Thú thực, vì chỉ đủ kiên nhẫn đọc các nữ nhà thơ “nổi đình nổi đám” này ở mức một hai bài mỗi người, nên tôi cũng không dám bình luận gì. Tuy nhiên, qua một vài lần được nghe nhìn từ TV hoặc đọc lướt từ báo chí các bài trả lời phỏng vấn của mấy cô này, tôi cũng có một vài nhận xét nhỏ.
Thứ nhất, cả hai cô này đều tỏ ra thừa sự tự tin. Trả lời câu hỏi, nhận xét bình luận quá ư là…chảnh. Cứ như thể mình là người có thừa thực tài, có trí thông minh siêu phàm. Nghe PHT mũi tẹt ngồi nhận xét về giọng hát của các thí sinh “Sao Mai”, nhiều khi thật khó chịu vì cái kiểu cách bề trên đến mức kệch cỡm!
Thứ hai, cả hai đều nói về tình yêu như thể mình là chủ nhân của nó. Hay nói cách khác, họ nói như thể mình là cội nguồn của tình yêu, là sự khát khao của giới mày râu. Nhưng hãy thử nhìn xem họ kìa! Ngồi xem một lúc VTL, cũng mũi tẹt, đối thoại với Mỹ Linh (VTV), rất dễ nhận thấy một điều: cả hình lẫn tiếng của cô này đều có khả năng gây buồn ngủ!
Vả chăng, yếu tố sex trong thơ của mấy cô này chỉ là một phương cách giải tỏa ức chế, hay nói cách khác, chỉ là những giấc mơ…giữa ban ngày?
Người dệt tầm gai
Chúng mình ở hai miền
Ngày nào em cũng khóc...
Anh yêu của em ơi
Em yêu anh điên cuồng
Yêu đến tan cả em
Ào tung kí ức
Ngày dài hơn mùa
Em mong mỏi
Em (có lúc) như một tội đồ nông nổi
... Em nghe thấy nhịp cánh êm ái ân
Một làn gió thổi sương thao thác
Đêm run theo tiếng nấc
Về đi anh!
Cài then tiếng khóc của em bằng đôi môi anh
Đưa em vào giấc ngủ nồng nàn, quên đi những đêm chập chờn trĩu nặng
Ngày nối ngày bằng hi vọng
Em là người dệt tầm gai...
Em nhẫn nại chắt chiu từng niềm vui
Nhưng lại gặp rất nhiều nỗi khổ
Truân chuyên đè lên thanh thản
Ôi, sự trái ngược - những sợi tầm gai!
Không kỳ vọng những điều quá lớn lao
Em lặng lẽ dệt hạnh phúc từ nỗi buồn - những sợi tầm gai - không ai nhìn thấy
Gai tầm gai đâm em đau đớn
Em chờ anh mãi...
Tưởng chừng không vượt nổi cái lạnh, em đã khóc trên hai bàn tay trầy xước
Những giọt tâm hồn thấm xót mười ngón tay rớm máu
Ngay cả khi anh làm em buồn thảng thốt
Em vẫn hướng về anh bằng tình yêu trọn vẹn của mình
Dệt tầm gai đến bao giờ
Mỗi ngày dài hơn một mùa
Dệt tầm gai đến bao giờ?
Về đi anh,
Cài then những ngón tay trầy xước của em bằng Anh.
Cài then tiếng khóc của em bằng đôi môi anh
Cài then em,
Cài những ngón tay trầy xước của em bằng anh
(Nhà thơ cho hỏi: Đôi môi anh làm then, ngón tay anh làm then, thế còn cái gì làm then cài em nữa?)
Rỗng ngực
Em thở dài
buốt mùa đông rỗng ngực
buồn xa xa thương cũng xa xa
Thoát xác vọt lên trần nhà
nhìn thi thể co ro
góc giường than khóc
Ngoài đường cái quan
xe rác chạy rầm rập
đống lửa bao nilon đựng rác
đôi tình nhân khét lẹt
chàng thương binh ngực nặng huân chương
vẫn hô một hai hành quân không chịu nghỉ
nàng thất tình
hoa mướp bồng áo bông
ru hời
Thoại Khanh - Châu Tuấn
đun nấu sụt sùi đứt ruột ống bơ.
Ngõ hẻm
trăng rông
mấy nàng xì ke chưa chồng vật thuốc
khóc rưng rức
tóc em sợi vàng sợi bạc
sợi nâu sợi tím sợi hồng sợi xanh
ánh trăng nằm nhễ nhại sầu đong
Mái hiên tây mấy chú nhóc
xa tuổi thơ
gối lên sách tướng số ôm nhau
ngủ say sưa tiếng mèo gào
hiện thực
Lãng mạn nào!
Một hai ba
cùng bay lên cao.
Rỗng ngực.
(Nhà thơ cho hỏi: Tại sao “đôi tình nhân khét lẹt”? Liệu có phải họ vừa đốt bao nilon đựng rác vừa …?)[size=18:e48f952aaa][/size][color=blue:e48f952aaa][/color]