daỳ bằng n món không tên tuổi. Chiều trước khi về còn ghé chỗ Pucca lấy cái đĩa quay hôm khoa nó tổ chức văn nghệ, nó cứ nằng nặc bắt cầm về coi tiết mục của Garu nhà nó. Khuya hôm nọ nó còn nhắn tin bảo trước Tết về nhất định viết thư nói hết vớI Garu rồI lặn luôn một tháng ra Bắc ^^ Quả cảm thật. Thế là cuốI cùng mình thành mem duy nhất của hộI độc thân. Chiều tan học, lạI ra ga mua vé vớI Snow. Bây giờ nhìn thấy ga là muốn lăn ra ngất
Tạm biệt 4r của mình, nơi mình đã gắn bó mấy năm qua. Không đủ can đảm nói lờI vĩnh biệt, nhưng mình không thể nào chịu nổI nữa. Chẳng lẽ khi không còn là gì của nhau, ngườI ta có thể nghĩ như thế về nhau sao??? Cái cách **** nói về mình hệt như bảo” Em và Kool là một thì thú nhận đi, vòng vo làm gì!” vậy. Mà mình thì chẳng hiểu cái tên Kool ấy từ đâu ra. Cũng không hẳn tạI ai, nhưng mình thất vọng về nhiều ngườI trên đó quá… Có thể, thế là từ giờ không còn ai hỏI han mỗI lúc ốm nằm một mình, không còn ai PM “ Ngốc ơi…” . Nhưng mà, chẳng bao giờ, chắc chắn, chẳng bao giờ có gì mãi mãi nơi ấy đâu.
Mẹ đưa chìa khoá, còn hỏI có cần mẹ bảo anh D. vào cho đỡ sợ không. Thế là từ hôm nay, ngôi nhà lạI chỉ còn có hai người. Bước chân vào nhà, thấy cô đơn trong từng căn phòng nhỏ. Chị T. về rồi. Không biết ngày mai mình đi, mẹ sẽ thế nào đây? Không nói chuyện cô đơn, chuyện buồn tẻ hiu quạnh, mà dạo này mẹ yếu rồi. Nếu lạI như lần trước, mình biết làm thế nào ??? Mình không đủ sức đi về, mà mẹ thì…
Lúc mở cổng, thấy có cái thư giắt bên trong. Bill điện thoạI. Không biết cái này là thứ bao nhiêu rồi.^^ Mong mẹ đóng tiền sơm sớm để còn ol đêm cho rẻ, mà mẹ không chịu, vì chẳng mấy khi có ai ở nhà. Con com già dạo này lạI còn giở chứng, màn hình lâu lâu lạI như muỗI đốt ấy. Chẳng biết nhờ ai…
“ Vắng em đờI còn ai vớI ai. Ngất ngây men rượu say. Đêm đêm liêu xiêu con đường nhỏ. Cô đơn…”
Lúi húi tướI cho giàn hoa lan của mẹ. Nhìn mà sót ruột. MườI lần thì như cả mười. Cứ mấy chậu nở hoa thì ngay đêm sau mất sạch. Hôm nọ đang học, mẹ lạI gọI, bảo vừa mất hết rồi. Mãi cây hồ địêp mớI chịu ra . Mãi cây lan gì lá to ở góc sân mớI chịu ra bông màu vàng, là lạ. Hôm nay còn trơ ra những chậu hoa xơ xác, tả tơi…
Cắm vộI nồI cơm mà sợ ma quá ^^ Mở cái list lâu lắm rồI không nghe. Chợt giật mình , nghe thấy vang lên bên tai những giai điệu nhè nhẹ, đớn đau , những giai điệu ngày xưa…[/color]
[size=9:87495b7031][color=red:87495b7031] But if you wanna cry
Cry on my shoulder
If you need someone who cares for you
If you're feeling sad, your heart gets colder
Yes I show you what real love can do
[/color][/size]
[color=blue:87495b7031]Ngày xưa, mình vẫn thường nghe bài hát này, và vẫn thường cườI một mình, cry? Có lẽ nào lạI có một ngày như thế, một ngày mình cần một bờ vai nào đó để dựa vào và khóc… Mình đã quá quen vớI những điều mà ngườI ta đôi khi cho là nỗI đau. Những ám ảnh tuổI thơ , cái gió mùa đông lạnh cắt da thịt và cơn mưa chiều ảm đạm… Tất cả làm cho nụ cườI hôm nay rõ ràng hơn, vì nó đã nằm lạI phía sau những giọt nước mắt. Có lẽ nào mình lạI cần một ai đó, một ai đó có thể nói rằng [/color]
[size=9:87495b7031]
[color=red:87495b7031] When the nights are getting cold and blue
When the days are getting hard for you
I will always stay here by your side
I promise you I'll never hide [/color][/size]
[color=blue:87495b7031]Thế mà cuốI cùng, cũng đến lúc…
Xem VCD của Pucca, hic, Garu đẹp trai ác liệt, hôm đấy lạI còn quần đen áo trắng múa cùng một chị váy trắng xinh như thiên thần. LạI chạnh lòng… Pucca bảo, sao thế nhỉ, sao lạI như thế, chẳng có chút nào như Garu. Tất nhiên nó chẳng nghĩ gì đến điều đó, cái nó nghĩ là điều mình cũng tự hỏI mình bao nhiêu lần. Và mỗI lần lạI trào lên nỗI xót xa…
Mà, ai cần mình xót xa cơ chứ ^^
Nói vớI mẹ về mấy bài thơ gần đây, về ám ảnh cầu vồng và một câu khen là chê. Mẹ gật đầu tán thành và bảo, đó cũng chính là điều mẹ định nói vớI con. Nhiều lần đọc thơ con mẹ đều cảm thấy lo lo, dường như con lặp lạI quá nhiều, con tham lam những hình ảnh cũ và những ý tứ cứ lặp đi lặp lạI mãi. Điều đó rất có hạI cho con đường tương lai của con, nếu con muốn gắn bó vớI văn học… Mẹ chưa bao giờ nói vớI mình nghiêm túc như thế về những thứ mình viết ra. Mình không tin mình có thể làm được những điều đó, và những gì mình viết ra quá ngô nghê… Niềm mơ ước suốt cuộc đờI, ao ước được như mẹ, là một cô sinh viên văn khoa của trường tổng hợp, mê say vớI Tuốc ghê nhép và Pautốpxki, viết những áng thơ không_ dành_ cho_ nhiều_ ngườI nhưng sâu sắc và tràn đầy cảm hứng, bây giờ vớI mình vĩnh viễn không còn có thể thành hiện thực…
Những lúc như thế này, tự dưng muốn có B. ở đây vô cùng.[/color]