Bây giờ là ấn tượng lần thứ n tôi đi Nga.
Noel và Tết 1982 ở Matscơva
Những năm thập kỷ 80 công việc hay ném tôi sang các nước XHCN, các cuộc họp của SEV thường ấn định vào mùa xuân hay mùa thu (đúng nghĩa đen của câu xuân thu nhị kỳ) ngoài ra còn nhiều chuyến đi theo các công việc khác. Cuối năm 1982 tôi phải thay anh bạn đồng nghiệp bị ốm đột xuất, đi làm phiên dịch cho một đồng chí giám đốc Nhà máy X sang công tác ở Thủ đô Liên bang Xô viết vĩ đại mà chúng ta quen gọi bằng hai chữ Liên xô.
Chúng tôi lấy được vé bay ngày 22/12, đúng vào ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt nam. Hồi đó lấy được vé của hãng hàng không Aeroflot, hãng duy nhất bay đường HN-Mat-HN, là cả một ngàn lẻ một câu chuyện gian khổ và phức tạp, thậm chí đôi khi phải mượn cả mưu ma chước quỷ mới xoay được vé, nhất là các ngày giáp tết. Ông Giám đốc nguyên đại úy thời chống Pháp lần đầu tiên cầm tấm hộ chiếu trong tay, khi hay tin đã chạy được hai vé máy bay, sướng tê người mà vẫn lắc đầu tiếc rẻ “Thế là tớ không được dự cuộc gặp mặt hàng năm của Trung đòan rồi!”.
Xuống sân bay quốc tế Sheremetievo, ông Giám đốc ngơ ngác trước đám hải quan Liên xô, một biểu hiện sinh động của sự thô bạo và vô trách nhiệm. Gã công vụ xẻo một chai làng Vân, chắc hẳn không phải để đổ xuống cống, làm cho cơ số phương tiện đối ngoại của chúng tôi bị cắt giảm nghiêm trọng. Không ai đón, chúng tôi lên xe buýt về thành phố. Đập đập lắc lắc một hồi cái điện thoại công cộng sản xuất từ hồi ông Stalin còn sống tôi mới gọi được cho Trưởng phòng Lễ tân của Tập đoàn công nghiệp X, chủ thể mời chúng tôi sang làm việc. Giọng tay này khô và khó nghe như nói vọng từ thế giới bên kia:
- Ai bảo chúng mày sang vào dịp Giáng sinh, tết nhất đến nơi rồi còn ai làm việc nữa?
Hắn cúp máy, tai tôi chỉ còn nghe thấy những tiếng tút tút và cả tiếng con tim tôi đang lụp bụp đổ dồn. Mẹ kiếp, mày sang Việt nam được chúng ông nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, vậy mà bây giờ mày bỏ kệ ông đứng dưới cái rét -180C thế này à?
Bí quá, tôi loay hoay bấm máy cho một anh bạn Nga làm ở Tập đoàn khác mà tôi quen biết đã nhiều năm. Sau khi nghe hoàn cảnh chúng tôi, Vladimir Juravliev, tên anh bạn Nga của tôi, lập tức xài tiếng Đan Mạch: “ĐM nó, cái thằng Nga đích thực ấy. Thôi mày đừng buồn, bọn Nga chúng tao là như vậy đấy. Cứ chờ ở chỗ ấy, tao đến đón ”.
Phải gần một giờ sau cái xe Volga lấm lem của Vladimir mới trườn tới. Chỗ này phải nói thêm một chút cho những người chưa từng ở Nga biết: mùa đông người Nga phải rắc cát vàng ra đường cho khỏi trơn trượt, cát văng bẩn không trừ một cái xe nào. Ôm hôn tôi và ông Giám đốc không quen biết một cách nồng nhiệt theo kiểu Nga, Vladimir kéo chúng tôi vào một hiệu ăn gần đấy cho đỡ lạnh ngoài da và cả trong bụng. Mấy ly vodka biến mất cùng bát xúp thịt đầy váng sữa ngon tuyệt…
Ăn xong, Volodia đưa chúng tôi về ngồi nghỉ tạm ở Văn phòng của hắn. Mệt mỏi sau chuyến bay dài, chúng tôi ngủ gà ngủ gật còn Volodia vật nhau với cái điện thoại cả giờ đồng hồ, chửi bới, thuyết phục những ai đó ở đầu dây bên kia. Cuối cùng hắn lôi chúng tôi dậy, nói là Tập đòan CN X vẫn không chịu tiếp và làm việc với chúng tôi, nhưng đồng ý bố trí cho chúng tôi vào ở nhà khách của họ ở cuối một nhánh Metro, cộng thêm …20 phút đi xe buýt nữa!
Dịp nghỉ lễ Noel và Tết năm đó Volodia dành trọn vẹn cho hai chúng tôi – những kẻ sảy nhà ra thất nghiệp vì sự quan liêu của các quan chức trong chế độ bao cấp. Hắn đưa chúng tôi đi chơi thăm thành phố, các viện bảo tàng, đưa cả đi xem Hockey, trượt băng nghệ thuật…
Đêm Giao thừa chúng tôi đón năm mới trong căn hộ 2 phòng của Volodia. Cô vợ sớm phát phì như mọi người đàn bà Nga, nhiệt tình và chu đáo tiếp chúng tôi, còn cô con gái 15 tuổi xinh đẹp thì phụ giúp mẹ, thỉnh thoảng kiếm cớ nói chuyện với tôi, nó tỏ ra rất thích thú vì lần đầu tiên nghe một người nước ngoài nói tiếng mẹ đẻ của nó.
Sau 12g, sau khi ôm hôn và chúc Tết chúng tôi, hai người phụ nữ xin phép rút lui. Ba tên đàn ông chui vào phòng bếp, ngồi nói chuyện đến sáng. Không hiểu vì sao đêm đó chúng tôi uống được nhiều thế, hai chai quốc lủi VN, một biđông camogonka, một Stolichnaya, mà không ai say.
*
* *
Người Nga là thế đó!
Rất tiếc là từ sau khi Liên xô sụp đổ, tôi mất liên lạc với Volodia.
Chắc hẳn bên Nga không có diễn đàn “Nuocviet.net”. Nếu có, biết đâu Volodia cũng viết một bài về những kỷ niệm không thể nào quên với Việt nam, với những người bạn Việt nam mãi mãi sống trong tâm khảm?