Mấy ngày qua, đầu nặng . Hôm nay, nhớ quán Trăng Quê nhớ chị chủ quán nữa. Cho em viết cái gì đấy cho nhẹ đầu . Có gì không nên không pháii , chị đừng giận đấy.
(Kịch một hồi)
Những khuôn mặt đời thườngQuang cảnh tại một quán .
Chủ quán đon đả vồn vã mời khách ghé chân .
Bà khách 1: quán xá hôm nay đông khách không cô em? Chị mỏi mỏi chân quá.. cho chị ly sấu dầm .
Bà chủ : (Sốt sắng) Gì chứ sấu dầm hay sấu gìơi cũng sẵn , phục vụ chị ngay.
Bà khách 2: ( Chưa tháo hết mồ hôi đã nhoay nhoáy) Cho chị một cam không vắt nhé.
Chủ quán: (Mắt to hơn chữ O ) Thế là thế nào hả bà chị ? Cam không vắt ? Có phải ý chị là… cam không đường…
Bà khách 2: Ừ, phải rồi.
Ông khách 1 vừa thò chân vào bậc cửa , chủ quán đã duyên dáng mời
Chủ quán : ( Vừa lấy phất trần phẩy ghế, vừa lấy khăn lau mặt bàn)
Mời bác nghỉ chân, uống nước uống thuốc. … ấy em nóI nhịu … uống nước hút thuốc. ( vùa nói vừa xoa tay) Quí hoá quá, bác ghé quán em là diễm phúc em to lắm đấy.
Ông khách 1: Em chủ quán cứ để mặc tôi ..cho tự nhiên.( Rồi đưa ánh mắt ỡm ờ xuân định lẩy thơ … trêu chủ quán)
Ông khách 2 dợm nhón tay định gõ hờ 3 tiếng vào vách cửa, chủ quán đã vồn vã dắt tay vào ngồi tận ghế .
Chủ quán: Ông anh đi đâu mà mãi mới dừng chân ghé quán em… t…h…e…thế?
Ông khách 2: Mệt… khát… cho cốc nước chè, khẩn trương! Thêm cái điếu nữa .
Chủ quán: ( cười như hoa thị) có ngay … có ngay…sở thích của ông anh thế nào ..em cứ gọi là thuộc như lòng bàn tay ấy chứ.
Anh khách 1 lừ lừ như tàu điện bước vào quán .
Chủ quán: Kìa Chú, chú vào đây , sao cả mấy ngày nay không thấy bóng dáng chú đâu?
Anh khách 1 : ( Lên giọng , mặt ngầu ngầu) Độ này, quán bà chị đông gớm , chưa thấy tháng này lên thăm chỗ thằng em nhỉ?
Chủ quán: Ấy chết… chị đâu có dám gì gì trái pháp luật đâu. Thuế má các loại, chú kê ra chị xin khai hết, nộp hết..chứ chú đừng bắt bí chị nhé.
Anh khách 2 cười nói từ cánh gà đi ra quán.
Anh khách 2: Chào bà chị. Cho em ký gửi tí hàng họ nào.Nhà em vừa trồng vừa thu hoạch xong ..nhờ bà chị trưng hàng cho em ở đây.
Chù quán: Ai chứ chú thì chị giúp free luôn , đi đâu mà thiệt nhỉ.
Cô khách 1 : Chân sáo bước ra .
Chủ quán : Ngọn gió làn nào đưa em chị đến đấy thế. Vào đây em! Chị phần em chỗ ngồi này mát mẻ lắm.
Cô khách 1 : Chị , em thích nước hoa quả chị làm cho em 1 cốc đi.
Chủ quán : Đúng đấy, trẻ như em cứ phải chịu khó chăm sóc thế cho da mặt láng mướt,
Cô khách 2 lặng lẽ vào rồi dón dén ngồi ở góc quán.
Bà chủ nhìn thấy có khách mới vào , trông mặt cũng quen quen nhưng thấy cái mặt ấy nhàu quá nên nghĩ bụng” Từ từ …”
Cô khách 2 : Chị chủ quán ơi, cho em cốc nước nhiều đường ấy.
Chủ quán

nhìn nhanh cô khách 2 rồi trả lời qua quit )
Ừ, chờ tí .
( Hạ màn)